Ước Nguyện Của Vua Sói
Chương 1:
tên là Tiểu Trinh, là con gái duy nhất của một đầu bếp trong một nhà ăn của game kinh dị này.
Từ nhỏ đã lớn lên trong game, xung qu toàn là m bác, m cô mặt mũi quái dị nhưng tính tình thì cực kỳ tốt bụng.
Bố luôn nói: muốn giữ được trái tim một con quỷ, thì giữ được cái dạ dày của nó trước.
Với d hiệu đầu bếp số một của game kinh dị, bố chỉ đứng sau mỗi Thần Chủ.
Còn là con gái của đương nhiên đứng thứ ba, chỉ sau Thần Chủ và bố .
C việc hằng ngày của cũng đơn giản thôi: bố nấu ăn, bày đĩa và thu tiền.
Chiều xuống, từ trong… quan tài bò dậy.
Bố đã nấu xong bữa tối.
Chẳng bao lâu sau, vị khách đầu tiên xuất hiện.
“Chào tối, Tiểu Trinh.”
“Chào tối, dì Cô Dâu Ma.”
“Hôm nay vẫn hai cái bao tử ngư*ời chứ?”
Cô Dâu Ma cười gật đầu:
“Thêm năm cái bánh bao nhân nã*o nữa.”
hơi ngạc nhiên.
Dì vốn ghét nã*o nhất, lỡ ăn nhầm là ói ngay, còn súc miệng m lần.
Dì bảo n*ão vừa vô dụng vừa bẩn thỉu.
Ngược lại, lão Cây Già thì cực kỳ thích, mỗi lần bắt được chơi là ta cứ hút sạch n*ão trước.
Hai họ đúng là “bạn ăn” trời sinh kh ai dành món của ai.
Quả nhiên, dì bật cười giải thích:
“Kh dì ăn đâu, là lão Cây Già nhờ dì mua hộ đ.”
dì bắt đầu phàn nàn:
“Hôm trước lão bị chơi chặt mất một nhánh ở tim, mà trên đó còn b hoa vàng lão quý nhất.”
“Lão vì thế mà tức ên luôn, tăng hẳn một độ khó phó bản, làm chơi chạy tán loạn, nhiều đứa còn trốn qua chỗ dì. Hừ, tưởng phó bản của dì dễ lắm à? Thế là đám kia lại chạy lại chỗ lão làm lão bận tối mắt, nên mới nhờ dì mang hộ. Thôi thì tôn trọng già vậy.”
Lão Cây Già vốn nóng tính, giờ còn bị phá mất thứ quý nhất thì cũng dễ hiểu.
Nhưng c nhận chơi kia cũng bản lĩnh thật, dám c.h.é.m trúng một boss SSS như lão một trùm của phó bản Lâu Đài Rừng.
“Dì cũng ghê gớm mà, m chơi đó xong đời . Đây, bánh bao dì đặt. Tặng thêm mười cái bánh nhân thịt cho dì và lão, chúc hai thuận lợi!”
Cô Dâu Ma cười rạng rỡ hơn, đưa tiền âm phủ cho :
“Vẫn là cháu dẻo miệng nhất.”
Kh chỉ tiền, mà còn làn hương quái dị nồng nàn khiến lâng lâng, suýt ngây ra.
vội lau khóe miệng:
“Dì cẩn thận nhé.”
Kh hổ là boss phó bản [Ôn Nhu Hương], bao nhiêu năm mà chỉ cần vừa gặp đã khiến … chảy nước miếng.
Dì thơm thật.
Dạo này các phó bản bận rộn hẳn.
Hôm nay lại m NPC tới l đơn đặt trước của boss.
Lão Cây Già đã lâu lắm mới nổi giận đến vậy.
Già , nên tính càng cố chấp.
Trên diễn đàn chơi toàn th báo khẩn:
“ em, đừng vào Lâu Đài Rừng nữa, lão cây ở đó ên !”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đại ca , top 50 bảng xếp hạng, cũng kh thoát nổi nhánh ma của lão. Trước khi c.h.ế.t chỉ kịp gửi hai chữ: ‘Chạy mau’.”
“Diễn đàn giờ c.h.é.m gió ghê thật, mở đầu vài chữ còn lại toàn bịa.”
“Ông kia, tự mà xem .”
chơi ở Lâu Đài Rừng bỏ chạy tán loạn, đổ vào phó bản khác, khiến boss ở nơi đó cũng bận túi bụi, cử thuộc hạ tới l hàng đặt trước.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì tới , chỉ là nhân viên quèn.
đổ cá khô cay tê từ chậu vào túi, đưa cho cá nhỏ trước mặt.
Mặt ta bỗng hoảng hốt, vảy trên mặt nhăn tít.
là biết lính mới.
“Glub glub…! Boss ngày nào cũng ăn cái này ? Đáng sợ quá!”
Thây ma nhí bên cạnh nhịn kh nổi, xen vào:
“Yên tâm, toàn cá nuôi để ăn thôi, chả ai ăn đâu, đồ cá thối.”
cá mới bớt căng thẳng, ôm cá nhỏ cầu nguyện:
“Chúc bà chủ nhỏ buôn may bán đắt glub glub.”
Thây ma mắng “đồ nhát gan”, nhảy một phát:
“Chị Tiểu Trinh, bọn em đặt mớ thịt thối chưa ạ?”
“Tới , chị sáng sớm đã ra chợ thịt ôi giành đ.”
kéo một bao to ném xuống đất, uỳnh một tiếng.
Thây ma rút bùa ra, dán lên bao, bao lập tức biến mất vào bùa:
“Dạo này phó bản đ khách, boss ngày nào cũng mở tiệc.”
Tạm biệt cá và thây ma, tiếp tục đóng gói thịt khô, xương sườn, túi máu… dán nhãn để họ tới là l ngay.
Bán xong hết bữa tối, bầu trời tối hẳn, tiếng chu lạnh lẽo vang lên báo game bắt đầu.
NPC vội về phó bản của .
Nhà ăn trống hoác.
duỗi vào bếp, kh th bóng dáng của bố.
qu vẫn kh th.
Trên bếp còn nồi súp to đang sôi: “Ơ?”
Lão lại đâu ?
Tới gần, th m hàng chữ m.á.u bên cạnh:
“Bố đưa cơm cho Thần Chủ và họp luôn. Con tr bếp cho cẩn thận.”
Thần Chủ là kẻ bí ẩn nhất thế giới này.
Chưa ai th mặt thật của Ngài.
Suốt bao năm, chỉ từng giao tiếp một lần là khi Chị Ma Tóc Dài nghỉ phép, phó bản bị bug, lỡ lọt một đợt chơi, kh ai đóng vai nên Thần Chủ bắt vào thế.
Bố bảo: “Tên con cũng chữ ‘Trinh’ giống cô . Cô là Trinh Tử, con là Tiểu Trinh, khác gì đâu.”
Lần đầu thật sự tham gia game, vừa hồi hộp vừa phấn khích.
Ngay lúc sắp ra sân khấu, mới hơi sợ.
Chả ai nói trước là cảnh trí thật đến thế ánh đèn nhấp nháy, âm th ai oán…
kéo tóc che kín mặt, bò ra khỏi TV theo tư thế méo mó nhất thể.
Im phăng phắc.
Kh tiếng hét hay tấn c như tưởng.
Ngại muốn chết.
Liếc qua khe tóc, th một đàn ngồi dạng chân trên ghế sofa, mặt vô cảm, còn hơi… chán chường?
Chưa có bình luận nào cho chương này.