Tuyển Chồng Một Đêm: Chồng Mới Cưới Là Tỷ Phú - Lệ Bạc Thần & Lạc Ninh Khê
Chương 171: Trông cậu rất giống một kẻ bị hớ
"Mọi cứ ăn uống thoải mái nhé, đặc biệt đặt phòng VIP lớn nhất, hôm nay đãi mọi thật tử tế."
Đỗ Minh hào phóng nói với mọi , ra vẻ là mời.
Mọi cũng liên tục nịnh bợ.
Luna cũng được mời, mặc dù cô kh thuộc phòng Kế hoạch, nhưng Trương Tiêu vẫn luôn thầm yêu cô nên đã gọi cô đến chung.
Luna vô tình vuốt tóc, khiến cánh đàn đắm đuối.
Trong lòng cô đắc ý, nhưng cố ý hỏi: " Trương hôm nay lại hào phóng thế?"
"Kh đẹp đến dự ? Nhất định chiêu đãi thật tốt ."
Luna chỉ cười mỉm, vài con ch.ó săn thì gì kh tốt?
Ánh mắt liếc qua Lệ Bạc Thần, Luna bước đến, nở nụ cười mà cô cho là quyến rũ nhất: "Lệ Sâm, và Khê Khê vẫn ổn chứ? Hôm nay cô đặc biệt gọi ện cho em, hỏi hôm qua tan làm mà kh về nhà sớm?"
Câu hỏi này cao tay, nào hơi chột dạ chắc sẽ giải thích lý do tan làm kh về nhà.
Lệ Bạc Thần lại nghe ra chút m mối, l mày cau lại: "Cô gọi ện cho cô?"
"Vâng... vâng ạ." Luna lo lắng gật đầu, cố ý nói: "Cô sợ kh kinh nghiệm làm việc ở c ty lớn, đặc biệt dặn em chăm sóc thật tốt."
"Cô thật sự nói với cô như vậy?" Ánh mắt sắc bén của Lệ Bạc Thần, như con báo săn mồi, chằm chằm Luna.
Nếu chỉ vài câu như vậy, Lạc Ninh Khê kh thể nào chặn ngay lập tức được, rõ ràng buổi sáng vẫn còn tốt mà.
Luna chạm vào đôi mắt đen sâu như xoáy nước của , cảm giác như bị mãnh thú chằm chằm.
"Vâng... vâng ạ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lệ Bạc Thần cười lạnh: " khuyên cô, đừng ỷ chút th minh vặt mà ở đây gây chia rẽ, cô chưa đủ tầm đâu, coi chừng tự rước họa vào thân."
Nói xong, Lệ Bạc Thần thẳng vào nhà hàng, khoảnh khắc quay lưng lại, gương mặt lạnh lùng đã nhuốm thêm vài phần hàn ý.
đại khái đã biết tại Lạc Ninh Khê đột nhiên chặn , là vì tin lời Luna nói ?
Nhà hàng món ăn tư gia "Minh Hy" là một nhà hàng khá nổi tiếng, nổi bật với các món ăn phong phú, đủ các món ngon của nhiều quốc gia.
Mức tiêu thụ bình quân đầu hàng nghìn, với chừng đó , sơ sơ cũng tốn vài chục nghìn .
Lệ Bạc Thần đang bực bội, chọn một chỗ cạnh cửa sổ, toát ra khí chất lạnh lùng khiến khác kh dám đến gần.
Trương Tiêu ghét nhất cái kiểu ra vẻ đại gia của Lệ Bạc Thần, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, ném thực đơn qua: "Lệ Sâm, nhà hàng cao cấp như thế này, chắc chưa từng đến kh? Thích ăn gì cứ gọi thoải mái."
Hai nhân viên khác hùa theo: "Mau cảm ơn Trương , kh thì chắc cả đời cũng kh dám bước vào nhà hàng kiểu này đâu."
Lệ Bạc Thần nghe vậy, ngẩng đầu lướt m kia: "Vì Trương đã hào phóng như vậy, sẽ kh khách sáo nữa."
Nói xong, Lệ Bạc Thần dặn dò phục vụ: "Cho mọi mỗi một phần yến huyết thượng hạng."
Yến huyết thượng hạng!
Đây kh là món ăn bình thường, giá kh hề rẻ, mỗi một phần thì tối nay chi đậm .
phục vụ cũng run tay, chưa từng nghĩ sẽ gặp khách hàng hào phóng như vậy: "Thưa... thưa ngài, ngài xác nhận mỗi một phần chứ ạ?"
Trương Tiêu cũng hơi ngớ , kh ngờ Lệ Bạc Thần vừa mở miệng đã gọi món đắt tiền như vậy, chẳng lẽ ta kh biết giá trị của món này ?
Chu Khải An vừa định nhắc nhở Lệ Bạc Thần, Trương Tiêu đã cố ý chen lời trước, dặn phục vụ: "Xác nhận cái gì nữa? Chúng đều là nhân viên Hoành Đạt, kh thiếu tiền, mau lên món , Lệ Sâm, còn muốn ăn gì, cứ gọi tiếp!"
Lệ Bạc Thần liếc một cái, lại dặn dò phục vụ: "Thêm vài chục cân tôm hùm lớn vận chuyển bằng đường hàng kh từ Úc."
phục vụ run rẩy, nhưng nghe đến câu cuối cùng thì do dự nói: "Thưa ngài, thật kh may, hôm nay khách gọi tôm hùm lớn nhiều, e rằng trong kho chỉ còn lại mười m cân thôi ạ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.