Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tuyệt Phối Thập Niên 70: Kẻ Nằm Ườn Va Phải Người Chờ Chết

Chương 8: Tâm tư nhỏ của Trần Tú Hương

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Trần Hải , mấy năm nay những việc cô làm đều mắt nhắm mắt mở cho qua."

" làm làm việc đừng quá đáng, cô đừng tưởng những trò vặt vãnh cô làm lưng ai . Nếu cô đổi, chịu kiểm điểm bản , sẽ báo thẳng lên công xã."

"Đại đội chúng chứa nổi pho tượng Phật lớn như cô ."

Lời Lưu Đại Trụ thốt , Trần Hải đang giãy giụa điên cuồng bỗng chấn động. Như nghĩ đến điều gì, cô lập tức xìu xuống như cà tím phơi sương.

Trần Tú Hương thấy đại đội trưởng đến nước , nếu thừa thắng xông lên thì đồ ngốc. Cô lập tức học theo giọng điệu Tô Thanh Từ, thút tha thút thít. Tiếng nức nở vang lên rõ mồn một trong đám đông. Trần Tú Hương chẳng gì, chỉ cúi đầu, vai run lên từng hồi.

"Cô cái gì nữa?" Lưu Đại Trụ gắt gỏng với Trần Tú Hương.

Ông ấn tượng lắm với cô gái . Đừng ngày thường im lặng tiếng, ngoài chứ ông thừa trong thôn mấy trai vì cô mà đ.á.n.h , trong đó cả đứa cháu trai Lưu Nguyên Ba ông.

"Cháu... cháu gì." "Cháu chỉ nhớ đến một chuyện nên buồn thôi." "Xin... xin , cháu cố ý."

Trần Tú Hương giải thích một cách nhu mì yếu đuối, đôi tay nhỏ dụi mắt, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ. Cô chắc chắn thể tự mở miệng tố cáo, cô sợ đè bẹp Trần Hải thì sẽ trả thù. Dù nhân cơ hội đổ thêm dầu lửa, cô cũng tìm khác gánh chịu hỏa lực Trần Hải .

liếc mắt đám đông vây xem, nhanh tìm một cái "loa phóng thanh". Cô đỏ hoe mắt, về phía một đàn ông mặc áo ba lỗ màu xám, nở một nụ kiên cường trong nước mắt.

La Trí Sơn cảm thấy tim như tan nát. lập tức nhảy dựng lên.

"Đại đội trưởng, cháu cô Trần nhỏ vì cái gì."

"Cô Trần lớn ngày thường lôi chuyện thành phần gia đình cô Trần nhỏ , bắt nạt cô đủ điều đấy ạ! Cháu làm thấy nhiều ."

" , cũng thấy bên bờ giếng cô Trần lớn mắng cô Trần nhỏ 'thành phần ', ném quần áo , còn bắt cô xách nước cho ."

" cũng thấy cô Trần lớn đẩy cô Trần nhỏ, còn quát tháo cô nữa."

" , nhà cô Trần nhỏ vì nghề làm đậu phụ gia truyền, mấy đời nỗ lực mới mua vài mẫu ruộng nước nên mới quy phú nông. Khác hẳn với bọn tư bản hút m.á.u nhân dân."

"Hơn nữa giờ Đảng đều nhấn mạnh, đối với con cái xuất cho họ con đường sống. cái kiểu cô Trần lớn đối xử với cô Trần nhỏ xem... haizz... Xem cuộc sống ngầm cô Trần nhỏ cũng..."

Trần Tú Hương thấy bàn tán xôn xao, khí lên cao, liền nức nở : "Cháu xuất phú nông, một thể lựa chọn xuất ."

"Tổ chức vẫn luôn giáo d.ụ.c cháu rằng quan trọng biểu hiện cá nhân. Cho nên từ khi đến đại đội Cao Đường, cháu vẫn luôn cần cù chăm chỉ, nỗ lực theo sự giáo d.ụ.c Đảng. thể biểu hiện cháu đủ , cho nên..."

"Cô Trần nhỏ, đừng thế." "Biểu hiện đều thấy cả mà." "Dù mưa to gió lớn, làm cô bao giờ vắng mặt, đối xử với bà con cũng hòa nhã dễ gần." " , làm việc cũng thấy lười biếng, đều bỏ sức như ." "Năm ngoái còn vì bảo vệ tài sản chung đội mà mưa ướt ốm một trận." " , chúng đều thấy cả."

