Tuyết Kiến Bồ Đề
Chương 1: 5
1
Năm sáu tuổi, ta theo tổ mẫu lễ Phật.
Khi ta còn nhỏ tuổi, lần đầu bước vào cửa Phật, chẳng chút kính ý nào.
pho tượng Phật thếp vàng to lớn, ta kh quỳ kh lạy, lại còn nghiêng đầu cười giống như vừa gặp lại cố nhân.
Vị trụ trì già ta hồi lâu, nói rằng kiếp trước ta là một ngọn nến nhỏ trước Phật.
Duyên trần thì mỏng, duyên Phật lại sâu, vô cùng th quý.
Khi ta quá ngây thơ, kh biết rằng chỉ một quẻ xăm thượng thượng lại ẩn chứa vô vàn nỗi khổ chia ly.
Sinh ly, t.ử biệt, nương náu dưới tòa Quan Âm, c.h.ế.t trong ngôi miếu đổ nát.
Tính ra, mười năm như một giấc mộng, từng chuyện từng chuyện, dường như đều ứng nghiệm với câu sấm truyền .
Duyên trần mỏng, duyên Phật sâu.
Duy chỉ hai chữ “th quý”, lẽ là trụ trì đã tính sai.
Một cô nương c.h.ế.t giữa bùn nhơ, rốt cuộc thì th quý ở chỗ nào chứ?
Nhưng khi ta mở mắt ra lần nữa.
Bên cạnh kh th gió tuyết, cũng chẳng th Quan Âm.
Thời gian quay ngược về mùa xuân năm mười bốn tuổi.
Phủ Trung Dũng Hầu quyền cao chức trọng, th mai trúc mã thâm tình chu đáo.
Chỉ một nốt ruồi son mới mọc giữa trán, dường như đang nhắc nhở ta về đêm gió tuyết, trong miếu hoang .
Lời hứa “kiếp sau” ta từng hứa với , Phật đã ban cho ta .
2
Năm mười bốn tuổi này, tiểu tôn nữ của phủ Trung Dũng Hầu đã làm ba việc.
Đêm xuân, ta bước vào thư phòng của tổ phụ.
Ta cầu xin tổ phụ đề phòng một viên quan nhỏ kh m nổi bật trong quân do.
Một năm sau, kẻ đó sẽ đầu quân cho kẻ thù chính trị, ngụy tạo bằng chứng, dùng tội d th đồng với địch bán nước để đóng nh tổ phụ lên cột nhục nhã.
Còn tổ mẫu cũng vì uất ức dồn nén, huyết khí c tâm, c.h.ế.t trên xe ngựa trên đường vào cung kêu oan.
Ánh trăng như nước, tổ phụ ta thật lâu.
Ông kh hỏi vì ta biết tên viên quan nhỏ đó, cũng kh kinh ngạc vì ta lại hiểu rõ chuyện triều chính đến thế.
Ông chỉ hỏi ta: “Nghe nói đêm qua cháu gặp ác mộng, giờ đã đỡ hơn chưa?”
Ánh nến lay lắt, bóng sáng nhạt mờ.
Tổ phụ vẫn mỉm cười như thuở sinh thời, chẳng vẻ lạnh lẽo x xao trong quan tài hôm .
Ta cúi đầu, suýt nữa kh kìm được mà rơi lệ.
Vào mùa hạ, ta thường xuyên đến chùa Trấn Quốc.
Thái hậu một lòng hướng Phật, đã thỉnh một pho tượng Quan Âm từ chùa Trấn Quốc về cung.
Bà thiếu một quý nữ d môn thay bà tụng đọc “Kinh Diệu Pháp Liên Hoa”.
Chuyện này, vốn nửa năm nữa sẽ rơi vào tay Cửu c chúa.
Đến lúc đó, nàng ta vì được Thái hậu thiên vị mà chẳng hề kiêng nể, đường đường đoạt l hôn sự của ta, l cớ th tu mà đày ta vào miếu.
Nhưng nay, đối diện sự dò xét của Thái hậu, vị trụ trì lại khẽ cúi đầu tiến cử ta.
Trong thiên hạ, ai thích hợp tụng kinh trước Phật hơn kẻ như ta - vốn là ngọn nến cũ nơi tòa sen, nay chỉ đổi kiếp mà đến?
Cuối thu, ta gặp Bùi Thù.
Từ khi tỉnh lại vào mùa xuân, ta đã năm lần bảy lượt từ chối lời cầu gặp của .
Trưởng bối hai nhà gặp nhau tại yến tiệc, nhắc đến hôn ước, tổ mẫu cũng chỉ cười cười: “Lời nói đùa thuở nhỏ, thể coi là thật chứ?”
