Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên
Chương 206: Sau khi kết hôn, có giới nghiêm rồi sao?
Một tin n khiến tim cô đập rộn ràng.
Khóe môi Giang Lộc khẽ cong lên, kh giấu được nụ cười, cô gửi lại một chữ ‘được’, úp ện thoại xuống bàn, tiếp tục làm việc.
Mải mê làm việc đến lúc tan sở, trợ lý chỉ vào ện thoại cô nói: “Cô Giang, ện thoại của cô reo liên tục kìa.”
“ nghe đây.”
Giang Lộc cầm ện thoại lên áp vào tai, liền nghe th giọng một đàn lịch sự vang lên: “Xin hỏi cô Giang kh? là quản lý tiệc cưới họ Cát của Phú Lệ Sơn Trang do Dung mời. đã kết bạn WeChat với cô , nếu tiện, sẽ kéo cô và Tổng giám đốc Dung vào một nhóm để trao đổi.”
“Vâng, Cát, cứ kéo .”
Giang Lộc chấp nhận lời mời, nh ba đã ở trong một nhóm chat.
Cát: 【Ba phương án mà Tổng giám đốc Dung đã chọn trước đó, gửi vào nhóm để Dung phu nhân xem qua.】
Ba chữ ‘Dung phu nhân’ khiến Giang Lộc đỏ mặt, vẫn chưa quen lắm, cô g giọng, mở ba phương án đó ra, xem xét chi tiết từng cái.
Tất cả đều được Dung Trì Uyên tỉ mỉ lựa chọn bằng đôi mắt kh dung thứ khuyết ểm của , Giang Lộc chỉ cảm th mỗi phương án đều ngày càng kinh ngạc hơn, kh thể tìm ra chỗ nào để chê.
Dung Trì Uyên: 【Dung phu nhân chọn thế nào ?】
Giang Lộc suy nghĩ một chút, chọn phương án duy nhất sự tham gia tương tác của trẻ con gửi lại: 【Chọn cái này .】
Cát: 【Quả nhiên, Tổng giám đốc Dung vẫn hiểu cô nhất, lúc đó đã nói, nhất định cô sẽ chọn phương án này.】
Dung Trì Uyên: 【Cô luôn tốt với bọn trẻ hơn là với .】
Giang Lộc: 【[Mắt trắng] Lớn tuổi còn tr giành ghen tu với con nít à?】
Nhắc đến tuổi tác, đàn đối diện kh còn tin tức.
Giang Lộc thể hình dung ra cảnh đang cúi mặt cau , nắm chặt ện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Một đàn kh chịu già , lòng tự trọng chỉ nhỏ đến thế thôi, chuyện gì cũng thể đề cập, trừ tuổi tác.
Đến giờ tan làm, Giang Lộc nhận được ện thoại của Tần Hoài, cô đang đợi cô ở bãi đậu xe số 74.
Giang Lộc dọn dẹp xong chỗ làm việc, liền rời c ty, liếc mắt đã th biển số xe nổi bật đó.
Th cô lên xe, Tần Hoài dụi tắt t.h.u.ố.c kéo cửa xe: “Tổng giám đốc Dung đang bàn chuyện ở câu lạc bộ, khá gần với m khách sạn mà đang nhắm đến, nên bảo đón cô qua trước.”
Đến câu lạc bộ, cùng Tần Hoài bước vào phòng riêng, cô lập tức th đàn mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà đơn giản, ngồi ở vị trí đầu, cao lớn và thẳng tắp.
Giang Lộc quen biết vài vị thương gia lớn trong phòng, họ là những đối tác hợp tác lâu năm với Dung Thị.
Cô từng là Trưởng phòng Giang, đều đã từng tiếp xúc với họ.
Các vị chủ tịch qua làn khói thuốc, so với vẻ sắc sảo và mạnh mẽ trước đây, giờ đây Giang Lộc còn thêm khí chất dịu dàng, đằm thắm.
Đường cong cơ thể sau khi sinh con cũng trở nên quyến rũ hơn.
Cô bước trên đôi giày cao gót về phía Dung Trì Uyên, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh .
Ngồi xuống , Giang Lộc mới nhận ra ngồi đối diện lại là Văn Noãn.
Văn Noãn tốt nghiệp trở về nước nửa năm trước, thường xuyên hẹn gặp Giang Lộc.
Cô vẫn thích mặc áo hai dây và quần short nóng bỏng, tính cách bốc đồng và sôi nổi.
Tuy nhiên, hôm nay cô lại búi tóc dài thành một búi to, để lộ khuôn mặt nhỏ n, trắng trẻo, tràn đầy collagen càng thêm vẻ non nớt.
Cô mặc một bộ vest màu trắng ngà kèm chân váy ngắn, ngồi nghiêm chỉnh ở đó, một mặt mà Giang Lộc chưa từng th.
M vị chủ tịch lật xem hồ sơ của Văn Noãn, khẽ gật đầu, đặt xuống bàn: “Cô Văn vừa tốt nghiệp, mối quan hệ xã hội khá rộng, nhưng trong thời gian đại học cô đã làm c việc bán thời gian nào chưa?”
“ chỉ đơn thuần thích kết giao bạn bè.”
“Những bạn này kh là bình thường thể tiếp xúc được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-206-sau-khi-ket-hon-co-gioi-nghiem-roi-.html.]
Một vị chủ tịch cười Văn Noãn, lại chạm vào ánh mắt của Dung Trì Uyên bên cạnh: “Ví dụ như Tổng giám đốc Dung đây, đâu thường thể quen biết? khá tò mò, cô Văn đã quản lý các mối quan hệ như thế nào?”
thể th Văn Noãn đã lộ vẻ kh hài lòng, cô nén giận, kiềm chế gân x đang nhảy múa: “Từ nhỏ đã thích kết bạn, theo trai khắp nơi giao lưu, thời đại học đã mở rộng được mạng lưới quan hệ ở thành phố Dung, làm thêm c việc thu thập th tin tình báo và kiếm được một khoản nhỏ. Hiện tại thẻ của bị trai đóng băng, các mối quan hệ bị Dung Tín Đình cắt đứt hoàn toàn, vì vậy buộc nhờ Tổng giám đốc Dung ra mặt tìm việc làm, nói như vậy, mọi đã hiểu chưa ạ?”
Với tính cách nói thẳng kh kiêng nể của cô, cả căn phòng im lặng trong vài giây.
Các vị chủ tịch nhau, đặt hồ sơ trở lại bàn, lắc đầu: “ xin lỗi Tổng giám đốc Dung, mặc dù học lực của cô Văn kh tệ, nhưng thành tích kh nổi bật. Ban đầu chúng coi trọng khả năng kết giao quan hệ của cô , nhưng giờ đây lại bị Dung Tín Đình chặn đứng. Xét tổng thể, e rằng cô kh phù hợp với chỗ chúng .”
Lời nói đã thẳng t, Dung Trì Uyên liếc Văn Noãn, th vẻ mặt cô trắng bệch đầy bất mãn, thản nhiên nói: “ đã nói mà, em còn kh tin.”
“Kh hợp thì thôi, đây, phí thời gian!”
Văn Noãn đã chịu đựng sự khó chịu suốt nãy giờ, cô chụp l túi xách đứng dậy bỏ .
Giang Lộc định đuổi theo, nhưng bị Dung Trì Uyên kéo cổ tay lại, kéo cô về ghế sofa: “Ngồi yên.”
Giang Lộc: “Văn Noãn vừa tốt nghiệp, gặp khó khăn khi tìm việc cũng là chuyện bình thường, em khuyên nhủ cô một chút.”
“Cái tính cách đó của cô mà em nghĩ cô sẽ nghe em à?”
Dung Trì Uyên nhẹ nhàng xoa xoa da thịt cổ tay cô, cười nhạt: “Sẽ tự giải quyết được cô thôi, em đừng bận tâm.”
Hai kề tai thủ thỉ, nói những lời tâm tình vợ chồng mà ngoài kh thể nghe th, khiến những xung qu đều lộ ra ánh mắt đầy ẩn ý.
