Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tuyệt Bản Bạch Nguyệt Quang

Chương 12

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Bệ hạ?” Hoàng hậu Sở Từ Chiêu gọi một tiếng.

Tiêu Quyện đáp, chỉ ghế, đợi thái giám gắp thức ăn.

Thái t.ử Tiêu Phù Đồ kéo lấy bàn tay còn Lâm Tiếu Khước, : “Phụ hoàng, Khiếp Ngọc Nô .”

Tiêu Quyện lúc mới ngước mắt Lâm Tiếu Khước, thấy bộ dạng run rẩy sắp ngã y, : “Quỳ thì thể quỳ nửa ngày, khom hành lễ một cái chống đỡ nổi ?”

Lâm Tiếu Khước mím chặt môi, Tiêu Phù Đồ vỗ về vuốt ve eo lưng Lâm Tiếu Khước, khẽ : “Mau xin phụ hoàng .”

Hệ thống 233 cũng : [Tên Hoàng đế nguy hiểm, ký chủ, chúng đừng chấp nhặt với , xin cho xong chuyện.]

Ánh mắt Hoàng đế Tiêu Quyện từ bàn tay Thái t.ử đang đặt eo lưng Lâm Tiếu Khước, dời đến khóe môi Lâm Tiếu Khước.

Lâm Tiếu Khước xong mím chặt môi, bộ dạng cam tâm tình nguyện.

Tiêu Quyện : “.”

Lâm Tiếu Khước lồng n.g.ự.c phập phồng, quả thực nên đến dự tiệc, yến tiệc Hoàng hậu nương nương thể đến.

“Thần ngỗ nghịch quyết định Bệ hạ, đáng phạt.”

Tiêu Quyện : “ thì tiếp tục quỳ .”

“Phụ hoàng!” Tiêu Phù Đồ cầu xin, “Khiếp Ngọc Nô y chỉ nhất thời hồ đồ, bây giờ , tuyệt đối sẽ tái phạm nữa.”

Tiêu Quyện chỉ : “Quỳ xuống.”

Lâm Tiếu Khước siết c.h.ặ.t t.a.y áo, quỳ xuống.

Bốn vị trí, để tránh hiềm nghi, Lâm Tiếu Khước cạnh Hoàng hậu. Bây giờ bên trái Thái tử, bên Hoàng đế.

Y quỳ xuống như , sống sượng thấp hơn bọn họ quá nửa.

Lâm Tiếu Khước cảm thấy một nỗi nhục nhã, như kim châm xuyên thấu lồng ngực.

Ở hiện đại, y nào từng quỳ gối bất kỳ ai, đến nơi , mệnh lệnh Hoàng đế thể , quả thực mặc c.h.é.m g.i.ế.c.

quỳ lâu để theo cốt truyện, xung quanh cũng chẳng ai, bây giờ quỳ, quỳ ngay mặt bọn họ, đều chỉ y quỳ, Lâm Tiếu Khước c.ắ.n môi kìm nén cảm xúc.

Y như bông hoa héo rũ, cúi gằm mặt, ai, cũng gì.

“Tủi ?” Tiêu Quyện , “Trẫm thấy ngươi nuông chiều sinh hư , quên mất quy củ.”

Lâm Tiếu Khước cúi đầu một lời.

Tiêu Quyện vươn tay, chậm rãi nâng cằm Lâm Tiếu Khước lên: “Khiếp Ngọc Nô, sự ưu ái trẫm dành cho ngươi lý do để ngươi đe dọa trẫm.”

Lâm Tiếu Khước rũ mi mắt, coi như một kẻ c.h.ế.t.

Tiêu Quyện vuốt ve cánh môi đang c.ắ.n chặt Lâm Tiếu Khước: “Cắn chặt thể chuyện ?”

Lâm Tiếu Khước cảm thấy , y lùi về , Tiêu Quyện bóp chặt cằm y khiến y thể lùi .

Tiêu Phù Đồ thấy , c.ắ.n răng lùi , cũng quỳ xuống: “Phụ hoàng, xin tha thứ cho Khiếp Ngọc Nô , nhi thần nhất định sẽ quản giáo y thật .”

Hoàng hậu ngờ sự việc phát triển như , lên, đích gắp thức ăn cho Tiêu Quyện, xoa dịu : “Bệ hạ, thức ăn nguội .”

Lâm Tiếu Khước quỳ mặt đất, ngước mắt Tiêu Quyện một cái. Thần sắc Tiêu Quyện thể nhàn nhã, nửa phần tức giận, chỉ kìm kẹp y, giống như đang trêu chó.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tuyet-ban-bach-nguyet-quang/chuong-12.html.]