Trần Hải thấy Trần Tú Hương - ngày thường trốn như chuột - cũng nhân cơ hội nhảy c.ắ.n một cái, trong lòng hận thấu xương. Cô nhảy dựng lên, cầm cuốn sách đỏ bàn giơ cao quá đầu, vẻ mặt đầy chính khí:

" thấy hồ đồ cả ."

Trần Hải căn bản ngờ lời đắc tội cả một đám đông.

"Các thế gọi kéo bè kết phái, đ.á.n.h mất lập trường cách mạng vô sản. Vĩ nhân dạy chúng rằng tuyệt đối quên đấu tranh giai cấp..."

Mạnh Trường Hoa sắc mặt đại đội trưởng, hôm nay Trần Hải xong , thời cơ để thể hiện đến, liền lập tức .

" vĩ nhân cũng dạy chúng rằng, trách nhiệm chúng chịu trách nhiệm nhân dân, mỗi lời , mỗi hành động, mỗi chính sách đều phù hợp với lợi ích nhân dân, thì sửa."

" chú trọng đoàn kết với những đồng chí ý kiến khác , dù trong quân đội ở địa phương, đối với nhân sĩ ngoài Đảng cũng ."

" , ." Lưu Đại Trụ mặt trời ngoài cửa, cắt ngang màn diễn thuyết Mạnh Trường Hoa. Ông hiện tại đám thanh niên trí thức già đời ai cũng thấy gai mắt, kể cả kẻ gió chiều nào che chiều nấy mặt.

"Trần Hải , cấm cô ỷ xuất gia đình mà bắt nạt khác! Còn cô Trần nhỏ nữa, đừng , cô đấy, xuất thể chọn, quan trọng biểu hiện cá nhân, chỉ cần cô sống thành thật thì thể ngẩng cao đầu mà sống."

"Các cô đều từ bốn phương tụ họp về đại đội Cao Đường chúng , chỉ đoàn kết với cùng ý kiến, mà còn đoàn kết với khác ý kiến. đến từ những nơi khác , thói quen sinh hoạt, tính cách sở thích đều khác biệt, xích mích cũng bình thường. thì chỉ cho sửa ."

Tô Thanh Từ đang xem kịch thỉnh thoảng nức nở vài tiếng, Lưu Đại Trụ ông chuyện lớn hóa nhỏ, liền tiếp lời ngay.

"Đại đội trưởng, chú ." "Chuyện hôm nay cháu cũng , cháu sẽ kiểm điểm sâu sắc lầm . Dù đồng chí Trần Hải chanh chua, châm chọc cháu thế nào, cháu cũng nên mất bình tĩnh mà đ.á.n.h với cô ." "Cháu xin trịnh trọng xin đồng chí Trần Hải tại đây, và sẽ kiểm điểm sâu sắc."

Trần Hải suýt phun ngụm m.á.u tươi. Cái gì gọi đ.á.n.h với tao? Đó mày đè tao đ.á.n.h đơn phương đấy chứ?

Lưu Đại Trụ thấy Tô Thanh Từ thái độ nhận , sang bộ dạng cứng đầu đằng đằng sát khí Trần Hải , trong lòng càng thêm khó chịu.

Cuối cùng, màn kịch hạ màn bằng việc Tô Thanh Từ và Trần Hải xin lẫn , cộng thêm việc Trần Hải nộp một bản kiểm điểm một ngàn chữ.

Trần Hải lúc mới thương tâm thật sự. Cô chẳng những đ.á.n.h một trận nhừ t.ử oan uổng, chỉ trích, giờ còn xin kiểm điểm. Lúc hận đám Tô Thanh Từ, Trần Tú Hương, La Trí Sơn thấu xương. Còn hận lây sang cả đại đội trưởng và Phùng Kiến Quân - kẻ bên cạnh bắt nạt mà hé răng nửa lời!

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn .

Còn Trần Tú Hương thấy đại đội trưởng tha cho Trần Hải dễ dàng như cũng chút thất vọng. Tuy nhiên, mượn chuyện hôm nay, cô gột rửa phận mặt . lời đại đội trưởng, coi như cũng đáng, uổng công cô giả vờ bấy lâu nay. cần sợ khác lấy xuất chuyện nữa!

hương 9: gian thể sử dụng

Vì đang vụ mùa, lao động nặng nhọc nên bữa trưa phần sang hơn ngày: cơm độn khoai lang đỏ, trong đó non nửa khoai, hơn nửa cơm.

Thức ăn gồm một món măng xào ớt băm và nửa bát củ cải ướp.

Trong bầu khí quỷ dị, Tô Thanh Từ hung hăng chén sạch một bát lớn. Con khi đói lên thì ăn cái gì cũng thấy ngon. Hơn nữa, rau củ thời đều thực phẩm sạch, thuần thiên nhiên nên ăn cũng khá miệng.

Chờ dọn dẹp xong xuôi để nghỉ trưa, Tô Thanh Từ liền một về phía rừng cây núi.

sợ cô đơn, chỉ thích ứng với cuộc sống tập thể. Ngay cả hồi học, cô cũng ở ký túc xá cùng mà quen sống một . Kiểu sống chung đụng hiện tại khiến cô thực sự thoải mái. Hơn nữa điều kiện ở điểm thanh niên trí thức quả thực quá tệ, ẩm thấp chật chội, cái gì cũng bất tiện.

Tìm một nơi vắng vẻ xuống đất, Tô Thanh Từ bắt đầu thử liên hệ với gian nông trường . Nếu cái "bàn tay vàng" , cô cảm thấy với đôi tay quen sống trong nhung lụa một đại tiểu thư thế kỷ 21, cô chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói nếu tự bới đất tìm ăn.

Rõ ràng cô thể cảm nhận sự tồn tại gian. Cô nín thở, tập trung ý chí gào lên trong đầu:

" trong."

" nông trường."

Thử một hồi lâu, vẫn bất kỳ phản ứng nào. Cô khỏi chút nản lòng. Chẳng lẽ nông trường thực sự khác kiểm soát?

Ý thức cô lướt qua từng khu vực: thảo nguyên, siêu thị, khu du lịch sinh thái... phát hiện bất kỳ ai.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi ý thức trở phòng khách biệt thự, thấy chậu tôm hùm đất bàn, Tô Thanh Từ đột nhiên xúc động rơi nước mắt.

"Tôm hùm đất ơi, mới ăn một con, đến năm nào tháng nào mới cơ hội ăn đây!"

"Còn cả bia nữa, mới mở nắp, kịp uống ngụm nào, thật quá đáng, quá đáng lắm luôn!"

"Ít nhất cũng cho ăn xong bữa chứ!!!"

"A ~ tôm hùm đất, uống bia!"

Keng ~

Bộp ~

Ngay khi Tô Thanh Từ ngửa mặt lên trời than thở kiếp hẩm hiu, gào thét đòi tôm và bia, thì một chậu tôm hùm lớn cùng một lon bia mở nắp như từ trời rơi xuống, nện thẳng xuống bãi cỏ mặt cô.

"Vãi chưởng ~"

Tô Thanh Từ lồm cồm bò dậy, trừng lớn mắt chậu tôm và lon bia mặt.

"Ông trời tiếng lòng thật ?"

"Chẳng lẽ 'bàn tay vàng' nông trường, mà cây đèn thần Aladdin?"

Cô vươn tay cầm lấy lon bia tu một ngụm lớn, cảm giác lạnh thấu tim gan, sảng khoái vô cùng. nhón một con tôm hùm đất, vẫn còn nóng hổi.

Tô Thanh Từ bóc tôm phân tích. Bia vẫn lạnh như lấy từ tủ lạnh , tôm vẫn nóng như lò. Nghĩa lúc cô đá văng khỏi nông trường, thời gian bên trong đó ngưng đọng?

tại ? bia và tôm thể tự ? Chẳng lẽ nông trường chỉ ngăn cản cô , cho phép lấy đồ bên trong ?

Nghĩ đến đây, Tô Thanh Từ lập tức dùng ý niệm dạo quanh nông trường.

"Gối ôm, đây?"

"Băng vệ sinh, mau tới!"

Vèo vèo ~

Một chiếc gối ôm nhỏ in hình hoạt hình và một gói b.ăn.g v.ệ si.nh ban đêm dài 430mm xuất hiện ngay mắt.

