Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên

Chương 156: Thực ra, điều anh muốn đơn giản đến thế

Chương trước Chương sau

Sau cuộc đua, Tiểu Vũ Điểm và Dung Trì Uyên mỗi nhận được một huy chương.

Hai cha con đứng ở vị trí hạng nhất, Tiểu Vũ Điểm nhe hàm răng trắng ra trước máy ảnh, cười rạng rỡ.

Hoạt động cha mẹ và con cái kết thúc, cũng là lúc các hoạt động gần đến hồi kết.

Trở lại lớp học, lúc này đã khoảng hơn năm giờ, cô giáo đã chuẩn bị sẵn bữa tối tự chọn thịnh soạn.

Ba ăn tối xong, chào cô giáo chuẩn bị về nhà. Bước ra khỏi lớp, cơn gió buổi chiều chút lạnh, Giang Lộc mặc váy hai dây nên bất chợt rùng .

bé ấm áp nhạy cảm nhận ra, cởi chiếc áo khoác đồng phục nhỏ xíu ra, đưa cho cô: “Mẹ, mẹ mặc áo khoác của con ạ!”

Giang Lộc cười, khoác áo lại lên bé: “Áo của Bảo bối nhỏ quá, mẹ mặc kh vừa. Chờ sau này con lớn , khi mẹ lạnh thì con hãy cho mẹ mặc nhé, được kh?”

Khi cô cúi khoác áo cho con trai, một chiếc áo khoác rộng rãi, ấm áp cũng trùm lên cô.

Vai Giang Lộc nặng trịch, cô quay đầu lại .

đàn đứng bên cạnh cô, dùng tay ôm l cơ thể cô, kéo áo khoác lại.

phụ ngang qua, kh nhịn được che miệng cười và nhận xét: “Ôi, Tổng giám đốc Dung thật là ấm áp và quyến rũ.”

“Ông chồng già của nhà chẳng bao giờ quan tâm như vậy, mẹ của Tiêu Dư, chị vừa xinh đẹp, chồng và con trai lại ấm áp như thế, thật phúc.”

Bị mọi chú ý và bàn tán, Giang Lộc chút ngại ngùng vì được khen.

Cô nhẹ nhàng cài cúc áo khoác của , mùi hương nam tính thoang thoảng xộc vào mũi.

Dưới ánh mắt chăm chú của , cô mỉm cười nói: “Cảm ơn .”

Các phụ đứng đó mỉm cười , một gia đình ba thật đẹp.

“Cảm ơn ai?” Ngón tay Dung Trì Uyên vẫn dừng trên bờ vai mảnh khảnh của cô.

Trong tầm mắt , cô ngoan ngoãn như vậy, từng sợi tóc đều mềm mại, rủ xuống trên chiếc áo khoác của .

Giang Lộc khẽ nhíu mày, với vẻ hờn dỗi hoặc oán trách.

Cắn môi dưới, cô hạ giọng thấp nhất thể: “Cảm ơn chồng.”

Khóe mắt Dung Trì Uyên cong lên một vòng cung nhỏ.

Tuy là giả vờ, nhưng rõ ràng d xưng này làm hài lòng.

Thực ra, ều muốn đơn giản đến thế, chỉ cần cô chịu nói chuyện t.ử tế với , chia sẻ một chút dịu dàng, thì trái tim còn thể lạnh lùng đến mức nào nữa?

Sau khi hoạt động kết thúc, ba thong thả về phía cổng cùng với ánh hoàng hôn.

Tiểu Vũ Điểm cảm th hôm nay đặc biệt hạnh phúc, là niềm hạnh phúc mà bé nằm mơ cũng kh th được.

Tay trái nắm mẹ, tay nắm ba, họ giống như mọi gia đình bình thường khác mà bé gặp trên phố, bé kh còn ghen tị với những đứa trẻ khác nữa.

Ở cổng nhà trẻ, Tần Hoài đã xua hết mùi khói t.h.u.ố.c lá trên , đang đợi họ.

Vừa đến cổng, Tiểu Vũ Điểm lập tức ôm chầm l chân Giang Lộc.

Giang Lộc cảm th chiếc váy mỏng đã dính nước mắt, cô khẽ khuỵu gối xuống, nắm l khuôn mặt nhỏ bé ướt át, đáng thương của con trai.

Vai bé run lên từng đợt, cúi đầu nói một cách tủi thân: “Mẹ, con kh muốn mẹ .”

Giang Lộc lau khô nước mắt trên mặt bé, nhẹ nhàng dỗ dành: “Kh , tối nay mẹ sẽ ở bên con cho đến khi con ngủ, được kh?”

Mắt bé sáng lên, hít hít cái mũi đỏ: “Vậy sáng mai, mẹ còn ở đây kh ạ?”

Giang Lộc khựng lại, nói một cách tế nhị: “Ngày mai mẹ làm.”

