Tuyệt Bản Bạch Nguyệt Quang
Chương 81
“Bệ hạ,” Lệ phi hỏi, “Thần làm chuyện gì .”
Gợi ý siêu phẩm: Ta Thay Phu Quân Tuyển Trăm Thê Thiếp đang nhiều độc giả săn đón.
Tiêu Quyện thoải mái giãy khỏi tay Lệ phi, xoa đầu Lệ phi, : “ . Ngươi vất vả , hảo hảo dưỡng thai, thiếu thứ gì cứ mở miệng.”
Lệ phi ngọt ngào mỉm “”.
Y thấy Khiếp Ngọc Nô vẫn đang , trong lòng đau xót , lấy hết can đảm : “Bệ hạ, để thần ôm . Thần kinh nghiệm dỗ trẻ con.”
Tiêu Quyện từ chối, bảo y mặc y phục t.ử tế từ từ hồi cung.
Lệ phi còn cách nào khác, đành lủi thủi trở về.
Tiêu Quyện ôm Lâm Tiếu Khước, Lâm Tiếu Khước cứ mãi, lau nước mắt cho y cũng .
Tiêu Quyện đến cuối cùng nắm chặt khóa trường mệnh, mà chút bất lực.
Trong phủ Thừa tướng.
Hạ nhân hầu hạ đều đang nghi hoặc, đại công t.ử giống như ngày thường thích chơi thích quậy, dạo gần đây cứ nhốt trong phòng, ngoài dạo nữa.
Tuân Toại nào quan tâm hạ nhân nghĩ gì, một khi nếm mùi đời, thì khó dừng . Tuân Toại những ngày vẽ Tạ Tri Trì, dùng bức họa làm chuyện thể miêu tả, cảm thấy đủ kích thích, liền kéo cả tiểu thế t.ử .
một hồi vận động kịch liệt, Tuân Toại ngã xuống giường, cảm thán vẫn tiểu thế t.ử kích thích hơn. Trạng nguyên lang quá chính trực, đủ kiều mị; tiểu thế t.ử hình mềm mại, vặn hảo.
Tuân Toại vỗ bàn quyết định, làm cái chức thế t.ử phi gì đó.
Đàn ông thể ôm ấp trái , cũng thể.
tiên thu tiểu thế t.ử trong túi, đó tìm cơ hội tìm Tri Trì mà yêu nhất, tìm thì sẽ hung hăng hung hăng làm chuyện thể miêu tả.
Trong đầu Tuân Toại một bên dáng vẻ kiều mị tiểu thế tử, một bên tư thái thanh nhã như trăng như gió Tạ Tri Trì.
Nghĩ nghĩ mà bắt đầu nữa .
trẻ tuổi, sinh lực thật dồi dào a.
Tác giả lời :
Đánh dấu đều trích dẫn từ mạng.
Hoa mai trong rừng nở.
Tiêu Quyện hạ triều ngang qua, lệnh dừng long liễn, bước rừng mai.
Tuyết năm nay vẫn rơi, hoa mai bung nở. Tiêu Quyện thưởng thức một lát, bẻ lấy một cành, hương mai thanh tao thoang thoảng, Khiếp Ngọc Nô vẫn đang ngủ, trong cơn mơ ngửi thấy mùi hương chừng sẽ tỉnh .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tuyet-ban-bach-nguyet-quang/chuong-81.html.]
Hương thơm một cành đủ, Tiêu Quyện bẻ thêm vài cành nữa, nắm trong tay trở về tẩm cung.
chiếc kỷ án bên cạnh, những cây thước cai giới ngày hôm qua vẫn xếp hàng từ hẹp đến rộng, Tiêu Quyện chuẩn một chậu than hồng, đợi Khiếp Ngọc Nô tỉnh , sẽ để y tự tay đốt sạch bộ đống thước .
Đợi đến khi thước cháy thành tro, Khiếp Ngọc Nô sẽ trở dáng vẻ ngoan ngoãn như , sẽ mãi mãi, đến mức ngất lịm tỉnh nữa.
quên mất, Khiếp Ngọc Nô một đứa trẻ khỏe mạnh bình thường, y chịu nổi hình phạt.
Tiêu Quyện đặt cành mai xuống gối Khiếp Ngọc Nô, hai má y đỏ ửng, liền mở cửa sổ rộng thêm một chút.