Thiếu niên đoan chính giữ lễ, cuối cùng cũng kh nhịn được viết thư hỏi ta: [Nhược Từ, ta đã làm gì sai?]
Và lúc này, giữa lá thu rơi xào xạc, câu hỏi vẫn là:
“Nhược Từ, ta đã làm gì sai?”
Tính cả kiếp trước kiếp này, đã gần hai năm ta kh gặp .
Thiếu niên đôi mắt sáng tựa trời, quả thực phong tư tuấn tú.
Cũng chẳng trách chỉ một lần gặp gỡ Cửu c chúa đã xiêu lòng, nguyện vì mà gánh cả nợ m.á.u trên lưng, vẫn muốn giữ bên .
Chỉ là… Bùi lang à.
Từ thuở nhỏ, ta và đã luôn ở bên nhau, lẽ nào kh biết tính ta?
Chỉ cần mở miệng nói một câu biệt ly, ta quyết sẽ kh dây dưa nửa lời.
Thứ ta đợi, chẳng qua là một câu thật lòng của .
Nhưng lại để mặc ta khóc trong lặng im. Sự lặng im là dung túng cho Cửu c chúa, cũng là một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào lòng ta.
tiền đồ như gấm, ta cũng d tiết, cốt khí của ta.
Thế mà bao năm qua, chưa từng một lần đoái hoài đến ta.
Mặt trời đã ngả về tây, chim trời cũng tìm đường về tổ.
Ráng chiều phủ lên vai thiếu niên, lại càng tôn lên đường nét trên gương mặt .
Ta ngước mắt , khoé môi cong cong, nở một nụ cười nhẹ như gió thoảng.
“Bùi lang, yêu ta kh?”
Thiếu niên sững sờ, thấp giọng: “Nhược Từ, ta...”
“ yêu ta.” Ta nói.
Vành tai Bùi Thù ửng đỏ, ngượng ngùng dời tầm mắt chỗ khác.
Nhưng ta vẫn thong thả cất lời: “ yêu ta vì ta là huyết mạch cuối cùng của Trung Dũng Hầu, yêu ta vì ta là ngọn nến trước Phật, d tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ, yêu ta vì ta là được Thái hậu chỉ định hầu dưới tòa Quan Âm. yêu biết bao nhiêu dáng vẻ của ta…“
Ta khẽ dừng lại, thốt ra câu nói mà ta trăn trở đến nghìn vạn lần: “Nhưng duy chỉ một ều… kh hề yêu Tống Nhược Từ ta.”
Sắc mặt Bùi Thù trong khoảnh khắc đã tái x. Còn ta chỉ cảm th một nỗi thương tâm lặng lẽ dâng lên.
“Bùi lang, cả đời này sẽ chẳng yêu nổi ai. chỉ biết yêu chính bản thân mà thôi.”
Đối mặt ta hồi lâu, Bùi Thù như kẻ mất hồn lảo đảo bước .
Vẫn tà áo trắng phong nhã như thuở trước, mà bước chân thì đã kh còn vững vàng nữa.
Ta đứng dưới hành lang, im lặng dõi theo .
Bùi lang, đã từng coi là bạn đời kh đổi thay kiếp này, từng tưởng tượng cảnh cùng bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.
Chỉ là cô nương đã c.h.ế.t vào mùa đ năm mười sáu tuổi, một trái tim cũng đã đ cứng lại .
Ta khẽ nhắm mắt.
Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mi, cuối cùng tan biến kh dấu vết.
3
Hôm , tuyết lớn.
Cung nữ sớm đã mang áo choàng l cáo đến cho ta, nói là Thái hậu ban, bảo ta chớ để bị lạnh.
Vòng qua con đường nhỏ, phía trước chính là Phật đường.
Trước Phật đường lại một thiếu niên đang quỳ, y phục đó mặc kh tính là dày, tuyết đã phủ đầy vai y.
Ta lặng lẽ y thêm đôi lần. Dường như thiếu niên cảm được ánh mắt ta, bèn khẽ ngẩng đầu.
Y sinh ra vốn đã tuấn mỹ phi phàm, mày rậm mắt sâu, đôi mắt sáng như trên trời.
Cung nữ thì thầm với ta: “Cô nương đừng dính dáng đến Ngũ hoàng tử, mạng ngài mang sát khí, tiền đồ mờ mịt lắm.”
Hóa ra là Ngũ hoàng tử, Cố Cửu Uyên.
Nghe nói ngày y sinh ra đúng lúc thiên tượng dị biến, một cầu vồng trắng xuyên qua mặt trời.
Bạch hồng quán nhật, chủ về đế vận bị đoạt, là ềm báo kh lành.
