Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên
Chương 143: Thật ra mấy năm nay, tôi sống không hề dễ dàng gì
Dung Trì Uyên cười lạnh một tiếng, vỗ vào m.ô.n.g cô một cái: “Làm gì những phụ nữ khác? Đâu ai giống em, ba bước lại thở hai bước.”
Giang Lộc hừ một tiếng: “ tự được, đâu bắt cõng đâu.”
kh trả lời, nhưng từ góc độ của Giang Lộc, cô thể th khuôn mặt nghiêng của Dung Trì Uyên.
Khóe môi ta khẽ nhếch lên, đuôi mắt thoáng hiện nét dịu dàng hiếm .
Giang Lộc nhẹ nhàng gối đầu lên vai , dần dần cảm th buồn ngủ.
Cô đột nhiên hỏi: “Hôm đó Đàm Thư Vãn làm lại th ở nhà trẻ được? Trần T.ử An kh đã vào tiểu học lâu ?”
Dung Trì Uyên nói: “Lễ tốt nghiệp của Trần T.ử An được tổ chức khi nó đang truyền nước trong bệnh viện. Cô ta giúp con trai l ảnh tốt nghiệp.”
“Đứa trẻ đáng thương.” Giang Lộc thở dài. “Mặc dù tính tình nó kiêu căng một chút, nhưng dù cũng là một đứa trẻ. Sức khỏe kh tốt, từ nhỏ đã mất bố…”
Vừa nói, cô vừa liếc biểu cảm của Dung Trì Uyên. chỉ bình thản về phía trước, những sợi l mi rậm rạp còn đọng những hạt sương mỏng.
“Mệnh ai n chịu.”
Dung Trì Uyên nói: "Trần T.ử An tuy thể chất yếu nhưng thành tích luôn ổn, kh để mẹ bé lo lắng nhiều."
"Vậy ? Nếu cha nó trên trời linh thiêng th được, hẳn sẽ mừng."
Giang Lộc cong cong khóe mắt, giọng ệu đầy mong đợi: "Lần trước dọn dẹp nhà cửa , sau đó kh gặp lại đứa bé đó nữa. Giờ chắc đã lớn lắm ."
"ừm" một tiếng, kh tiếp tục đề cập đến chuyện của bé.
Sau khi leo hơn mười phút, hơi thở bắt đầu chút gấp gáp.
Giang Lộc tựa vào vai , ngón tay cách lớp áo len cashmere mỏng của , thể chạm vào vết thương nổi cộm trên vai .
Cảm nhận được sự đụng chạm của cô, ánh mắt Dung Trì Uyên cũng tối sầm một lát.
Nhưng cả hai đều kh mở lời.
Đoạn quá khứ đó là một ký ức mà cả hai đều kh muốn nhắc lại.
Cuối cùng họ cũng lên đến đỉnh núi. Đứng trên đỉnh cao nhất, thể bao quát toàn bộ cảnh sắc Lâm Thành.
Sống ở thành phố lâu ngày, Giang Lộc đã lâu kh được th cảnh rừng núi tự nhiên.
Những tòa nhà cao thấp, dòng xe cộ kh ngừng nghỉ, tất cả đều trở thành cảnh đẹp tuyệt vời dưới chân cô.
Cô vô cùng thích thú chụp ảnh phong cảnh từ mọi góc độ, chạy đến trước mặt , đưa ện thoại cho : "Dung Trì Uyên, chụp cho một tấm !"
Má cô lạnh đến đỏ ửng, khi thở ra, làn sương trắng xóa lơ lửng trong tầm mắt .
Dung Trì Uyên cô thật lâu, l ện thoại của ra, mở máy ảnh, thản nhiên nói: "Dùng máy của , chụp xong gửi cho cô."
"Thế cũng được."
Giang Lộc kh nghĩ nhiều, chọn một góc đẹp nhất, tựa vào lan can đứng thẳng, mỉm cười với .
Mái tóc dài dày dặn bay trong gió, cô cuộn trong chiếc áo khoác rộng thùng thình của .
Nụ cười rạng rỡ, xinh đẹp của cô được lưu giữ lại vĩnh viễn trong ống kính của .
Chụp ảnh xong, Giang Lộc cầm ện thoại của xem qua: "Được đ, kỹ thuật kh tồi, chụp chân dài ghê."
Nói cô về phía : " chụp kh?"
Dung Trì Uyên "ừm" một tiếng: "Chụp chung."
làm phiền một du khách đang một , nhờ đó giúp chụp ảnh.
Dung Trì Uyên và Giang Lộc đứng chung trước cảnh núi non hùng vĩ, cánh tay tự nhiên và nhẹ nhàng ôm l vai cô.
