Tuyệt Bản Bạch Nguyệt Quang
Chương 99
Lâm Tiếu Khước vuốt ve vết sẹo trong lòng bàn tay Tần Mẫn, nhất thời mà dùng lời lẽ nào để diễn tả tâm trạng lúc .
Tần Mẫn hỏi: “Khiếp Ngọc, thể ôm một cái , một lát thôi.”
Lâm Tiếu Khước ngước mắt Tần Mẫn, bạn y kết giao ở thế giới , lẽ còn nhiều cơ hội gặp mặt nữa. Đợi y rời khỏi thế giới , chính sự vĩnh biệt .
Lâm Tiếu Khước “Ừm” một tiếng. Tần Mẫn ôm Lâm Tiếu Khước lòng, vô cùng trân trọng, dám dùng sức. Cho dù hòa m.á.u thịt, vẫn cẩn thận từng li từng tí, sợ làm Khiếp Ngọc thương.
Lâm Tiếu Khước trong vòng tay Tần Mẫn, nhắc đến thanh bảo đao Tần Mẫn tặng.
“Đá quý cho , vỏ đao cũng đ.á.n.h xong , đặc biệt hoa lệ, đặc biệt nặng, xách mỏi tay, chỉ thể cất xó. Tần Mẫn, dùng đao, tại tặng đao cho .”
Tần Mẫn vuốt ve mái tóc Lâm Tiếu Khước, dùng đao, chỉ sợ lúc cần dùng đao, bên cạnh đao để dùng.
“ sẽ thanh đao sắc bén nhất,” Tần Mẫn , “Trong tay Khiếp Ngọc quá nhiều đao kiếm, sẽ thanh đao dễ dùng nhất.”
Lâm Tiếu Khước hồi lâu nên lời, hương thơm xiên thịt ngày càng nồng, tâm trí y đặt ở chuyện ăn uống nữa.
Y : “ kẻ thù, cần đao kiếm. Tần Mẫn, hãy bảo vệ chính , chứ , một liên quan đến .”
Tần Mẫn ôm thế t.ử trong lòng, : “ liên quan, chỉ vô duyên.”
Tần Mẫn thể , tiểu thế t.ử đối với tình ý nam nữ, chỉ tình tri kỷ.
sẽ miễn cưỡng, Khiếp Ngọc vốn dĩ nên vui vui vẻ vẻ, khoái khoái lạc lạc, tự do lựa chọn. sẽ miễn cưỡng.
Chuyện trong cung tuyển phi cho Khiếp Ngọc, . tư cách lập trường lý do để ngăn cản.
Gợi ý siêu phẩm: Ta Tưởng Mình Là Người Dư Thừa, Nên Trả Lại Phu Quân Cho Nàng Ấy đang nhiều độc giả săn đón.
kết hôn cưới vợ lựa chọn chính y, quyền can thiệp lựa chọn tiểu thế tử.
Bao nhiêu năm nay, sớm hiểu một đạo lý: Sống c.h.ế.t , phú quý do trời, cưỡng cầu .
Lâm Tiếu Khước hỏi: “Tần Mẫn, sẽ oán ?”
Tần Mẫn vuốt ve khuôn mặt Lâm Tiếu Khước: “ thể chứ? Khiếp Ngọc, ân oán tình thù khác, trong lòng khác, thể kiểm soát .”
“Thứ duy nhất thể kiểm soát, trái tim chính . Đừng buồn bã, đừng bi thương, hãy làm những việc làm, con đường . Đừng gánh vác gánh nặng đến từ khác, tâm thiện, hiền bắt nạt, đến cuối cùng, ai cũng đem những d.ụ.c niệm nặng nề, vẩn đục, đặc quánh đó, đè lên .”
“Chỉ cần kiểm soát trái tim , cá trong ao trói buộc chim bay.” Tần Mẫn chân trời, , “Bất luận đại mạc biên cương, đô thành Đại Nghiệp, đều chỉ một ao nước chật hẹp, sống c.h.ế.t vinh nhục, ai cũng vượt qua .”
“ hy vọng,” Tần Mẫn cúi đầu, Khiếp Ngọc, “ ngoại lệ.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tuyet-ban-bach-nguyet-quang/chuong-99.html.]