Tim Tô Thanh Từ đập thình thịch. Cô hôn chụt một cái lên gói băng vệ sinh.

" trong."

dứt lời, gối ôm và gói b.ăn.g v.ệ si.nh biến mất khỏi tay cô.

Tô Thanh Từ giật giật khóe miệng, chuyển ánh mắt sang lon bia và chậu tôm hùm đất.

" trong."

Vèo ~

Tôm và bia đồng thời biến mất.

" tôm hùm đất và bia."

Cảnh vật lóe lên, tôm và bia xuất hiện mặt Tô Thanh Từ.

Tô Thanh Từ vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: " hiểu ."

"Nó cho , thể tùy ý lấy đồ hoặc cất đồ nông trường!"

"May quá, may quá. Cứ tưởng ông thần đèn chơi khăm chứ."

thể tùy ý lấy đồ trong nông trường, ít nhất cô sẽ gặp vấn đề gì về chuyện ăn mặc trong cái thời đại thiếu thốn . thời lương thực còn quý hơn vàng.

Tô Thanh Từ thở phào nhẹ nhõm, chuyện ăn mặc coi như xong. Vấn đề chính bây giờ giải quyết chỗ ở và công việc. Dù thì bắt cô xuống ruộng chuyện thể nào. Vĩnh viễn thể nào!!!

Hôm qua Chu Tuệ Quyên còn bảo mấy hôm nữa bắt đầu xuống ruộng lúa làm việc. Lúc đó đỉa bám đầy chân. xong mà hàng vạn lỗ chân lông cô dựng cả lên.

Còn chuyện chỗ ở, cả cái ký túc xá đông đúc, ai cũng toan tính riêng, tìm cơ hội ở riêng mới . Yên tĩnh thanh nhàn phụ, chủ yếu tiện cho cô ăn mảnh. Hiện tại hộ khẩu chuyển về thôn Cao Đường, thể xin cấp một miếng đất nền .

Xem mặt trời, chắc tầm 1 giờ rưỡi chiều.

Tiếng kẻng "keng keng" quen thuộc vang lên. đường làng, lác đác những xã viên xách ấm nước khỏi nhà, tụ tập , về phía sườn dốc phía Bắc.

Tô Thanh Từ đợi một lúc, đoán chừng ở điểm thanh niên trí thức làm hết, lúc mới đủng đỉnh về phía đó.

"Ở mãi cái vùng nông thôn cũng kế lâu dài, xem vẫn tìm cơ hội về thành phố mới ."

Tô Thanh Từ miệng ngậm cọng cỏ dại suy tư.

Cũng tình hình ở nhà hiện giờ , ông nội dặn cô tạm thời liên lạc với bất kỳ ai trong nhà. thì cô chỉ thể động chờ gia đình liên lạc. Tuy cô từng trải qua những biến động thời đại , cũng hiểu ít nhiều qua sách vở và tivi.

Nếu ông nội Tô Nghị từng dùng mạng đổi lấy công lao chiến trường, thì cái gia đình cô chắc thanh trừng từ đợt đầu tiên . Kéo dài đến giờ kết quả việc ông nội vận dụng hết các mối quan hệ. mấy năm nay tình hình ngày càng căng thẳng. Hơn nữa phận và nghề nghiệp nhạy cảm bố cô, nếu ông nội thực sự nhận tin tức gì đó, thì sẽ vội vàng xé lẻ gia đình tống khắp nơi như .

trai Tô Kim Đông thì cô lo, vì tròn 18 tuổi năm ngoái ông nội ném quân đội. Cô chỉ lo cho bà nội gần 70 tuổi, ông bố mọt sách và bà lười biếng thấu trời xanh nguyên chủ.

Nghĩ đến đây, Tô Thanh Từ khỏi chấn động. Ngay đó một niềm vui sướng to lớn lan tỏa trong ánh mắt cô. ở thời đại giống bà Từ Giai ở thời hiện đại đến bảy tám phần. Nghĩ đến tính cách tương đồng họ... Liệu khả năng nào ?

Ngay lúc Tô Thanh Từ đang xuất thần, giọng oang oang Lưu Đại Trụ từ xa vọng !

"Tiểu thanh niên trí thức Tô, tiểu thanh niên trí thức Tô ơi ~"

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...