Mi mắt Dung Tiêu Dư rũ xuống: “Vậy... ngày mốt thì ạ?”

Lời vừa dứt, bé đã bị Dung Trì Uyên xách lên từ phía sau, ôm vào lòng trầm giọng cảnh cáo: “Đủ đ, càng ngày càng đòi hỏi quá đáng.”

bé quẫy đạp đôi chân muốn ôm mẹ, bị Dung Trì Uyên vỗ vào m.ô.n.g một cái ném vào trong xe.

Tần Hoài cười, quay sang Giang Lộc: “Cô Giang, lát nữa cô về biệt thự kh? Vậy cô theo xe của Tổng giám đốc Dung , ở với Tiểu thiếu gia thêm một lát. Đưa chìa khóa xe cho , sẽ lái xe của cô về.”

“Vâng, làm phiền .” Giang Lộc đưa chìa khóa xe cho .

Nhớ lại ánh mắt đầy ẩn ý của Tần Hoài hôm đó khi ta lục soát phòng tìm Tiểu Hồng Đậu, cô hạ giọng hỏi: “Trợ lý Tần, hôm đó ở phòng ngủ nhà , th gì kh?”

Tần Hoài nắm chặt chìa khóa xe trong lòng bàn tay, dừng lại một chút: “Con gái cô đã nói cho cô biết ?”

Trong lòng Giang Lộc chợt chùng xuống.

Ngón tay cô bất an xoa xoa, chỉ cảm th chiếc áo khoác trên vai càng lúc càng nặng nề, khó thể chống đỡ.

Im lặng hồi lâu, Giang Lộc hỏi: “Chuyện này, đã nói với Dung Trì Uyên chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-156-thuc-ra-dieu--muon-don-gian-den-the.html.]

Tần Hoài mím môi ôn hòa, vỗ vai cô: “Dù nói hay kh, Tổng giám đốc Dung đều đã rõ.”

Toàn thân Giang Lộc cứng đờ.

“Thật ra cô Giang, cô kh cần đối địch với Tổng giám đốc Dung như vậy. Đó cũng là con của Tổng giám đốc Dung, cô một nuôi con bé lớn lên, vất vả đến mức nào, Tổng giám đốc Dung hiểu rõ, bản thân cũng nuôi một đứa con trai khôn lớn, thể đồng cảm được, nếu kh hôm nay đã kh để cô tham gia hoạt động phụ của Tiểu thiếu gia, kh?”

Giang Lộc im lặng, rũ hàng mi dày, kh trả lời.

“Bốn năm qua, cả hai đều sống khổ sở. Mỗi nuôi một đứa con, sống cuộc sống kh gặp mặt, trốn tránh tin tức của đối phương, sống dựa vào một tia oán hận, nhưng thực chất, hận bao nhiêu thì yêu b nhiêu, hai làm vậy để làm gì?”

Tần Hoài thở dài, với tư cách là chứng kiến toàn bộ quá trình, “Cái gì thể bỏ qua được thì hãy bỏ qua. Cái gì kh bỏ qua được, cũng đừng trút lên đầu con cái. Kh thể dùng lỗi lầm của lớn để trừng phạt trẻ con. nói vậy, cô Giang hiểu kh?”

Giang Lộc khẽ thở dài, trong lòng một cảm xúc khó tả.

Cô hiểu rằng những năm qua, cô và Dung Trì Uyên đều đang tự trừng phạt lẫn nhau. Dung Trì Uyên kh cho cô gặp con trai, cô kh cho gặp con gái.

Thực ra, bị tổn thương kh chỉ là họ mà còn ảnh hưởng đến cả hai đứa trẻ.

Thiếu thốn tình yêu từ phía bên kia, cuối cùng khiến tuổi thơ của chúng kh trọn vẹn.

“Ừm, hiểu.” Giang Lộc khẽ gật đầu với : “Vậy lên xe trước đây.”

Tần Hoài gật đầu: “Hãy dành thêm thời gian ở bên Tiểu thiếu gia , nhớ cô.”

Mở cửa bước lên xe, Tiểu Vũ Điểm đang ngồi xem video hoạt hình tiếng trên iPad, học cách phát âm bảng chữ cái và các từ đơn giản.

Dung Trì Uyên ở ghế phụ phía trước, thỉnh thoảng lại sửa phát âm cho con.

Giang Lộc cởi áo khoác đưa lên ghế trước, ngồi cùng Tiểu Vũ Điểm học tập.

Buổi tối, nhóm phụ giao bài tập, là viết một bài nhật ký tuần về hoạt động phụ hôm nay.

Trong phòng sách, Tiểu Vũ Điểm nhón chân kh với tới chiếc kệ cao: “Ba ơi, sổ nhật ký tuần.”

