Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vả Mặt Trà Xanh Não Tàn

Chương 11: C11

Chương trước Chương sau

Ta chọn , kh vì những lời đường mật hôm nay. Ta chọn vì ta biết rõ cốt truyện gốc. Khi kẻ thù giẫm đạp lên đầu , dùng từng đ-ao từng đ-ao lăng trì xẻo thịt để t.r.a t.ấ.n, vẫn chỉ một lòng về phía con gái yêu đang rời . Ánh mắt kiên định đến mức khiến lòng đau nhói.

Mà lúc đó, Lê Nhạn Băng đang nép trong vòng tay Hoành Kỳ Dật, hưởng thụ vinh hoa. Trong khi chính Tư Mã Tuân mới là vì nàng ta mà đổ m-áu nơi biên cương, thân x-ác kh còn nguyên vẹn. yêu một cách bi t.h.ả.m, ngốc nghếch nhưng cũng đẹp đẽ đến tàn nhẫn.

Còn ta, ta là Lê Lam Chiêu, ta kh Lê Nhạn Băng. Ta sẽ kh phụ tấm chân tình nồng nhiệt .

Ta đưa tay ra. lập tức nắm c.h.ặ.t l, mười ngón đan cài. Chúng ta sóng vai đứng cùng nhau, đối diện với Hoành Kỳ Dật. Ta thẳng vào mắt Hoàng đế, kh trốn tránh, kh chút sợ hãi.

Hoành Kỳ Dật lặng một lúc lâu. Ánh mắt phức tạp, tiếc nuối, kh cam lòng, nhưng cũng dần dịu xuống. thở dài một hơi – hơi thở của kẻ thua cuộc, nhưng là thua trong d dự.

"Thôi được."

Giọng trầm xuống, rũ bỏ vẻ uy nghiêm thường ngày, chỉ còn lại chút bất lực dịu dàng hiếm th:

"Trẫm sẽ chọn ngày lành, ban hôn tác thành cho các ngươi."

Ta cùng Tư Mã Tuân hí hửng dắt tay nhau ra về. Lẽ nào...Lẽ ra sau khi lãnh trọn cái tát , Lê Nhạn Băng tủi nhục quay về phủ trước ta, nhưng lạ thay lại chẳng th bóng dáng đâu. Đến khi trời tối mịt, phụ mẫu lo lắng kh yên, đành đến hỏi ta. Hai ngày hai đêm trôi qua, chúng ta lục tung cả kinh thành vẫn kh thu hoạch được chút tin tức nào. M mối duy nhất đến từ một lão bán than, lão nói th một nữ t.ử dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lại mặc áo vải thô, cưỡi ngựa phóng ra khỏi thành về phía Bắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/va-mat-tra-x-nao-tan/c11.html.]

Trạm dịch gần cổng thành phía Bắc báo mất một con ngựa tốt. Lê Nhạn Băng trộm ngựa? Với cái tài cưỡi ngựa dở tệ của nàng ta, trộm ngựa để làm gì? Quán trà ngoài thành quả nhiên th Lê Nhạn Băng cưỡi ngựa về hướng biên giới Bắc Man. Tuy vẫn chưa rõ mục đích thực sự của nàng ta là gì, nhưng ta kh muốn phụ mẫu thêm lo lắng, bèn quyết định đích thân cưỡi ngựa đuổi theo.

Ta phi ngựa kh ngừng nghỉ suốt hai ngày, bỗng nghe th từ xa tiếng nổ long trời lở đất, mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Khi ta chạy đến nơi, phát hiện đã kích nổ hỏa d.ư.ợ.c vốn được chôn giấu để phòng ngự quân Bắc Man ở biên cương. Điều tra qu đó, ta tìm được một gã sơn dân bị tiếng nổ dọa cho ngớ ngẩn. Theo lời , một cô nương trẻ tuổi đã dùng vàng bạc châu báu thuê bọn họ châm lửa ở những địa ểm cụ thể.

Ta lập tức ý thức được đại sự kh ổn. Tuyến phòng thủ hỏa d.ư.ợ.c này là cái bẫy bí mật do phụ thân ta đề xuất bố trí, được coi như con át chủ bài phòng ngự sự xâm lăng của Bắc Man. Muốn vòng qua lính c để châm ngòi chính x-ác các hố hỏa d.ư.ợ.c, kẻ đó cần nắm được bản đồ bố phòng chiến lược mới nhất của biên cương.

