Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên

Chương 123: Người đàn ông hoang dã của mẹ con

Chương trước Chương sau

Thường thì vào lúc này, Dung Tiêu Dự chút sợ bố.

Dĩ nhiên, bé vẫn luôn hơi sợ bố.

Bố vừa cao ráo vừa đẹp trai, nhưng dù vui hay kh vui, bố cũng luôn căng thẳng khuôn mặt.

Nói mới nhớ, tr bố vui vẻ sẽ như thế nào nhỉ?

Cái đầu nhỏ của Dung Tiêu Dự cố gắng suy nghĩ, nhưng kh hề ấn tượng nào như vậy.

Tuy nhiên, bé lại nhớ rõ dáng vẻ vui vẻ của mẹ.

Bởi vì mỗi lần gặp mặt, mẹ đều nở nụ cười tươi tắn.

Ôm vào lòng, thơm tho và ấm áp, hôn lên má , còn thể nói chính xác đã cao thêm m phân.

Dung Trì Uyên kh tiếp lời bé, chỉ vào bát t.h.u.ố.c kh bên cạnh giường: “Bố uống xong trước , kh được xem TV nữa.”

Dung Tiêu Dự hừ hừ hai tiếng, khuôn mặt nhỏ n đắc tg ghé sát lại, một mùi sữa bò nồng nặc.

Chỉ vào vết sữa còn vương trên môi : “Hì hì, bố thua , Tiểu Dự con đã uống hết sữa nè, bố xem, râu sữa của con này.”

Ngón tay thon dài của Dung Trì Uyên nâng cằm bé lên, l khăn gi lau sạch cho , nhét cục gi vào lòng bàn tay : “Xuống lầu làm bài tập , làm xong mới được xem TV.”

Tiểu Dự nh chóng đồng hồ đeo tay, mới năm giờ thôi, chương trình bắt đầu lúc năm giờ rưỡi, hoàn toàn kịp!

bé chạy xuống lầu làm bài tập, bài học ở trường cực kỳ đơn giản.

Sau khi hoàn thành trong chớp mắt, bé kh quên bắt đầu làm món trứng hấp.

Đã hứa với bố sẽ trổ tài cho bố xem mà!

bé kéo chiếc ghế cầu vồng nhỏ tới, đứng trước bồn rửa chén đ.á.n.h trứng, vén tay áo nhỏ lên và cho thêm vài giọt dầu mè.

Dì Lâm phụ trách bật bếp, trong lúc chờ trứng hấp, một bóng dáng trưởng thành bước xuống lầu.

mặc một bộ đồ ngủ màu đen, cổ áo hơi mở, thời gian dường như đặc biệt ưu ái dung mạo và vóc dáng , ngoài việc thêm vào sự trầm ổn, cuốn hút, hầu như kh nhiều thay đổi.

Dung Trì Uyên đến phòng khách, liếc bé đang cầm sách nấu ăn bên cạnh.

nhấc cây thước kẻ lên, gõ nhẹ vào lưng : “Tư thế.”

“Ôi ôi!”

Dung Tiêu Dự lập tức ưỡn n.g.ự.c nhỏ, giống như một con gà trống ngẩng cao đầu, đến bên bàn đưa bài tập cho : “Bố ơi, trứng hấp còn ba phút nữa là xong , bố kiểm tra bài tập trước .”

Vừa nói bé vừa liếc đồng hồ treo tường, còn mười phút nữa.

“Ừm.”

chậm rãi lật xem vở bài tập, vừa cầm cốc nước nóng uống.

Tốc độ chậm chạp khiến Tiểu Dự sốt ruột, lại lại những bước nhỏ.

“Cất cặp sách .” Cuối cùng cũng đợi được sự c nhận của bố, bài tập nh chóng được đóng lại và cất .

Đúng năm giờ ba mươi phút, cái m.ô.n.g nhỏ đúng giờ dính chặt lên ghế sofa, bật TV.

“Chào mừng quý vị đến với chương trình phỏng vấn Do nhân D tiếng hôm nay, dẫn chương trình A Mỹ. Hôm nay, chúng sẽ mời đến đây Phó Tổng tài của thương hiệu mỹ phẩm cực kỳ nổi tiếng Deers, cô Giang Lộc. Mời cô Giang Lộc.”

đàn đang ngồi trong phòng khách, quay lưng về phía TV xem email, lưng hơi cứng lại.

quay đầu, liếc con trai .

bé ngốc nghếch vô tư, đôi mắt thủy tinh kh hề rời khỏi phụ nữ xuất hiện trên TV.

vóc dáng mảnh dẻ, mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng bạc, tóc tết búi thành kiểu dịu dàng.

Cô xuất hiện một cách tự tin, vẫy tay chào khán giả trước ống kính: “Xin chào mọi , là Giang Lộc của Deers.”

