Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tướng Quân Sống Không Quá Ba Tháng, Sau Khi Đổi Hôn Ta Khiến Chàng Sống Trăm Năm

Chương 57: Ngựa kinh hãi

Chương trước Chương sau

Khương Lệnh Chỉ cũng đã ở Hồng La Tự ba ngày.

Ngoài những phong ba từ ngày đầu tiên, hai ngày còn lại đều bình yên vô sự.

Nàng thành tâm thành ý nghe kinh bái Phật dâng hương, lại đem những cuốn kinh thư chép cung phụng trước Phật đường, còn thay Tiêu Cảnh Dực cầu một lá bùa bình an đã khai quang, định bụng khi về sẽ khâu vào túi thơm, treo lên rèm giường cho .

Còn về pho tượng Quan Âm cầu tự mà Lục thị đã thỉnh, Khương Lệnh Chỉ cho đưa đến chỗ Khương Lệnh Uyên, chỉ nói đó là một chút hảo ý của bà bà, cứ tặng cho nàng ta để an thai.

Khương Lệnh Uyên lập tức tức đến muốn đập vỡ nó.

Chỉ là rốt cuộc trong lòng kiêng kỵ, kh dám phóng túng như vậy trong Phật tự, bèn lại nhịn xuống.

Đến sáng sớm ngày thứ tư, mọi khởi hành về phủ.

Vẫn như lúc đến, Tam phu nhân Triệu Nhược Vi và Khương Lệnh Uyên chung một cỗ xe, ba vị phu nhân còn lại, mỗi một cỗ.

Lục thị trước khi lên xe ngựa, ngoảnh đầu về phía Khương Lệnh Chỉ một cái, khóe môi ẩn chứa ý lạnh khó che giấu.

Vương ma ma vội vàng đỡ nàng vào trong, thấp giọng an ủi: “Phu nhân yên tâm, mọi việc đều ổn thỏa.”

Lục thị thu lại ánh mắt, ừ một tiếng, lại niệm một câu: “A Di Đà Phật.”

Bên kia, Khương Tầm vừa mới thăm dò m chục gian tiệm, trong lòng gần như đã thể xác định được.

Cuốn sổ sách kia của Quốc c phủ vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề cực lớn.

Chỉ riêng những tiệm đã xem qua này, kh tiệm nào kinh do ảm đạm cả.

Kh chỉ kinh do vô cùng phát đạt, thậm chí còn m cửa hàng lâu đời, việc làm ăn chẳng hề thua kém Lam Thúy Hiên.

ước tính sơ qua trong lòng, riêng m chục gian tiệm này cộng lại, mỗi năm ít nhất dư được năm mươi vạn lượng.

Cộng thêm những tiệm chưa kịp tra xét, mỗi năm ước tính thận trọng tổng thu nhập kh dưới một trăm vạn lượng.

Nhưng trên cuốn sổ sách kia, tổng thu nhập của các tiệm cộng lại cũng chỉ một vạn lượng mà thôi.

Khương Tầm càng nghĩ càng th kinh hãi.

Khương Lệnh Chỉ nói, sổ sách mười năm của Quốc c phủ đều được đặt ở viện của nàng.

Vậy chẳng nói, cả nhà Đại phòng, ít nhất một khoản hổng một ngàn vạn lượng bạc bị nắm giữ trong tay một nữ tử tay kh tấc sắt ?

giờ đã kh còn kịp nghĩ xem, một khoản tiền lớn như vậy, cả nhà Đại phòng đã dùng vào việc gì.

chỉ lo lắng, chuyện Khương Lệnh Chỉ ều tra sổ sách, rốt cuộc Đại phòng phát hiện ra kh...... Nếu Đại phòng đã biết, Khương Lệnh Chỉ nàng ta còn mạng để sống ?

lập tức cảm th như đang đứng trên bờ chảo dầu sôi.

Lập tức cho thân tín chuẩn bị xe Quốc c phủ, định trước tiên đón nàng về Khương gia.

Nhưng đến trước cổng Quốc c phủ hỏi thăm, mới biết m vị phu nhân trong phủ ba ngày trước đã Hồng La Tự.

nghe th giọng khô khốc: “Bốn vị phu nhân, đều hết ?”