Tiêu Quyện chạm tay lên trán Lâm Tiếu Khước, còn sốt nữa, vẫn chịu tỉnh . Đôi mắt đều sưng húp cả lên , vì tỉnh dậy sẽ khó chịu nên ngủ thêm một lát nữa .
Vẫn chiếc khóa trường mệnh vô dụng, sống lâu trăm tuổi, thì một chiếc khóa làm mà đủ. Tiêu Quyện đ.á.n.h thêm chín mươi chín chiếc khóa trường mệnh nữa, quá nặng sẽ đeo hết lên , cũng đ.á.n.h để cất giữ cho cẩn thận.
Trương Thúc khuyên bệ hạ lên giường nghỉ ngơi, Tiêu Quyện đêm qua ngủ mà cứ túc trực mãi, đến tận bây giờ vẫn hề chợp mắt.
Tiêu Quyện lên, bảo Trương Thúc bưng thêm một chén đặc tới. uống cạn một , trong miệng đắng chát, thử xem rốt cuộc t.h.u.ố.c Khiếp Ngọc Nô đắng hơn, chén đặc đắng đến mức thể tả nổi.
Trương Thúc vội vàng quỳ xuống, bệ hạ thể vạn kim, thể bệnh mà uống thuốc, chi bằng để lão nô thử cho.
Tiêu Quyện ông lải nhải, một tiểu thái giám khác bưng t.h.u.ố.c tới. Trương Thúc sắp ròng đến nơi, Tiêu Quyện vẫn một mực uống cạn.
Chỉ thể mùi vị bát t.h.u.ố.c vô cùng phức tạp, những đắng, mà còn tanh, chẳng những loại d.ư.ợ.c liệu gì trộn lẫn mới sinh cái mùi vị khó ngửi đến thế .
Tiêu Quyện súc miệng, nghĩ đến việc Khiếp Ngọc Nô vẫn luôn uống những thứ , tỳ khí cũng uống đến sinh tỳ khí mất thôi. Thảo nào dạo y thẫn thờ, chắc chắn t.h.u.ố.c làm cho đắng nghét .
Thuốc uống nhiều , sẽ hóa thành nước mắt rơi xuống, rả rích rơi mãi ngừng. Mùa đông tới, mùa xuân còn xa, mà đôi mắt Khiếp Ngọc Nô đổ mưa mất .
Tiêu Quyện túc trực bên cạnh Lâm Tiếu Khước, mang những món đồ chơi chuẩn sẵn tới.
Chim đất nung, còi xương, mõ gỗ, tò he, búp bê vải, túi thơm, cửu liên ... còn cả trống bỏi.
Xem thêm: Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai - Thời Nhược Cấm, Lục Huân Lễ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tiêu Quyện cầm chiếc trống bỏi lên, khẽ lắc một cái, hai tiếng “tùng tùng” vang lên, vội vàng dừng . Ồn ào quá, Khiếp Ngọc Nô sẽ gặp ác mộng mất.
Tiêu Quyện hỏi: “Trẻ con chỉ chơi những thứ thôi ... còn thứ gì khác .”
Trương Thúc thầm nghĩ, trẻ con thì chơi những thứ , thế t.ử gia mười chín tuổi , còn trẻ con nữa.
ông sẽ miệng, chỉ vội vàng đáp sẽ thu thập thêm những thứ khác mang tới. Ngoài những món đồ chơi tinh xảo trong cung đình, đồ chơi dân gian cũng gom góp.
Tò he, chim đất nung v. v... chính đến từ dân gian, danh giá, quý ở chỗ mang niềm vui tự nhiên.
Tiêu Quyện chọc chọc con tò he, búng búng chiếc túi thơm, : “Thu thập thêm một ít xuân cung đồ tới đây. Khiếp Ngọc Nô sợ hãi việc lấy vợ, đại khái vì làm như thế nào.”
Đợi đến khi y hiểu , đợi đến khi y nhiều tư thế mới lạ, y sẽ còn sợ hãi nữa. Đợi đến khi nếm thử , sẽ cảm thấy chẳng gì to tát cả. Càng sợ hãi một thứ gì đó, thì càng để tâm, càng để tâm, thì càng đạt .
Khoảnh khắc đạt , buông bỏ sẽ càng dễ dàng hơn. Chứ cứ mãi nhớ nhung, sợ hãi, nơm nớp lo âu suốt ngày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.