Cơ thể Giang Lộc hơi cứng lại, cô quay đầu một cái thật nh, sau đó ngoan ngoãn tựa vào lòng .
"Ba, hai, một, cười tươi nhé."
Họ nán lại khu tg cảnh một lúc lâu. Trước khi rời , Giang Lộc mua hai ly sữa nóng, ôm trong lòng chạy nh về phía .
Cô th Dung Trì Uyên đang đứng ở nơi xa nhất, gọi ện thoại.
"Kết quả đối chiếu DNA nh thế à? Gửi vào hộp thư của ." Dung Trì Uyên cúi đầu đồng hồ đeo tay: " đang ở ngoài, khoảng nửa tiếng nữa sẽ về."
Bước chân đang chạy của Giang Lộc chậm dần, nụ cười trên môi nhạt một giây: " việc à?"
"Ừm." Dung Trì Uyên nhận l chai sữa nóng hổi.
Giang Lộc lặng lẽ nhấp một ngụm sữa. Cô biết, hẳn đã ều tra ra thân phận của Trần Phong , đang chờ về để xử lý.
Điện thoại trong túi xách yên tĩnh, kh biết bên Văn Noãn tiến hành tới đâu .
Tóm lại, hiện tại kh thể để Dung Trì Uyên về sớm như vậy.
Hàng mi Giang Lộc rủ xuống, lộ ra vẻ mặt hơi thất vọng.
" nhất thiết về kh? th bên kia một..."
Cô ấp a ấp úng, cố kéo dài thời gian. đàn nghe một lúc lâu, nhíu mày lại, cúi cao ráo xuống gần cô: " gì thì nói rõ ra."
Giọng hạ thấp, hơi thở mát lạnh phả vào tai cô.
Giang Lộc nắm góc áo khoác của : "Trên bãi cỏ tiệc lửa trại, biểu diễn, BBQ và chợ đêm nhỏ nữa."
đàn khẽ mím môi, chắc là đã hiểu ý cô.
đột nhiên kéo cánh tay cô, kéo cô sát vào lòng .
Sau đó, đưa tay ra, từ từ gỡ vài sợi tóc bị kẹt trong khóa kéo áo khoác của cô.
M lọn tóc dài lạnh lẽo nằm trong tay , đen nhánh như gỗ, tôn lên khuôn mặt nhỏ n trắng nõn như ngọc mềm của cô.
Làm xong tất cả, kéo khóa kéo áo khoác của cô lên cao hơn, khó tránh khỏi việc chạm vào môi cô.
"Còn lạnh kh?" Ngón tay thăm dò gò má cô.
Giang Lộc lắc đầu.
"Muốn dự tiệc lửa trại kh?"
Cô lại gật đầu như gà mổ thóc.
Dung Trì Uyên khẽ cong môi, ngón tay vuốt ve giữa mái tóc cô, sau đó bu cô ra, xoay , chậm rãi bước về phía trước.
Đi được một lúc, cảm th phía sau kh theo kịp, quay đầu lại : "Vẫn chưa theo à?"
Hướng là bãi cỏ lớn.
Mắt Giang Lộc sáng lên, cô chạy đến bên cạnh : " kh việc ?"
Dung Trì Uyên kh trả lời, dẫn cô vào bãi cỏ lớn.
Trời dần về chiều, ánh hoàng hôn nhuộm cỏ cây thành màu cam vàng.
Bốn phía dựng lên những chiếc lều đầy màu sắc, chính giữa là một đống lửa lớn được xếp bằng các khúc gỗ tròn.
Hai xếp hàng thuê một chiếc lều, tìm một khoảnh đất trống để lắp đặt.
Đây là lần đầu tiên Giang Lộc lắp lều, cô lật lật cuốn hướng dẫn, mãi kh hiểu.
Cô đàn đang dựng lều thoăn thoắt, kh khỏi cảm thán: " làm được mọi thứ thế."
Cảm th kh giúp được gì, Giang Lộc thuê một cái bếp nướng BBQ, mua nhiều đồ ăn ở khu chợ.
Cô cố tình l món cà tím nướng mà thích, còn l thêm một lốc bia.
Khi cô quay lại với đống đồ lỉnh kỉnh, chiếc lều gần như đã dựng xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-143-that-ra-may-nam-nay-toi-song-khong-he-de-dang-gi.html.]
Trời tối dần, ngọn lửa nướng thịt kêu "xèo xèo" bốc lên.
Giang Lộc quỳ trên bãi cỏ mềm mại, xoay một xiên thịt thăn trên bếp nướng.