Quản gia gật đầu: “Dạ , Nhị c tử nếu đến tìm Tứ phu nhân, kh bằng vào phủ ngồi một lát, tính toán ngày tháng, hôm nay cũng nên về .”

Khương Tầm lắc đầu, bước chân lảo đảo quay , vội vàng dặn dò phu xe của : “Tháo ngựa xuống cho ta!”

“Dạ!”

Móng ngựa phi nước đại ra khỏi cổng thành, một đường về phía núi ở ngoại ô phía Tây, roi ngựa trong tay vung đến mức tạo ra tàn ảnh.

chưa từng cảm th tim đập dữ dội đến thế.

Hồng La Tự cách Thượng Kinh kh gần, ngồi xe ngựa cũng mất hai c giờ.

Khương Lệnh Chỉ dậy sớm, đang tựa vào thành xe bổ sung giấc ngủ, hai nha hoàn cũng gật gà gật gù, ngáp ngủ.

Đột nhiên, dường như bánh xe nghiến một tảng đá kh nhỏ, kh nhẹ kh nặng mà rung lắc một cái.

Đầu Khương Lệnh Chỉ đập vào thành xe.

Nàng nhớ rõ lúc đến một đoạn đường núi khá khó , bèn khẽ khàng dặn dò ra bên ngoài một câu: “Chậm một chút.”

Nhưng giọng phu xe đã kinh hãi cả lên: “Tứ phu nhân..... Tứ phu nhân...... Kh chậm lại được nữa ...... Ngựa kinh hãi !”

“Cái gì?” Khương Lệnh Chỉ lập tức tỉnh táo.

Ngựa kéo xe của Quốc c phủ nuôi dưỡng đều được huấn luyện thuần thục, mã phu cũng là lão luyện, lại kh chuyện gì mà kinh hãi ngựa chứ?

Xe ngựa đã bắt đầu chạy như ên, nàng và hai nha hoàn trong xe bị văng đổ xiêu vẹo.

M vị phu xe phía trước th vậy, vội vàng đánh xe ngựa nép sang một bên, liền th hai con ngựa ên kia kéo xe ngựa phóng như bay về phía rìa vách đá.

M vị phu nhân vén rèm xe lên, cảnh tượng kinh hiểm đột ngột này.

Nhị phu nhân Cố thị hít một hơi khí lạnh, mà đến lúc sắp về , vẫn còn bất an thế này!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nàng vội vàng cao giọng hô: “Mau! Mau ghìm ngựa!”

“Dừng..dừng”

Nhưng phu xe căn bản kh khống chế được hai con ngựa ên kia.

Đại phu nhân Lục thị cảnh này, khẽ cong khóe môi, giễu cợt nói: “Một đứa nha đầu r con, thì thể khó đối phó đến mức nào? Cũng chỉ hai con ngốc Linh Thư và Khương Lệnh Uyên kia mới chịu thua dưới tay nàng ta thôi.”

Vương ma ma trên mặt tràn đầy vẻ hả hê và đắc ý: “Chính là vậy đó. Lão nô chỉ lặng lẽ bôi chút hương lên dây cương ở mũi ngựa, tính toán chính xác rằng đến chỗ này ngựa sẽ kinh hãi. Giờ nhiều như vậy , ai cũng chỉ cho rằng đây là một tai nạn mà thôi.”

Nụ cười trên khóe môi Lục thị càng thêm đậm: “Làm tốt lắm, nàng cũng coi như đã hả được một cơn giận.”

Tam phu nhân Triệu Nhược Vi đầy hứng thú màn náo nhiệt này, mặc kệ Khương Lệnh Uyên hưng phấn cười mắng bên tai nàng.

Trong xe ngựa, Khương Lệnh Chỉ kh kịp nghĩ nhiều, cố gắng hết sức giữ bình tĩnh.

Nàng nh chóng đưa tay chống vào hai bên thành xe, giữ vững cơ thể , tư thế này khiến nàng chỉ thể dùng sức đạp mạnh vào cửa sổ phía sau xe.