Thấy Lâm Tiếu Khước rũ mắt giả c.h.ế.t nữa, Tiêu Quyện rốt cuộc cũng buông tay, chậm rãi xoa đầu Lâm Tiếu Khước: “Sợ cái gì, trẫm g.i.ế.c ngươi. lên .”

Tâm trạng Tiêu Quyện hơn một chút, thậm chí còn gắp thức ăn cho Lâm Tiếu Khước: “Ăn . Yếu ớt mong manh, để chê .”

Tiêu Phù Đồ cũng lập tức lên. rửa tay gắp thức ăn cho Lâm Tiếu Khước : “Phụ hoàng , Khiếp Ngọc Nô, ngươi ăn nhiều một chút.”

“Còn nữa,” Tiêu Phù Đồ đè nén cơn giận âm ỉ, “Tóc ngươi rối .”

chỉnh mái tóc Tiêu Quyện vò rối, Lâm Tiếu Khước ngước mắt , trong ánh mắt Lâm Tiếu Khước, Tiêu Phù Đồ bình tĩnh .

gắp thức ăn cho Hoàng đế Tiêu Quyện : “Phụ hoàng vất vả , Khiếp Ngọc Nô hiểu chuyện, phiền phụ hoàng dạy dỗ.”

như , dường như mới cận Khiếp Ngọc Nô, Hoàng đế Tiêu Quyện dạy dỗ Khiếp Ngọc Nô, chỉ làm .

vạch một ranh giới, cho phụ hoàng , Khiếp Ngọc Nô , ca nhi nào khác thể tùy ý đùa bỡn.

Tiêu Quyện đặt đũa xuống, con trai , giống như đầu tiên phát hiện , : “Ngươi lớn .”

Trong lòng Hoàng hậu giật thót, vội vàng : “Vẫn còn nhỏ mà, Đồ nhi cũng đứa hiểu chuyện, làm việc lỗ mãng hấp tấp, còn mau xuống.”

Tiêu Phù Đồ cũng chợt bừng tỉnh, như dội một gáo gió lạnh buốt, chậm rãi xuống, thu nanh vuốt phô trương, ngoan ngoãn ăn thức ăn: “Mẫu hậu .”

Hoàng hậu Sở Từ Chiêu kể những chuyện thú vị thời thơ ấu Thái tử, ôn tồn nhỏ nhẹ hầu hạ Hoàng đế dùng bữa.

Lâm Tiếu Khước ở một bên cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, bữa tiệc tối khỏi quá dài đằng đẵng.

Khó khăn lắm mới tiễn Hoàng đế , Lâm Tiếu Khước lên cáo lui.

Tiêu Phù Đồ nắm lấy tay y: “Mẫu hậu, nhi thần cũng cáo lui.”

Sở Từ Chiêu mỉm , cố gắng để ánh mắt rơi bàn tay Thái t.ử đang nắm lấy Khiếp Ngọc Nô. siết chặt khăn gấm : “ chậm thôi, đêm lạnh.”

Đợi đến khi con trai và Khiếp Ngọc Nô đều khuất bóng, Sở Từ Chiêu mới ôm trán lảo đảo một cái, Vụ Ánh vội vàng đỡ lấy Hoàng hậu: “Nương nương!”

Sở Từ Chiêu muôn vàn lời thể thốt nên lời, đỡ đến giường, đó : “Lui .”

“Nương nương, nô tỳ mời thái y đến nhé!”

“Lui .”

Vụ Ánh lo lắng, thể làm trái ý chủ tử, đành sầu lo lui xuống.

còn ai, Sở Từ Chiêu giường, thở dốc gần như nức nở.

cảm thấy một sự hoang đường, một sự hoang đường to lớn nhấn chìm .

Bóng trăng bồi hồi.

Tiêu Phù Đồ dắt Lâm Tiếu Khước lâu, Lâm Tiếu Khước bảo buông tay cũng buông.

Đêm khuya thăm thẳm, đèn lồng trong cung sáng rực, Tiêu Phù Đồ cảm giác như cỏ cây cũng binh lính.

dừng bước, bảo đám thái giám hầu hạ lui xa.

“Điện hạ?”

Tiêu Phù Đồ gượng một cái, ý nhanh tan biến trong màn đêm u lạnh.

“Khiếp Ngọc Nô, hứa với cô, tránh xa phụ hoàng .” Tiêu Phù Đồ , “Phụ hoàng vô tình, ngươi đừng tin .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...