Dung Trì Uyên đứng dậy đưa cho bé, Giang Lộc tinh mắt th những cuốn sổ tay cùng loại được sắp xếp gọn gàng, tr đã cũ, ba cuốn.

Th cô kh rời mắt khỏi chúng, Dung Trì Uyên tiện tay l cả ba cuốn xuống.

“Nhật ký của con trai à?”

Giang Lộc đột nhiên cảm th như đang ôm một báu vật nặng trịch, đặt trên n.g.ự.c vẫn còn hơi ấm.

“Ừ.”

đáp một tiếng, đóng giá sách lại: “Xem xong thì để lại vào chỗ cũ.” Kh nói thêm lời nào, xuống lầu giải quyết c việc.

Giang Lộc ngồi vào một góc ghế sofa nhỏ trong phòng sách, đèn sàn và ghế sofa vẫn là kiểu dáng cũ.

Trước đây, khi làm việc ở đây, cô thích ngồi ở đây chờ .

Co ro lại như một chú mèo lười, vừa đọc sách vừa đợi, cho đến khi ngủ quên.

Ngồi lại vào chiếc ghế sofa này, khung cảnh và cảm giác quen thuộc hiện ra trong tầm mắt, sau lưng cô là một món đồ chơi nhồi b mềm mại, chắc hẳn là của Tiểu Vũ Điểm hay dùng.

Cô cởi dép lê, co hai chân đang tất cotton lên ghế sofa.

Với tư thế thoải mái, dưới ánh đèn sàn, cô bắt đầu lật xem cuốn sổ nhỏ.

Nói là nhật ký, thì đúng hơn là hồ sơ trưởng thành của con trai. Bắt đầu viết từ khi bé biết nói, cả cuốn đều là chữ viết của Dung Trì Uyên.

trước nay viết chữ phóng khoáng nhưng trên cuốn sổ nhỏ này, chữ lại ngay ngắn, từng nét một, đều là tâm huyết.

【20 tháng 1, sinh nhật một tuổi, tổ chức tiệc lớn, cả nhà vui, thằng bé bốc trúng một chiếc máy bay, ý là sau này muốn bay lên bầu trời? chưa bao giờ tin vào những ều này, nhưng làm phi c cũng kh tệ. Sau bữa ăn, th bóng lưng cô ở bãi đậu xe, thoáng qua một cái, gầy nhiều, cô đến thăm con trai. Chẳng trách khi ăn, hôm nay cảm th kh thoải mái chút nào.】

Đọc đến đây, Giang Lộc nhớ lại, đây là sinh nhật một tuổi của Tiểu Vũ Điểm.

Lúc đó, mối quan hệ giữa cô và Dung Trì Uyên còn căng thẳng hơn bây giờ gấp trăm lần.

Nhưng vào ngày sinh nhật con trai, cô vẫn nhớ đến mức kh chịu nổi, lén lút đến cổng bữa tiệc, đứng suốt ba tiếng đồng hồ, chỉ để chờ th con một lần.

Thằng bé trắng trẻo mũm mĩm, được Dung bế ra ngoài.

Sau đó, cô th dáng vẻ Dung Trì Uyên và Niên Mạt cạnh nhau như một cặp trời sinh.

Cô lập tức bỏ chạy, ngồi trên taxi về nhà khóc lâu.

【30 tháng 5, thằng bé biết gọi Ba, Mẹ và Ông , Tần Hoài nói, nó biết nói muộn hơn những đứa trẻ khác. trải qua cảm giác lo lắng chưa từng . Nhưng khi về nhà th nó, cảm giác đó lập tức tan biến. Con trai , kh cần nó th minh l lợi, khỏe mạnh bình an đã là phúc.】

【3 tháng 9, nhà trẻ , ngày đầu tiên mang một chiếc cặp nhỏ ra vẻ, bên trong kh gì cả, nhưng đã dáng vẻ học sinh , ôm khóc trước khi học, thật vô dụng. Mít ướt như vậy, kh giống , giống mẹ nó.】

【18 tháng 4, lần đầu tiên đ.á.n.h nhau ở nhà trẻ, là nó ra tay trước. Nguyên nhân là bị bạn cùng lớp bắt nạt vì là đứa trẻ kh mẹ. Lần đầu tiên, đang họp xuyên quốc gia thì bị ện thoại của cô giáo cắt ngang, rời giữa chừng đến trường giải quyết. Sau khi hiểu rõ nguyên nhân, đã đứng ra bảo vệ con trai.

Nhưng sau khi về nhà, lần đầu tiên đ.á.n.h vào m.ô.n.g nó hai cái, dạy nó nên dùng cách thức phù hợp. Thằng ngốc kh hiểu, lại khóc, nói sau này sẽ kh thèm để ý đến nữa.

Khó giao tiếp. lẽ, mẹ nó sẽ xử lý tốt hơn.

Nếu cô ở đây, thì tốt .】


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...