Nàng quay đầu lại, quát lớn dặn dò phu xe: “Cầm chủy thủ, chặt đứt dây thừng!”

“Dạ! Dạ!”

Phu xe cũng từ trong hoảng loạn mà l lại tinh thần, vội vàng luống cuống tay chân làm theo lời Khương Lệnh Chỉ dặn.

Hai con ngựa ên kia được tự do, càng thêm bồn chồn bất an, tăng tốc lao như ên về phía rìa vách đá, kh chút do dự nhảy xuống.

Chỉ là, quán tính của xe ngựa quá lớn, tốc độ nhất thời cũng kh thể chậm lại, mà vách đá đã ở ngay trước mắt.

Trong xe ngựa, Khương Lệnh Chỉ cuối cùng cũng cố sức đạp văng cửa sổ trên xe ngựa, nàng vội vàng hô: “Nhảy!”

Phu xe bên ngoài đã sớm tìm đúng cơ hội nhảy khỏi càng xe.

Tuyết O và Vân Nhu mặc dù sợ đến mềm cả chân tay, nhưng cũng biết, cơ hội này kh dễ được, kh dám chút do dự nào, vội vàng làm theo lời nàng dặn.

Khương Lệnh Chỉ th hai lăn xuống đất, lập tức cũng muốn đứng dậy nhảy ra ngoài.

Chỉ là, bánh xe đã lăn đến rìa vách núi, nghiến lên đá vụn mà rơi xuống.

Khương Lệnh Chỉ giẫm lên mép khung xe, cố sức nhảy vọt lên, chằm chằm vào tảng đá nhô ra ở rìa vách đá, đưa tay tóm l nó.

Ngay khi nàng vừa thở phào nhẹ nhõm, bên tai liền nghe th tiếng tảng đá từng chút một tách rời.

Nàng động cũng kh dám động, đáy mắt tràn ngập tuyệt vọng.

Chẳng lẽ hôm nay nàng bỏ mạng ở đây ?

Lúc này Khương Tầm đã thúc ngựa đuổi đến, từ xa cảnh này, chỉ cảm th trái tim như vỡ vụn.

Sự tuyệt vọng và bi lương khi còn nhỏ mất mẫu thân, dường như vào khoảnh khắc này lại tái hiện.

…”

Khương Tầm há miệng, nhưng lại kh phát ra bất kỳ âm th nào.

lúc này mới biết, hóa ra khi ta đến bước đường cùng, là kh thể nói nên lời.

Cổ họng một trận t ngọt, vậy mà lại vì tức giận quá độ mà c tâm, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

“Phi ”

lại một roi quất xuống, trong lòng mặc niệm, nh một chút, nh hơn một chút!

Tảng đá mỏng m rốt cuộc vẫn kh thể chịu được trọng lượng của một .

Tay Khương Lệnh Chỉ mất ểm tựa, chỉ cảm th đã bắt đầu lao xuống vực sâu vô tận.

Đột nhiên, trước mắt nàng nh chóng lướt qua một bóng , ngay sau đó một bàn tay rộng lớn, chắc c nắm chặt l cổ tay nàng.

Cả nàng như cánh diều, đung đưa qua lại, nhưng rốt cuộc cũng ổn định được thân hình.

Nàng khó khăn ngẩng đầu lên, nheo mắt lại, đón l vệt sáng chói mắt kia, về phía chủ nhân của bàn tay lớn.

Đó là một gương mặt đoan chính mà lạnh lùng, nhưng giữa hàng mày và đôi mắt, lại vài phần quen thuộc.

Theo đó, bên tai vang lên tiếng kêu kinh ngạc mà dồn dập của Khương Tầm: “Đại ca, mau kéo lên!”

Đại ca?

Khương Lệnh Chỉ chợt bừng tỉnh, nhớ lại, hôm về nhà mẹ đẻ, Khương Tầm từng nói, Đại ca Khương Trạch, chẳng m chốc sẽ trở về từ Nam Cương.

Thì ra...... cứu ta, là đại ca ?

Khương Lệnh Chỉ cong cong khóe mắt, đôi môi khẽ động, cất tiếng gọi: “Đại ca.”

Song Khương Trạch chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái.

sau đó, bu tay.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...