Lúc Giang Lộc đến, c việc làm ăn đã gần như được giải quyết xong, Dung Trì Uyên uống cạn ly cuối cùng, ra hiệu cho Tần Hoài, nắm tay Giang Lộc đứng dậy: “Hôm nay sẽ th toán hóa đơn, các vị cứ dùng thoải mái, đưa bà xã trước một bước.”
M vị chủ tịch lâu kh gặp, muốn trò chuyện thêm với Dung Trì Uyên, đều ngẩn ra, nâng ly cười hỏi: “Mới đến đây thôi ? Tổng giám đốc Dung sau khi kết hôn, là giới nghiêm à?”
vòng tay ôm eo Giang Lộc: “Thế giới của hai , hiểu kh?”
“Hiểu hiểu hiểu, chính sách tam t.h.a.i đã mở, Tổng giám đốc Dung lại sung sức như vậy, xem ra là hy vọng .”
nói câu đó, liền bị cánh tay của vị chủ tịch bên cạnh huých nhẹ.
Sức khỏe của Tổng giám đốc Dung vốn kh tốt, tin đồn là sau khi một trai một gái thì kh thể sinh con nữa, đây là ều mà mọi kh dám nói thẳng.
Dung Trì Uyên lại kh bận tâm, ôm Giang Lộc rời .
Giang Lộc tựa vào chiếc áo vest thoang thoảng mùi khói t.h.u.ố.c của , khẽ hỏi: " kh nói với họ là đâu vấn đề gì về khả năng sinh sản?"
Hồi đó, sau khi Giang Lộc sang nước Y, Dung Trì Uyên và Dung Vĩ Châu chịu áp lực từ hai phía, họ tìm mọi cách giới thiệu các tiểu thư d giá cho để sinh ra một "quý tử" đích thực, nên mới dùng đến hạ sách này.
Khi , Giang Vĩnh Niên trong tù đã dấu hiệu suy giảm trí nhớ, Dung Trì Uyên dứt khoát đẩy hết tội lỗi lên đầu ta, nói rằng ta đã hạ t.h.u.ố.c khiến bị vô sinh, cắt đứt hoàn toàn ý niệm của hai vị bô lão kia.
" sinh con với phụ nữ khác đâu mà nói? Em chỉ cần biết khả năng của xã là được." Dung Trì Uyên dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa eo cô.
nói những lời càn rỡ như vậy, trong khi xung qu vẫn qua lại.
Đi đến đại sảnh câu lạc bộ, Dung Trì Uyên nói: "Sinh đứa thứ ba thì vẫn xem ý vợ thế nào."
Giang Lộc lườm , vạch trần âm mưu của : "Vậy mà tối qua còn dỗ em sinh cơ đ."
" chỉ là đang hỏi ý kiến của vợ thôi mà."
" gọi đó là hỏi ý kiến à?!" Giang Lộc kh vui đ.ấ.m vào n.g.ự.c một cái, lớn tiếng chất vấn.
Tối qua... Khóe mắt Dung Trì Uyên hiện lên một nụ cười nhẹ, như đang hồi tưởng lại.
"Khoan đã." Giang Lộc thở dốc đẩy ra, ngay cả khi đầu óc quay cuồng vì khu động, cô vẫn còn giữ lại một tia lý trí cuối cùng, "Chưa đeo..."
Đương nhiên cố ý, cơ thể căng trướng khó nhịn, cúi đầu c.ắ.n tai cô, khẽ khàng: "Kh muốn thêm đứa thứ ba ?"
"Kh." Cô bị lực đạo kh biết nặng nhẹ của làm cho đau, hờn dỗi nói: "Em kh sinh cho đâu..."
"Kh sinh cho , em muốn sinh cho ai?" Ánh mắt thoáng chốc trở nên âm u, nhẹ nhàng bóp cổ cô.
Giang Lộc rên rỉ, bị ác liệt dồn ép hỏi nhưng vẫn kh chịu thuận theo, cứng đầu dùng chân nhỏ đá vào nơi nhạy cảm của .
"Kh nói?" vừa tránh cẳng chân cô, vừa cười lạnh: "Vậy thì làm cho đến khi sinh thì thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.