Tỳ Hưu Ông Chủ Và Quỷ Nhỏ
Chương 1: Lão Tỳ Hưu Nhặt Được Gối Ôm Bất Đắc Dĩ
Gió đêm cuối thu lùa qua con hẻm nhỏ phía sau quán cơm Tỳ Hưu, mang theo mùi dầu mỡ đặc trưng của món đậu phụ tứ xuyên và chút hương trầm thoang thoảng từ góc bàn thờ Thần Tài trong quán. Bì Tu, chủ quán với vóc dáng cao lớn, làn da bánh mật khỏe khoắn và khuôn mặt góc cạnh phần dữ tợn, đang lững thững vác một túi rác khổng lồ. ta, một lão Tỳ Hưu thứ thiệt đã sống qua hàng ngàn năm, kh sở thích nào lớn hơn việc tích lũy vàng bạc châu báu và… kiếm tiền. Quán cơm Tỳ Hưu là thành quả của cả ngàn năm tích p, một cỗ máy kiếm lời hoàn hảo dưới vỏ bọc một nhà hàng bình dân, nép giữa khu phố cổ đ đúc nhưng lại ẩn chứa vô vàn ều kỳ bí.
“M cái đồ ăn thừa này, phí của giời!” Bì Tu lầm bầm, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng chất chứa sự tiếc nuối đến tận xương tủy. Mỗi mẩu thức ăn, mỗi giọt nước sốt thừa thãi đều là tiền, là của cải mà đã dày c thu gom. Vứt bỏ chúng , dù là rác thải, cũng khiến trái tim , vốn đã luyện thành đá, nhói lên một tiếng. kh thích lãng phí, đó là nguyên tắc vàng.
Bỗng, dưới ánh đèn vàng vọt từ ngọn đèn đường cũ kỹ, một bóng nằm co ro bên thùng rác, giữa bãi đậu nành và vỏ rau củ. Bì Tu nheo đôi mắt sắc sảo. ? Yêu? Hay… ma? Lão Tỳ Hưu từ nhỏ đến lớn đã quen với đủ loại hình thù quỷ quái, ma xó, yêu tinh, nhưng một "thực thể" nằm gọn gàng, th tú như thế này bên thùng rác thì quả là hiếm th, chưa từng trong lịch sử "thu gom" của . đặt túi rác xuống, tiếng ‘phịch’ khô khốc vang lên, thận trọng tiến lại gần. Một mùi hương thoảng nhẹ, th khiết như sương sớm, xen lẫn với cái lạnh buốt xương của cõi âm, lọt vào khứu giác .
Đó là một nam quỷ. Thân thể trong suốt, hư ảo như sương khói mỏng m, tựa hồ chỉ cần một làn gió nhẹ cũng thể thổi bay . Nhưng lạ thay, lại sở hữu một vẻ đẹp thoát tục đến nao lòng. Mái tóc đen dài như suối, xõa tung trên nền đất lạnh, tựa như một dải lụa đêm huyền bí. Gương mặt trắng bệch, kh chút huyết sắc, nhưng lại th tú đến mức khiến ta ngắm mãi kh thôi. Đôi môi mỏng, hồng nhạt, khẽ mấp máy như đang gọi tên ai đó trong vô vọng, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt như tiếng gió thoảng qua lá cây. Nam quỷ mặc một bộ y phục cổ xưa, trắng muốt, tinh khiết, tựa như vừa bước ra từ một bức tr thủy mặc của những bậc d họa thời nhà Đường.
Lão yêu quái Tỳ Hưu, vốn chỉ quan tâm đến tiền bạc, đến những con số lợi nhuận trên bàn tính của bàn tính tinh, bỗng nhiên cảm th một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại dễ chịu tỏa ra từ nam quỷ này. Một cảm giác sảng khoái, như thể ngâm vào suối băng giữa trưa hè, lan tỏa khắp cơ thể .
Bì Tu, với thân nhiệt luôn cao hơn thường như một cái lò nung di động, thường xuyên khó chịu với cái nóng bức dai dẳng trong cơ thể. đã thử đủ mọi cách để hạ nhiệt, từ việc ngâm trong hồ băng của Long Vương đến việc ôm các tảng đá lạnh ngàn năm trong núi sâu, nhưng hiệu quả chẳng là bao, chỉ được một lát lại nóng như cũ. Giờ đây, luồng khí mát mẻ, th khiết từ nam quỷ này lại khiến cảm th sảng khoái, khoan khoái đến lạ, một cảm giác mà đã lâu lắm chưa từng được trải nghiệm.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Bì Tu, sáng rực như ánh vàng chói lọi. “Cái này… khi lại ích. Một cái ều hòa di động, lại kh tốn ện, kh tốn tiền mua!”
cúi xuống, kh chút ngần ngại, một cách dứt khoát và phần thô bạo, bế bổng nam quỷ lên. Thân thể nam quỷ nhẹ tựa l hồng, cảm giác lành lạnh xuyên qua lớp áo da dày dặn của , truyền thẳng vào da thịt, xoa dịu cái nóng hầm hập trong Bì Tu. Nam quỷ khẽ rên một tiếng yếu ớt, như một chú mèo con, đôi mắt nhắm nghiền vẫn chưa mở. ta vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ hỗn loạn của linh hồn.
