Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tuyệt Bản Bạch Nguyệt Quang

Chương 39

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Pháo hoa nở rộ, pháo hoa rực rỡ, phút huy hoàng Lâm Tiếu Khước liền ngất lịm .

Tiêu Quyện bẩn mất một tay, mắng: "Kẻ lừa gạt nhỏ."

·

Khi mặt trời mọc ngày hôm , Lâm Tiếu Khước tỉnh, đầu óc vẫn còn choáng váng.

Đêm qua hoảng sợ chịu nhục, Lâm Tiếu Khước ngờ vực gặp một cơn ác mộng , chẳng phân biệt thật giả.

khi nhớ , rõ ràng một chi tiết nào giả dối.

Y nhắm mắt , mặc cho Sơn Hưu gì, cũng uống t.h.u.ố.c dùng bữa.

Sơn Hưu tức giận quá, buột miệng : "Chủ t.ử ngài dùng, thì Ca nhi ngài mang về , cũng đừng hòng ăn cơm."

Lâm Tiếu Khước , tâm trí vốn choáng váng thêm phần u ám, y nhận lấy bát t.h.u.ố.c từ tay Sơn Hưu, khoảnh khắc tiếp theo, buông tay để nó rơi thẳng xuống đất.

Bát t.h.u.ố.c vỡ tan tành, nước t.h.u.ố.c b.ắ.n tung tóe, làm ướt cả y phục Sơn Hưu.

chủ t.ử nhà , khó lòng tin nổi.

Đây đầu tiên, Lâm Tiếu Khước nổi giận với .

Lâm Tiếu Khước nữa.

Sơn Hưu quỳ xuống, quỳ những mảnh sứ vỡ . Máu tươi chảy , .

" ngoài." Lâm Tiếu Khước bình thản .

"Chủ tử..."

Lâm Tiếu Khước giường, che khuất đôi mắt: " thứ hai."

Sơn Hưu im lặng dậy, chỗ đầu gối ướt đẫm m.á.u đỏ. cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ, mới khập khiễng bước ngoài.

Lâm Tiếu Khước đến chập tối, nhớ tới Truy Phong thế nào .

Chỉnh đốn y quan, y một đến viện t.ử Uy Hầu.

hầu ở đây Uy Hầu hôm qua triệu tập khẩn cấp, đến nay vẫn về.

Lúc đó Tần Mẫn kịp chạy đến, đó Tiêu Quyện đưa Lâm Tiếu Khước xuống sân, liền phái thành lân cận xử lý công vụ, chậm trễ một khắc nào.

Tần Mẫn ngay cả việc ở cùng Truy Phong vượt qua cơn nguy kịch cũng thể, đành tuân theo thánh lệnh đến thành lân cận.

hầu đón Lâm Tiếu Khước cửa.

Truy Phong nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần thời gian tĩnh dưỡng.

Lâm Tiếu Khước chủ động nhặt cỏ khô cho Truy Phong ăn, Truy Phong kiêu ngạo ăn sạch.

Đạp Tuyết cũng túc trực bên cạnh Truy Phong, thấy y đến, bước tới cọ cọ Lâm Tiếu Khước.

Lâm Tiếu Khước vuốt ve Đạp Tuyết, trèo lên ngựa.

Đạp Tuyết cõng Lâm Tiếu Khước, thong dong nhàn nhã cáo biệt Truy Phong, khỏi viện t.ử Uy Hầu.

Một một ngựa điểm đến.

Đạp Tuyết bước trong gió thu, gió thu cũng thổi tung mái tóc Lâm Tiếu Khước.

Trải qua xuân hạ, lá cây cổ thụ úa vàng rụng xuống. Gió thổi lá thành những vòng xoáy mềm mại, rơi xuống đất, trong tiếng vó ngựa lộp cộp, cành khô lá úa chất đống.

yên ngựa vẫn còn treo túi rượu.

Lâm Tiếu Khước lấy túi rượu từ từ uống. Vẫn cay, vẫn sặc, sự khó chịu ban đầu, trào dâng niềm hoan du say đắm.

Cũng Đạp Tuyết cõng y đến .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tuyet-ban-bach-nguyet-quang/chuong-39.html.]

Thanh u vắng vẻ, tĩnh lặng trôi chảy.