Nghĩ đến đây, ta kh dám chậm trễ, tức tốc quay đầu ngựa chạy về kinh. Quả nhiên đúng như ta dự đoán, bản đồ bố phòng trong thư phòng của phụ thân đã bị trộm mất, cùng lúc mất tích còn những tấu trương mật mà phụ thân trao đổi chiến sự với Hoàng đế Hoành Kỳ Dật. Ta thẳng vào mắt phụ thân, nghiêm nghị nói: "Tìm th , nàng ta đang ở Bắc Man. Phụ thân, bây giờ cùng con vào cung diện thánh ngay lập tức, xảy ra chuyện lớn ."

Kh ai ngờ được Lê Nhạn Băng, kẻ luôn tỏ ra th cao, chính nghĩa lẫm liệt, đạm mạc với d lợi, bây giờ chỉ vì mưu kế tr sủng thất bại mà lại làm kẻ bán nước cầu vinh. Bắc Man nhận được tình báo do Lê Nhạn Băng gửi tới, nh đã bắt đầu hành động. Một nhóm kỵ binh tinh nhuệ Bắc Man hoàn hảo tránh né các tuyến phòng thủ biên giới Đại Huân, tập kích thẳng vào đội ngũ vận chuyển lương thực đang hỗ trợ vùng thiên tai.

Mưu kế độc ác này là muốn th qua việc cắt đứt lương thảo cứu trợ để kích động nội loạn, làm hao mòn chiến lực của Đại Huân từ bên trong. Ngựa chiến phi nh như gió cuốn, những mũi tên tẩm dầu hỏa b.ắ.n trúng xe lương, chum dầu bị đập vỡ, lửa bùng lên dữ dội. Đám kỵ binh Bắc Man hú lên những tiếng man dại như sói hoang nơi thảo nguyên.

Đ-ao cong của bọn chúng còn chưa kịp gặt hái sinh mạng nào, binh tướng vận lương của Đại Huân đã vội vã bỏ chạy về phía sườn núi bên kia đường. Tiếng cười nhạo báng vang lên từ phía quân địch: "Lính Đại Huân đều là lũ thỏ đế hèn nhát! Đối với dũng sĩ Bắc Man ta, cần gì dùng mưu kế? Bọn chúng vừa th đ-ao cong thảo nguyên là đã sợ đến vãi ra quần ! Số lương thảo còn lại này, chi bằng mang hết về Bắc Man, thừa tg x lên tiêu diệt Đại Huân!"

Kỵ binh Bắc Man bu lỏng cảnh giác, xuống ngựa định thu dọn chiến lợi phẩm. Kh ai để ý đến những chiếc xe lương bị đốt cháy dở dang kia. Ngọn lửa bên ngoài dần tắt, gió thổi bay lớp tro tàn, lộ ra lớp sắt đen bóng bên trong. Hóa ra, tất cả những xe lương này đều là vỏ bọc, bên trong ẩn chứa lực lượng tinh nhuệ thực sự của Đại Huân.

Ta và Tư Mã Tuân cùng ẩn nấp ngay trong chiếc xe lương thực đầu tiên bị châm lửa. Nghe th tiếng bước chân quân địch đang đến gần, Tư Mã Tuân trong bóng tối nhẹ nhàng bóp c.h.ặ.t t.a.y ta, thì thầm: "Lam Chiêu, ta là duy nhất trên thế gian này xứng với nàng. Trận này, nhất định ta sẽ là gi-ếc nhiều địch nhất. ta ở đây, sẽ kh để nàng chịu nửa ểm tổn thương."

Tấm sắt bảo vệ chúng ta bị mạnh mẽ hất tung. Thiếu niên tuấn, tư thế đĩnh đạc hiên ngang giơ kiếm lên trời, tiếng hô vang vọng khắp thảo nguyên bao la: "Tướng sĩ Đại Huân đâu! Theo ta gi-ếc sạch giặc cỏ, bảo gia vệ quốc!"

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...