“Này, tiểu quỷ,” Bì Tu khẽ gọi, giọng khàn khàn, cục cằn đặc trưng, nhưng lại chứa đựng một chút tò mò hiếm hoi, một sự quan tâm mà ngay cả chính cũng kh nhận ra. “Ngươi là ai? lại nằm đây, c đường đổ rác của ta?”
Nam quỷ kh đáp, chỉ khẽ cựa quậy trong vòng tay , tìm kiếm một chút hơi ấm (mà lại là hơi lạnh trong mắt Bì Tu). Bì Tu kh biết nên làm gì với "chiến lợi phẩm" vừa nhặt được này. Vứt thì phí, vì nó c dụng hữu ích. Mà mang về quán thì… chưa bao giờ thói quen nuôi "thú cưng" kh khả năng sinh lời, hay những thứ vô dụng chỉ biết ăn bám. Tuy nhiên, cái cảm giác mát lạnh dễ chịu này lại quá hấp dẫn, quá khó cưỡng, như một kho báu vô giá mà kh thể bỏ lỡ.
Cuối cùng, bản tính keo kiệt, thực dụng và khôn ngoan của Bì Tu đã chiến tg mọi lý trí. quyết định mang nam quỷ về quán. Ít nhất, ta cũng thể làm một "cái gối ôm di động" giúp hạ nhiệt, một vật dụng cá nhân hiệu quả mà kh tốn một xu nào.
Khi Bì Tu ôm nam quỷ bước vào quán, cảnh tượng này đã khiến toàn bộ nhân viên sững sờ, hóa đá tại chỗ. Tiếng chổi quét nhà của Tiểu Chổi khựng lại giữa chừng, tiếng lách cách của bàn tính của bàn tính tinh im bặt, năm chú khỉ đang lau dọn bàn ghế thì há hốc mồm, hồ ly tinh đang pha trà thì làm rơi cả bộ ấm chén gốm sứ tinh xảo, may mà chưa vỡ. cá đang lau chùi bể cá cảnh cũng quay phắt lại, đôi mắt mở to hết cỡ, đồng loạt ngừng việc, trố mắt chủ, như thể họ đang th một con ch.ó biết bay.
“Ông chủ… đây là…?” Chú khỉ đầu đàn, với bộ l nâu mượt và đôi mắt l lợi, lắp bắp hỏi, giọng ệu xen lẫn giữa sợ hãi và tò mò.
“Nhặt được.” Bì Tu đáp cụt lủn, ánh mắt lướt qua một lượt, đầy vẻ hăm dọa, như muốn nói "ai dám hỏi nữa thì trừ lương!". bước thẳng về phía phòng ngủ của , kh thèm để ý đến những ánh mắt tò mò và đầy nghi vấn đang đổ dồn vào . “Từ nay, ta là… gối ôm của ta. Ai động vào, ta trừ sạch lương!”
“Gối ôm?!” Cả quán đồng th kêu lên, vẻ mặt khó tin, như thể họ vừa nghe th một câu chuyện tiếu lâm dở tệ. Lão Tỳ Hưu sắt đá, chưa bao giờ th quan tâm đến thứ gì ngoài tiền bạc, nay lại mang về một… nam quỷ để làm gối ôm? Chuyện này còn khó tin hơn cả việc mặt trời mọc đằng tây.
Hồ ly tinh với đôi mắt phượng sắc sảo khẽ cười tủm tỉm, che miệng bằng bàn tay ngọc ngà, liếc nam quỷ trong vòng tay Bì Tu với ánh mắt đầy ẩn ý, như thể cô ta đã thấu tất cả. “Chà chà, chủ cuối cùng cũng chịu ‘khai trai’ ? Lần này chắc là thật chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ty-huu-ong-chu-va-quy-nho/chuong-1-lao-ty-huu-nhat-duoc-goi-om-bat-dac-di.html.]
Bì Tu đen mặt, những đường gân x hằn rõ trên trán. nghiến răng ken két, trừng mắt hồ ly. “Nói bậy! chỉ là một vật dụng giúp ta giải nhiệt! Lần sau còn nói bậy, ta đem ngươi nướng thành hồ ly nướng sả ớt bây giờ!”
Nhưng kh ai trong quán tin lời . Ngay cả chổi tinh nhỏ bé, tên là Tiểu Chổi, đang ôm chặt cây chổi của , đôi mắt tròn xoe cũng khẽ chớp chớp, đầy tò mò về phía nam quỷ, như thể nó đang cố gắng hiểu xem "vật dụng" đó là gì.