Cô bắt chước những ở quán BBQ, rắc một nắm hành lá và bột thì là, thổi khô , đưa đến bên môi đàn : "Thử cho xem chín chưa."
"..."
Dung Trì Uyên ngồi bên cạnh cô, vẻ mặt cười cợt đầy ý đồ xấu của cô, ghét bỏ né một chút: "Chuẩn bị đầu độc à?"
Cô nhướng mày, thuận theo lời bắt đầu tưởng tượng: "Thế thì cũng kh tồi, bỏ cha giữ con, Tiểu Vũ Điểm sau này thuộc về ."
Dung Trì Uyên "xì" một tiếng, nhưng vẫn mở miệng c.ắ.n một miếng nhỏ, từ từ nhai, hàng l mày đậm khẽ nhíu lại: "Mùi thì là hơi nặng."
Cô nhét xiên thịt vào tay : " ăn hết , nướng cho một xiên cà tím khác."
Cô lại chọn một quả cà tím từ trong túi ra, đầy hứng thú.
Dung Trì Uyên thực ra kén ăn, chưa bao giờ đụng đến món thịt thăn như thế này.
Tuy nhiên, hương vị do "đầu bếp nhỏ" tự tay nướng quả thật kh tệ.
chậm rãi c.ắ.n một miếng, cô nướng đến mức chóp mũi lấm tấm mồ hôi mỏng, tóc dính vào má, ánh mắt chuyên chú vào cái bếp nhỏ của .
Đây là lần đầu tiên cô nướng cà tím, thời gian kh c chuẩn, nướng ra vỏ đều cháy đen, đen như sắc mặt .
c.ắ.n một miếng nhỏ, mặt kh cảm xúc như đang nhai một miếng nhựa: "May mà Dung Tiêu Dự lúc đó kh theo cô."
Giang Lộc trợn mắt .
Mặc dù nói vậy, Dung Trì Uyên vẫn ăn sạch xiên cà tím đó, đồng thời mở một lon bia đưa cho cô: "Uống ít thôi, kh muốn cõng một tên say xuống núi đâu."
"Biết , biết ."
Giang Lộc nhận l lon bia, uống một hơi dài, mép miệng dính đầy bọt bia.
Tiệc lửa trại bắt đầu, một ngọn lửa khổng lồ cháy rực ở chính giữa, thắp sáng cả bầu trời đầy .
Ban đầu là các tiết mục biểu diễn, Giang Lộc vừa uống bia vừa xem thích thú, sau đó là đủ các loại ca hát, nhảy múa và ảo thuật.
Sau khi tất cả kết thúc, nhiều trẻ em và nam nữ được mời lên phía trước, nắm tay nhau nhảy múa qu đống lửa.
Lúc này Giang Lộc đã uống hết lon bia thứ hai, kéo cánh tay Dung Trì Uyên: "Đi nào, chúng ta nhảy lửa trại ."
Dung Trì Uyên liếc cô một cái, lạnh nhạt ghét bỏ rút tay về: "Đừng chạm vào ."
Giang Lộc cau mày khoa trương tỏ vẻ kh vui: " đúng là, đúng là đồ cổ lỗ sĩ vô vị."
Cô mặc kệ , vui vẻ hòa vào đám đ trẻ con, tr nhau chạy đến đống lửa lớn.
Một nhóm lạ mặt, trước đống lửa khổng lồ, trở về trạng thái thoải mái nhất, gạt bỏ mọi phiền muộn và áp lực sau lưng.
Họ khoác tay nhau, tạo thành vòng tròn này đến vòng tròn khác, hát ca và nhảy múa trong niềm hạnh phúc.
Dung Trì Uyên cao lớn ngồi trên bãi cỏ, đón làn gió nhẹ, những đốm lửa bay khắp trời chiếu sáng đôi mắt đen sâu thẳm của .
đến , ánh lửa nhấp nháy, nhưng mắt luôn chỉ duy nhất một cô.
Một cô bé cỡ tuổi Tiểu Vũ Điểm chạy qua bên cạnh , nh chóng nhét vào tay một viên kẹo.
Dung Trì Uyên thu hồi ánh mắt, sang.
Cô bé lộ ra chiếc răng khểnh ngọt ngào: "Chú đẹp trai quá, đây là quà tặng chú."
nắm chặt viên kẹo trong tay, khuôn mặt nhỏ n của cô bé, thoáng chút ngẩn ngơ.
Sau đó cúi xoa xoa b.í.m tóc nhỏ của cô bé. lẽ được ánh lửa chiếu rọi, đôi mắt trở nên đặc biệt dịu dàng: "Cảm ơn cháu."
Viên kẹo được nhét vào miệng, vị ngọt ngào lăn từ đầu lưỡi xuống cổ họng.