Vì thế Bệ hạ kh thích đứa con trai này, nhiều năm qua bỏ mặc kh quan tâm, gần như vứt bỏ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta dời mắt, che ô, tiếp tục con đường của .
Sống lại một đời, ta kh thể nửa phần sai sót.
Cố Cửu Uyên đáng thương, nhưng kh đến lượt ta thương hại.
Nhưng khi ta lướt qua vai y, gió thổi tới một mùi hương cực kỳ quen thuộc.
Ta kh thể tin nổi mà dừng bước.
Gió lạnh thổi bay vạt áo y, thiếu niên vô cảm ta.
Ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại đưa tay về phía y: “Ngươi...”
Y nhíu mày, nghiêng đầu tránh tay ta, trong mắt ẩn chứa sự đề phòng và khó hiểu.
Ta lặng lâu, như vừa tỉnh mộng, thấp giọng nói: “Xin lỗi.”
Tuyết vẫn rơi, ta ép buộc bản thân tiếp tục về phía trước.
Cung nữ nghi hoặc hỏi ta: “Vừa cô nương bị làm thế? Chẳng lẽ ngài từng quen biết Ngũ hoàng tử?”
Tính cả kiếp trước kiếp này, ta và Cố Cửu Uyên chỉ gặp nhau hai lần.
Một lần là vừa .
Một lần là trước khi ta c.h.ế.t.
Khi thất khiếu ta chảy máu, y ôm ta vào lòng.
Ta nghe th tiếng hô hấp nghẹn ngào của y, cũng ngửi th mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo trên vạt áo y.
Ta hấp hối thở dốc, cầu xin y nhặt xác cho ta.
Lúc đó dường như y đã khóc, giọt nước mắt rơi xuống giữa trán ta, hóa thành nốt ruồi son mới mọc của ta.
Đêm , y khàn giọng nói y đến muộn .
Ta tưởng y là bằng hữu cũ của ta.
Nhưng giờ ta mới biết, ta của lúc đó, kh hề quen biết y.
Kiếp trước, Tống Nhược Từ và Cố Cửu Uyên vốn chẳng giao tình gì.
4
Trong Phật đường, lò than đang cháy đỏ rực.
Thái hậu quỳ trên bồ đoàn, tĩnh tâm ngưng thần.
Ta quỳ bên cạnh bà , tụng niệm kinh Phật.
“Thường tu Phật tuệ, cụ đại thần th, thiện tri nhất thiết chư pháp chi môn, chất trực vô ngụy, chí niệm kiên cố. Như thị Bồ Tát, sung mãn kỳ quốc...”
Một c giờ trước, cung nữ lén nói với ta, mẫu phi của Cố Cửu Uyên sắp bệnh c.h.ế.t , y đến để cầu xin ngự y cho mẫu phi.
Nhưng Thái hậu kh muốn quản y.
Thái hậu sáu cháu trai, mười một cháu gái.
Nếu tính cả con cái của các vương gia ngoài cung, e rằng đến m chục đứa trẻ gọi bà là tổ mẫu.
Trong số đó, kh thiếu những đứa th minh đáng yêu bẩm sinh, biết sắc mặt.
Còn Cố Cửu Uyên thì lại lạnh lùng bướng bỉnh, còn mang tiếng xấu là “Bạch hồng quán nhật”, chưa bao giờ được Thái hậu yêu thích.
Thái hậu kh muốn giúp y, cũng là hợp tình hợp lý.
Nhưng ta muốn giúp y.
Vì kiếp trước ta đã từng hứa, nếu kiếp sau, ta sẽ báo đáp y.
Trong Phật đường, trước Bồ Tát, ta kh muốn làm kẻ thất hứa.
Ngoài cửa, tuyết rơi ngày càng lớn.
Gió bấc gào thét, song cửa bị đập vào kêu rầm rập.
Bóng quỳ mãi kh dậy ngoài cửa sổ dường như thể lực kh chống đỡ nổi, thân hình loạng choạng một cái.
Tiếng tụng kinh của ta kh kìm được mà ngưng lại một chút.
Dường như Thái hậu cảm nhận được, bà về phía ta: “Mệt ? Nghỉ một lát .”
Bà từ từ đứng dậy, ta vội vàng đỡ bà .
Thái hậu đưa tay sờ khuôn mặt ta, nói: “Hoàng đế săn mùa đ, săn được một con hươu, đã biếu cho ta. Làm khó cháu cùng ta ăn chay lâu như vậy, hôm nay về sớm một chút, ta bảo ngự trù làm thịt hươu nướng cho cháu ăn.”