Bì Tu đặt nam quỷ xuống giường, sờ vào trán . Vẫn lạnh ngắt, cái lạnh th khiết, xuyên thấu da thịt, nhưng lại kh hề gây khó chịu. bỗng cảm th hơi lo lắng, một cảm giác lạ lẫm mà hiếm khi được. Dù gì cũng là một sinh mạng, dù là quỷ chăng nữa, thì nó cũng cần được bảo vệ. vội vàng vận dụng một chút yêu lực của để kiểm tra tình trạng của nam quỷ. ta kh bị thương tích gì nặng, chỉ là một linh hồn yếu ớt, đang chìm trong trạng thái ngủ say do kiệt sức và mất phương hướng quá lâu.
“Văn Hi…” Nam quỷ khẽ gọi tên, giọng yếu ớt như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, một tiếng động nhỏ bé nhưng lại rõ ràng đến lạ trong căn phòng tĩnh mịch.
“Văn Hi?” Bì Tu lặp lại cái tên, ghi nhớ kỹ trong đầu. ngồi xuống bên cạnh, đưa tay chạm vào má nam quỷ. Lạnh. Cái lạnh này khiến cảm th thoải mái, nhưng cũng khiến tò mò về thân thế của . Một nam quỷ yếu ớt nhưng lại một vẻ đẹp say lòng .
Đêm đó, Bì Tu nằm xuống bên cạnh Văn Hi, kéo lại gần. Cái lạnh từ nam quỷ lan tỏa sang , xoa dịu cái nóng bức khó chịu thường ngày. Bì Tu, bao nhiêu đêm trằn trọc vì nóng, cuối cùng cũng một giấc ngủ ngon lành, một giấc ngủ sâu và yên bình mà đã từ lâu chưa từng được. khẽ thở dài, trong lòng tự nhủ: "Xem ra, ‘cái gối ôm’ này cũng kh tệ. Hiệu quả còn hơn cả hồ băng của Long Vương."
Sáng hôm sau, khi Bì Tu thức dậy, Văn Hi đã tỉnh. mở đôi mắt to tròn, đen láy, trong veo như mặt hồ mùa thu, chằm chằm vào với vẻ bối rối, hoang mang. Một ánh đầy ngây thơ và chút sợ hãi.
“Ngươi… là ai?” Văn Hi hỏi, giọng nói trong trẻo, thánh thót như tiếng suối reo giữa rừng sâu.
“Ta là Bì Tu, chủ quán cơm này.” Bì Tu đáp, giọng vẫn cục cằn, nhưng lại chút dịu so với mọi khi. “Ngươi tên là Văn Hi kh? Ta nhặt được ngươi bên thùng rác tối qua.”
Văn Hi khẽ chớp mắt, cố gắng nhớ lại. Ký ức của mơ hồ, như những mảnh gương vỡ vụn, chỉ còn lại những mảnh vỡ về một t.h.ả.m kịch, một âm mưu hãm hại tàn độc và cái c.h.ế.t bi t.h.ả.m của gia đình. là một linh hồn chờ đầu thai, nhưng lại lạc mất đường, trôi dạt vô định giữa cõi nhân gian.
“Ta… ta kh nơi nào để .” Văn Hi nói, đôi mắt rưng rưng, những giọt nước mắt trong suốt như sương đêm khẽ chực trào.
Bì Tu , trong lòng hơi khó chịu. kh thích những thứ rắc rối, và một nam quỷ kh nơi nương tựa vẻ là một rắc rối lớn, một khoản đầu tư kh chắc c. Nhưng , lại nhớ đến cái cảm giác mát lạnh dễ chịu khi ôm . Cái lạnh đó như một liều t.h.u.ố.c phiện, khiến kh thể dứt ra.
“Vậy thì ngươi cứ ở lại đây.” Bì Tu nói, giọng ệu vẻ miễn cưỡng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường. “Ta… ta cần một cái gối ôm. Ngươi cứ làm ‘gối ôm’ của ta là được.”
Văn Hi ngạc nhiên. chưa bao giờ nghĩ sẽ được một lão yêu quái dữ tợn như Bì Tu giữ lại, chỉ vì … mát lạnh. Một lý do kỳ cục đến khó tin.
Từ đó, tiệm cơm Tỳ Hưu thêm một thành viên mới. Một nam quỷ xinh đẹp, yếu ớt, luôn kè kè bên chủ Bì Tu nóng tính. Nhân viên quán cơm xì xào bàn tán, đủ mọi lời đồn thổi, nhưng kh ai dám hỏi thẳng chủ. Hồ ly tinh thì cười thầm, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. Chú khỉ đầu đàn thì gãi đầu gãi tai, tò mò kh ngớt. Còn bàn tính tinh thì bắt đầu tính toán xem "cái gối ôm" này sẽ tiêu tốn của chủ bao nhiêu tiền, và nó mang lại lợi nhuận gì kh.
Và , những scandal đầu tiên bắt đầu nổ ra, khu động cả giới yêu quái đang vốn dĩ yên bình.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.