Dung Tiêu Dự bị mẹ làm cho kinh ngạc, chưa từng th mẹ mặc chiếc váy dài xinh đẹp như vậy, trang ểm tinh xảo như thế, bé ngơ ngác vẫy tay với TV: “Mẹ chào mẹ, con là Dung Tiêu Dự, Tiểu Dự đây!”

Dung Trì Uyên nhàn nhạt liếc phụ nữ rạng rỡ và quyến rũ trên TV.

Ống kính lia đến khán giả bên dưới, toàn là khán giả nam, giơ bảng hiệu bày tỏ thiện ý với cô.

Khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Dời tầm mắt, ăn nốt miếng trứng hấp cuối cùng, ngả lưng vào ghế, đeo tai nghe và bắt đầu nghe video cuộc họp.

Dù đeo tai nghe, giọng nói trong trẻo như sóng nước của cô vẫn vô tình lọt vào tai .

“Vâng, lúc đó may mắn giành được vị trí thứ nhất trong cuộc tuyển chọn ba mươi , và được vị trí Quản lý.”

“Tuy nhiên, trong năm đầu tiên vào c ty, sản phẩm của Deers đã xảy ra sự cố an toàn, khiến cổ phiếu giảm sàn nghiêm trọng. Khi đó, Phó Tổng tài tiền nhiệm của Deers đã sai sót nghiêm trọng, bị Mục Tổng sa thải. Trong tình huống đó, đã nắm bắt cơ hội, chọn cách chủ động x lên tuyến đầu.”

Dung Tiêu Dự kh hiểu lắm những gì mẹ nói, nhưng muốn nghe giọng mẹ, vì vậy, bé lén lút cầm ều khiển, tăng âm lượng.

“Thực ra, bên ngoài đồn đoán dựa vào nhan sắc, dựa vào vóc dáng, dựa vào mối quan hệ kh chính đáng với Mục Tổng để lên. chưa bao giờ đáp lại, bởi vì, thành tích hiện tại của Deers chính là lời đáp trả lớn nhất.” (Âm lượng 40)

Mải mê nghiêng mặt mẹ, bàn tay nhỏ bé lại di chuyển đến ều khiển.

Bố đeo tai nghe kh nghe th đâu, vậy thì tăng âm lượng lên chút nữa ...

dẫn chương trình lộ vẻ ngưỡng mộ, lại hỏi: “Vậy thể hỏi một câu hỏi riêng tư kh? Cô Giang Lộc và Mục Tổng thật sự là mối quan hệ bạn trai bạn gái ?” (Âm lượng 80)

Khi bé ngốc nghếch muốn tăng âm lượng lần thứ ba, Dung Trì Uyên tháo tai nghe ra, quát lớn: “Dung Tiêu Dự.”

Cái bóng nhỏ run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-123-nguoi-dan-ong-hoang-da-cua-me-con.html.]

Đồng thời, giọng nói ngọt ngào, ấm áp và chút cười của Giang Lộc vang vọng khắp phòng khách: “Xin lỗi, tạm thời kh trả lời câu hỏi riêng tư.”

“Ôi, bố biết mà.” Dung Tiêu Dự bĩu môi vội vàng giảm âm lượng.

bé lẩm bẩm trong lòng, thường ngày gọi bố việc gì, bố cứ như kh nghe th, giờ tai lại thính thế chứ?

Quay đầu lại, bố hình như thật sự hơi tức giận.

Ánh mắt chằm chằm vào mẹ trong màn hình, vừa âm trầm lại chút u ám.

Buổi phỏng vấn kết thúc kh lâu sau đó, cho đến khi tà váy của mẹ biến mất khỏi màn hình, Dung Tiêu Dự mới lưu luyến dời ánh mắt .

bé đứng dậy khỏi ghế sofa, làm nũng trèo lên đầu gối đàn .

Ngước khuôn mặt nhỏ lên, hỏi với vẻ chân thành vô cùng: “Bố ơi, Mục Tổng là ai?”

“…”

Dì Lâm nghe th mà run gan, thầm nghĩ tiểu thiếu gia đây là dập lửa hay là châm lửa vậy?

Dung Trì Uyên đối diện với đôi mắt thuần khiết vô hại của bé.

hít một hơi, nhấc hai cánh tay nhỏ của bé, bế xuống khỏi đầu gối , quăng lại một câu: “ đàn hoang dã của mẹ con.”

Dung Tiêu Dự “ồ ồ” hai tiếng, vẫn kh hiểu lắm.

“Ông Dung Trì Uyên này...”

Dì Lâm thở dài, dắt tay nhỏ của Dung Tiêu Dự lên lầu: “Tiểu thiếu gia, đến giờ tắm , tắm xong là cơm tối thôi.”

Vừa lên lầu, bé vừa suy nghĩ, đặc biệt để tâm đến chuyện của mẹ, nghiêm túc hỏi dì Lâm: “Dì Lâm ơi, tại mẹ lại đàn hoang dã ạ? Dì đàn hoang dã kh?”