Ta ra ngoài cửa sổ, cuối cùng kh nhịn được mở miệng: “Ngũ hoàng t.ử đã quỳ ở bên ngoài gần nửa ngày ạ.”
Thái hậu lơ đễnh liếc ra ngoài, gọi Lan Đinh cô cô tới.
“Bảo nó về .”
Ta và Lan Đinh cô cô cùng ra ngoài.
Gió tuyết quá lớn, khiến ta sắp kh mở nổi mắt.
Cố Cửu Uyên vẫn quỳ trong tuyết, toàn thân cứng đờ, đã thành một tuyết.
Lan Đinh cô cô nói từng chữ một: “Thái hậu mời Ngũ hoàng t.ử trở về.”
Y kh đứng dậy, giọng nói khàn đặc, lặp lại cùng một câu: “Mẫu phi ta bệnh nặng, mạng sớm chiều kh giữ được. Cầu xin Thái hậu thương xót, cho mời ngự y.”
Lan Đinh cô cô vẫn nói: “Mời Ngũ hoàng t.ử trở về.”
Cố Cửu Uyên cúi thấp đầu, dường như trên mặt dường như thoáng qua vẻ tuyệt vọng, hỏi lại thêm lần nữa: “Mẫu phi ta vốn lương thiện, sai lầm lớn nhất đời là sinh ra ta. Nếu ta c.h.ế.t, liệu bà được cứu kh?”
Thiếu niên chẳng vật gì quý giá, muốn cứu mẹ , thứ đáng giá nhất thể dâng ra, lại chính là mạng sống của bản thân.
Tuyết bay đầy trời, vô cùng tĩnh lặng.
Lan Đinh cô cô im lặng hồi lâu, ánh mắt thương cảm.
Hồi lâu sau, bà khẽ nói: “Ngũ hoàng tử, nợ trong cung, kh tính như vậy.”
5
Trong gió tuyết, thiếu niên nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đó là một nụ cười gần như thê lương.
Sau đó y kh cầu xin nữa, hai tay chống xuống nền tuyết, giãy giụa muốn đứng lên.
Y quỳ quá lâu, hai đầu gối đã sớm cứng đờ.
Miễn cưỡng đứng dậy được, lại suýt chút nữa ngã xuống.
Ta vứt ô, vội vàng đỡ l y, buột miệng nói: “Để ta đưa ngài về.”
Bàn tay thiếu niên gần như kh nhiệt độ, lạnh đến mức khiến ta giật .
Cố Cửu Uyên như bị bỏng rụt tay lại, l mi phủ tuyết, giọng ệu cũng lạnh như tuyết: “Đa tạ Tống cô nương, ta tự được.”
Ta cũng kh giận, chỉ nói: “Ta và ngài tiện đường, kh cố ý đưa tiễn.”
Lan Đinh cô cô đích thân nhặt chiếc ô dầu lên, đưa cho ta, dường như muốn nói gì đó.
Ta nhận l, mở miệng trước: “Cô cô tối nay nhớ hầm c tỳ bà tuyết lê cho Thái hậu, đêm nay lạnh quá, ngày mai bệnh đau họng của lại tái phát đ.”
Lan Đinh cô cô lẳng lặng ta một lát, hiền từ gật đầu: “Cô nương lòng . Ngày tuyết đường trơn, cô nương kỹ đường dưới chân, đừng để bị ngã.”
Lời bà ẩn ý.
Ta hiểu, Cố Cửu Uyên cũng hiểu.
Vừa ra khỏi cửa cung, y đã hờ hững mở miệng: “Mời Tống cô nương về cho.”
Ta chỉ nói: “Chúng ta thực sự tiện đường.”
Thiếu niên về phía trước, giọng khàn khàn lại mệt mỏi: “Ta vẫn biết rõ, Bồ Đề Tiểu Trúc và cung Tê Hà ngược đường nhau.”
Ta ngạc nhiên vì sự hiểu biết của y về ta, nghĩ kỹ lại thì cũng đúng.
Ta là quý nữ d môn được Thái hậu sủng ái nhất, dù y kh ý kết giao thì cũng sẽ nghe th.
Ta nghĩ một lát nói: “Vậy ta biết một chút y thuật, ngài biết kh?”
Cố Cửu Uyên đột ngột ngẩng đầu ta.
Trong đôi mắt sáng ngời kia phản chiếu rõ ràng dáng vẻ của ta.
Giống như lữ khách lặn lội quá lâu trong bóng tối, vừa vặn th một chút ánh sáng.
Cuối cùng y cũng bu bỏ sự đề phòng.
Ta th hơi đau lòng, nhưng chỉ nghiêng đầu mỉm cười: “Ngũ hoàng tử, mời dẫn đường.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.