Bữa tiệc kéo dài đến mười giờ mới dần kết thúc.
Khi Giang Lộc chạy về, kh biết từ lúc nào trên đầu cô đã một vòng hoa sặc sỡ.
Vài cánh hoa rơi trên mái tóc, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt khi cô chạy.
Trong tay cô, kể cả trong túi áo khoác của đàn , đều chứa đầy kẹo.
Giang Lộc nắm một nắm đặt vào lòng bàn tay : "Cái này, mang về cho Tiểu Vũ Điểm ăn, nói là mẹ cho bé, đừng tiếc mà kh dám ăn."
Trước đây cô tình cờ nghe Tiểu Vũ Điểm nói rằng, mỗi lần cô cho bé kẹo sữa Thỏ Trắng Lớn, bé ngốc này đều giữ như bảo vật, thèm cũng kh nỡ ăn.
"Ừm."
Dung Trì Uyên đôi mắt m.ô.n.g lung mờ mịt của cô, sờ trán cô: "Lúc kh mặt, cô lén uống bao nhiêu nữa?"
Giang Lộc như một con lật đật, nghiêng ngả trước mặt : "Hề hề, kh , họ cho uống rượu trái cây, kh độ cồn đâu."
đỡ l cô. Giang Lộc như tìm được ểm tựa, cúi đầu bổ nhào về phía trước, vùi vào lồng n.g.ự.c rộng rãi của .
Cô thì thầm với giọng ệu khó chịu: "Dung Trì Uyên, đau đầu quá."
"..."
Dung Trì Uyên nghe th tiếng thở dài nặng nề của chính .
Lòng bàn tay đặt lên thái dương cô, dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa bóp, giúp cô giảm đau: "Lớn mà, tửu lượng của kh rõ ?"
Cô rên rỉ trong lòng , càng ngày càng mất sức, hai tay vòng qua cổ .
"Ít dùng chiêu này , Giang Lộc."
đỡ vai cô đứng thẳng, giọng ệu nghiêm túc: "Trước đây đã nói gì? kh cõng một kẻ say..."
Cô hé mắt, vẻ mặt như sắp khóc: "Làm ơn ."
"..."
Hai mươi phút sau, Giang Lộc an ổn tựa vào lưng , cười khúc khích bên tai một cách xảo quyệt.
Cười vì kh làm gì được cô, cuối cùng vẫn thỏa hiệp vì cô.
đ.á.n.h vào m.ô.n.g cô một cái: "Cười nữa ném cô xuống núi cho khỉ ăn đ."
" ném , ném thì kh cần quay lại làm việc nữa." Giang Lộc tựa đầu vào má .
Nói , chạm đến chuyện buồn, cô tuôn ra như trút bầu tâm sự bên tai : " biết kh? C việc mệt mỏi và khó khăn quá, Mục Nghiêu lại ép ăn với chủ, m lão già đó, chỉ biết dùng hợp đồng để chèn ép ..."
kh để ý đến những lời lẩm bẩm của cô, từng bước vững vàng xuống.
Im lặng vài giây, Giang Lộc nhẹ nhàng nói với :
"Dung Trì Uyên, thật ra m năm nay sống chẳng tốt chút nào, chẳng tốt chút nào."
Nói cô thút thít, run rẩy vùi vào cổ : "Mục Nghiêu nghiêm khắc với , cũng nghiêm khắc với chính . kh cho phép mắc bất kỳ lỗi nào. uống rượu đến mức vào nhà vệ sinh móc họng nôn ra, lại ra uống tiếp. mệt lắm, m năm nay, thật sự mệt."
Cô cứ lải nhải, kh biết đâu là thật, đâu là giả.
nắm l đôi chân nhỏ kh chút sức lực của cô, im lặng nghe cô khóc lóc nói xong, thản nhiên đáp một câu: "Thế thì dễ chịu lắm ."
"... nói gì cơ?"
dưới thân kh đáp lại.
Giang Lộc kh hài lòng, nắm tay đ.ấ.m vào vai : " lúc nào cũng thế, kh nói gì cho biết hết. Mật khẩu ện thoại của vẫn là ngày sinh của kh? kh hận c.h.ế.t à? Tại vẫn giữ ngày sinh của , đúng là biến thái..."
Cô say sưa nói lung tung một hồi, nhưng kh nhận được bất kỳ lời đáp nào.
lẽ tự cảm th mất hứng.
Dần dần, cô im lặng.
Ngay lúc Dung Trì Uyên tưởng cô đã ngủ, lại nghe th hơi thở mềm mại của cô hỏi bên tai: "Dung Trì Uyên, còn thích kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.