“…”

Phỏng vấn kết thúc, Giang Lộc lái xe về nhà.

Đẩy cửa bước vào, cô tháo giày cao gót, b tai, tóc giả dọc đường, tùy tiện ném xuống, cả đổ sụp xuống ghế sofa.

Mệt mỏi và kiệt sức lan tràn khắp tay chân.

Trong lòng thầm mắng Mục Nghiêu cái đồ đàn ch.ó c.h.ế.t.

Cứ thích nhận m hoạt động phỏng vấn tốn thời gian như thế này.

Ban đầu chương trình mời ta, kết quả ta chỉ nhẹ nhàng dùng một câu tối bận xã giao, đẩy cô lên.

Thời gian của cô kh là thời gian à, kh?

Giang Lộc nhắm mắt xoa xoa góc trán nhức mỏi, nghe th tiếng mật mã cửa phòng vang lên, sau đó cửa mở ra.

Cô lập tức ngồi dậy khỏi ghế sofa.

Một bóng dáng nhỏ n ngoan ngoãn bước vào cửa, cô bé buộc hai b.í.m tóc chỏm dê, mặc chiếc váy trắng nhỏ do mẹ tìm thợ may làm, đôi giày da xinh xắn bước vào nhà.

Giọng nói mềm mại nhưng bình tĩnh của cô bé vang lên: “Mẹ ơi, Hạt Đậu Đỏ về ạ.”

Vừa nói, cô bé vừa cúi , thu dọn đống đồ trang sức rải rác mà mẹ vứt bừa bãi trên sàn nhà.

Hạt Đậu Đỏ khi sinh ra nhỏ hơn những đứa trẻ bình thường, bế hơi khó, cô bé thút thít, đặt đống đồ lên bàn trang ểm của mẹ.

Giang Lộc chống cằm, bóng lưng nhỏ bé của cô bé, khoảnh khắc này, cô cảm th mọi mệt mỏi trong ngày đều tan biến.

“Bảo bối” Cô nũng nịu gọi một tiếng.

khiến Tiểu Hồng Đậu run bần bật, í, Mami thật là sến súa c.h.ế.t được.

“Ôm mẹ một cái nhé? Mẹ cần nạp năng lượng.”

Tiểu Hồng Đậu tỏ vẻ ghét bỏ trên khuôn mặt non nớt, nhưng vẫn bước tới, ngay lập tức bị phụ nữ nóng lòng kéo vào vòng tay mềm mại.

Giang Lộc ôm l cơ thể bé bỏng của con bé: “Tiểu Hồng Đậu, buổi tối con ăn gì ở lớp tr trẻ thế?”

Con bé nói lưu loát: “Khoai tây xào cà tím, cánh gà kho tàu và giá đỗ x ạ.”

“Khoai tây xào cà tím á? Món tủ của mẹ đây.”

Tiểu Hồng Đậu bĩu môi, đồng hồ treo tường, ngoan ngoãn nói: “Mami, bây giờ là 9 giờ 58 phút , con tắm ngủ.”

Giang Lộc vẫn chưa ôm đã thèm, cô đỡ m.ô.n.g nhỏ của con bé bế bổng lên, dụi vào cổ thơm phức của con: “Mẹ muốn tắm cùng Tiểu Hồng Đậu, được kh?”

“Mami, mẹ kh biết xấu hổ hả…”

Tiểu Hồng Đậu một lý trí khác biệt so với những cô gái khác, đôi khi trong lòng rõ ràng là vui vẻ, nhưng đôi mắt to nhạt màu kia lại luôn mang vẻ ngoài kiêu ngạo và lạnh lùng.

Kh biết là giống ai nữa.

Cuối cùng, mặc kệ sự phản đối của con, Giang Lộc vẫn xách con bé vào phòng tắm.

Giang Lộc đặt cô con gái trơn tuột vào bồn tắm, con bé đã lớn , bồn tắm kh còn chứa đủ nó nữa.

Giang Lộc mãn nguyện, vừa ngân nga khúc nhạc vừa nói: “Thử sữa tắm mới mẹ mua nhé, mùi sữa dâu tây đó, tắm thơm tho xong, Tiểu Hồng Đậu biến thành quả dâu tây nhỏ.”

“…”

Tiểu Hồng Đậu mặc kệ cô nhào nặn tóc thành đủ hình thù, đôi mắt hạnh trong veo, vô cùng nghiêm túc: “Mami, con chuyện muốn nói với mẹ, chuyện quan trọng đó.”

“Con nói , mẹ nghe đây.”

“Hôm qua và hôm nay, đều là chú Mục đưa con học đúng kh?”

“Ừm.” Giang Lộc dùng khăn lau khuôn mặt nhỏ hơi phồng má vì giận dỗi của con bé. “Chú Mục làm à?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...