Lâm Tiếu Khước xuống ngựa, xách túi rượu, uống cùng Đạp Tuyết tiếp tục tiến bước.

Đạp Tuyết thỉnh thoảng dừng ăn cỏ, y liền sang một bên, cũng chẳng màng y phục lấm bẩn .

Đạp Tuyết tiếp tục , y liền tiếp tục .

Đến khi nổi nữa, liền trèo lên lưng ngựa Đạp Tuyết.

Khi màn đêm buông xuống, Đạp Tuyết cõng y trở về.

Lâm Tiếu Khước say . sấp lưng ngựa, choáng váng mơ màng, chìm một giấc mộng lớn.

Khi Đạp Tuyết đến viện t.ử Uy Hầu, Tần Mẫn trở về.

Thường thì những công việc mất vài ngày mới làm xong, Tần Mẫn chỉ mất một ngày giải quyết gọn gàng, phi ngựa nước đại trở về Lạc Bắc, phong trần mệt mỏi xuống ngựa.

Trong lòng lo lắng, còn kịp gột rửa bụi bặm, thăm Lâm Tiếu Khước.

bước viện, Đạp Tuyết cõng Lâm Tiếu Khước trở về.

Tần Mẫn bế Lâm Tiếu Khước từ lưng ngựa xuống: "Ngài say ."

Hai má Lâm Tiếu Khước ửng hồng, y nhạt: ", say ."

" đói, Tần Mẫn," Lâm Tiếu Khước nhận , " đói."

Tần Mẫn lập tức làm chút bữa tối mang lên, còn canh giải rượu, đồ ăn sẵn chỉ bánh ngọt.

cẩn thận rửa sạch tay, tiên đút cho Lâm Tiếu Khước ăn chút bánh ngọt lót .

Bánh ngọt mềm mại, làm dịu cơn đau thắt dày.

Lâm Tiếu Khước trong lòng Tần Mẫn, ngọt quá.

"Ngọt quá, Tần Mẫn, bánh ngọt ở chỗ ngươi ngọt quá," Lâm Tiếu Khước choáng váng mỉm nhạt, "Rượu ngươi rượu ngon, bánh ngọt cũng bánh ngọt ngon."

"Tần Mẫn, ngươi, một ."

Tần Mẫn đút cho Lâm Tiếu Khước uống chút nước lọc, tránh để bánh ngọt nghẹn ở cổ họng.

: "Đối với man tộc mà , chắc chắn một kẻ ác tày trời. thế tử, đối với ngài mà , sẽ một ."

"Hôm qua nên để ngài một ở đó, thực , hề bận tâm đến sống c.h.ế.t tên nô bộc , chỉ ngài bận tâm, mới thuận theo ý ngài. quên mất, nhiều khi nguy hiểm ở ngay trong tầm tay, nên xách tên nô bộc đó lên ngựa, đưa ngài trở về."

"Cho dù vì thế mà què chân, cho dù ngài vì thế mà trách tội ."

Tần Mẫn làm Lâm Tiếu Khước, chứ một bác ái.

Lâm Tiếu Khước xong, mỉm nhạt, y rõ ràng rõ, rõ.

" say ," y lặp , "Say khướt ."

Bây giờ y còn đói như nữa, Tần Mẫn đút bánh ngọt cho y, y cũng ăn.

Y chỉ : " say , vẫn uống."

"Tần Mẫn," Lâm Tiếu Khước kéo tay áo Tần Mẫn, "Tại lúc đầu thấy rượu ngon, một chút cũng ngon, sặc , bây giờ lưu luyến quên lối về, nỡ để rượu tỉnh nữa."

Tần Mẫn đặt bánh ngọt xuống, lau sạch tay, bao trọn lấy bàn tay Lâm Tiếu Khước.

Ngón tay Lâm Tiếu Khước thon dài, bàn tay nhỏ, bàn tay thô ráp đầy sức mạnh Tần Mẫn vẫn bao phủ lấy y.

Tần Mẫn nắm tay Lâm Tiếu Khước, hỏi xảy chuyện gì khiến y buồn lòng .

Buồn lòng?

Lâm Tiếu Khước choáng váng say sưa: " , làm gì chuyện gì thể khiến buồn lòng. chỉ cảm thấy, mùa đông sắp đến , đến lúc đó chắc chắn sẽ lạnh."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...