Thịt xiên nướng xong , Lâm Tiếu Khước mỉm ăn, nước mắt rơi một giọt. Tần Mẫn thấy, Lâm Tiếu Khước dối trời mưa .
Nhớ bây giờ mùa đông, đổi giọng, tuyết tan mắt y.
“Tuyết lời,” Lâm Tiếu Khước phàn nàn, “Bao nhiêu chỗ rơi, cứ cố tình tìm đến chỗ chật hẹp .”
Tuyết hề rơi, Tần Mẫn vạch trần.
Tần Mẫn cao to vạm vỡ, che cho tiểu thế tử. ăn xiên thịt nướng xong, dùng bàn tay sạch sẽ mà thô ráp, lau giọt tuyết tan đó. Đầu ngón tay nóng lên, tim cũng bỏng rát.
Tác giả lời :
Mượn lời một bạn với : Niềm vui bất ngờ đến , thể để niềm vui đập choáng váng đầu óc, đập hạnh phúc.
Khi trở về hoàng cung thì trời gần chạng vạng.
Lâm Tiếu Khước đến cửa Vĩnh An Cung, xuống xe ngựa còn kịp bước , trực giác mách bảo bầu khí trong cung điều bất thường, y liền xoay định ngoài.
Ban đầu chỉ bước nhanh, hai ba bước y chạy, đáng tiếc một câu buông xuống, đập tan ý định bỏ trốn Lâm Tiếu Khước.
“ .” Nơi cửa Vĩnh An Cung, Tiêu Quyện trầm giọng cất lời.
Bàn chân nhấc lên Lâm Tiếu Khước chạy cũng , chạy cũng chẳng xong, y do dự đến mức hình lảo đảo, ngay đó liền xách bổng lên.
Tiêu Quyện bóp chặt eo y ôm lên, chẳng chẳng rằng liền giáng một cái tát mông, đ.á.n.h đến mức Lâm Tiếu Khước lập tức ngoan ngoãn.
Lâm Tiếu Khước đỏ mặt liếc , xem ai thấy âm thanh chú ý tới hành động Tiêu Quyện . Các thị vệ đều cúi gằm mặt, đám cung nô càng quỳ rạp xuống, đầu cúi thấp hơn nữa.
Xem thêm: Hội Chứng Khế Ước (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Chắc ai thấy, chỉ âm thanh... Lâm Tiếu Khước đ.ấ.m nhẹ Tiêu Quyện một cái, giữa ban ngày ban mặt, , giữa lúc chạng vạng tối, trời còn sập tối mà bao nhiêu ở đây, cứ nhất thiết đối xử với y như .
Tiêu Quyện ôm Lâm Tiếu Khước lên long tiễn, trở về tẩm cung hoàng đế.
Về đến tẩm cung đế vương, Tiêu Quyện hỏi y ban ngày , trong cung thấy bóng dáng.
Lâm Tiếu Khước sấp giường, đạp chân một cái tỏ vẻ vô cùng phục. Tiêu Quyện tóm lấy cổ chân y, bảo y cứ tiếp tục đạp, đạp một lý do thì sẽ tha cho y.
Lâm Tiếu Khước đạp nữa, thở dốc hai nhịp để bình nhịp thở, giọng nhẹ bẫng: “Thần cũng cần thể diện, bệ hạ đừng làm nữa.”
Tiêu Quyện : “Mặt mũi Khiếp Ngọc Nô vẫn còn nguyên vẹn, trẫm đ.á.n.h m.ô.n.g ngươi, làm tổn thương thể diện ngươi .”
Lâm Tiếu Khước phục đáp: “Nếu tính tổn thương thể diện, thần cũng đ.á.n.h bệ hạ từ eo trở xuống, từ đùi trở lên.” xong Lâm Tiếu Khước liền hối hận. Dạo gần đây Tiêu Quyện đối xử với y ngày càng rộng lượng, y cứ quên mất Tiêu Quyện một hoàng đế, thể , thể mắng, càng thể đánh.
Tiêu Quyện xong, ánh mắt tối , nắm chặt cổ chân Lâm Tiếu Khước kéo sát thể . Tiêu Quyện cúi , kề sát bên tai Lâm Tiếu Khước thì thầm đầy u ám: “Mông cọp còn sờ , Khiếp Ngọc Nô sờ rồng .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.