Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên
Chương 34: Đừng ép tôi dùng biện pháp mạnh với cô
Giang Lộc gạt tay ra, lùi sâu vào chăn: “Kh gì cả, chỉ là mệt quá, muốn nghỉ ngơi vài ngày, quên mất kh xin nghỉ phép với . mau , thật sự hối hận vì đã cho mật mã cửa nhà.”
Cô kh muốn th trong bộ dạng chật vật, vô hồn này.
Nhưng Dung Trì Uyên lại giật tung chiếc chăn, ôm ngang eo cô lên.
cảm th trong lòng lại nhẹ nhiều, như một tờ gi mỏng m, chạm vào là vỡ.
Giang Lộc tái nhợt mấp máy môi, “Dung Trì Uyên, đặt xuống, muốn làm gì?”
Cô muốn vùng vẫy, nhưng kh còn chút sức lực nào.
im lặng bế cô ra phòng khách, th những thức ăn thừa trên bàn, đũa vẫn gác trên bát, tr như chưa hề động đũa.
khẽ nhíu mày, kh nói gì, nh chóng thay giày xuống lầu.
Khi Tống Dữ xách túi lớn túi nhỏ đến dưới lầu Giang Lộc, th Dung Trì Uyên đang nhét cô vào xe.
“Dung Trì Uyên!”
Cơn giận đột nhiên dâng lên ngực, ném đồ đạc xuống, x lên vung nắm đ.ấ.m đánh tới!
Dung Trì Uyên lùi lại nửa bước nhỏ, cú đ.ấ.m hiểm hóc sượt qua cằm .
giơ tay nắm chặt cổ tay Tống Dữ, chỉ dùng một chút lực đã khiến Tống Dữ kh thể động đậy.
Tống Dữ nâng chân đá tới, ánh mắt đàn hơi sắc lạnh, lập tức né được, dùng đầu gối thúc vào bụng dưới Tống Dữ.
Giang Lộc nằm yếu ớt ở ghế sau, chỉ nghe th tiếng hai đàn đ.ấ.m đá nhau.
Cô cố gắng dồn một chút sức lực đứng dậy, liền th Dung Trì Uyên đang đè Tống Dữ xuống đất: “ đang làm gì vậy! Thả ra, Dung Trì Uyên!”
Hai đàn nhau chằm chằm.
Cuối cùng, Dung Trì Uyên vẫn bu tay.
Tống Dữ gắng gượng đứng dậy từ dưới đất, phẫn nộ nói: “Dung Trì Uyên, kh bu sẽ báo cảnh sát.”
Dung Trì Uyên phủi bụi trên tay áo, lạnh lùng Tống Dữ: “Món nợ của bác sĩ Tống, sau này sẽ từ từ th toán với .”
Nói xong, lên xe, đạp ga rời khỏi khu chung cư.
Xe đến bệnh viện.
Bác sĩ chẩn đoán cô bị sốt virus, kèm theo hạ đường huyết nhẹ, nhập viện một ngày một đêm để tĩnh dưỡng.
Giang Lộc nằm trên giường bệnh truyền nước, sốt đến mức mơ màng, nhưng vẫn nắm chặt gấu áo đàn .
Dung Trì Uyên dừng mắt lại vài giây, tưởng cô kh muốn rời , khóe môi khẽ nhếch lên.
Ai ngờ, giây tiếp theo cô mở mắt ra, giọng lạnh lùng chất vấn :
“Tại đánh Tống Dữ, biết rõ kh đánh lại , đôi tay đó là để phẫu thuật đ, nếu đánh hỏng, …”
Nụ cười của lập tức biến mất, mặt đầy mây đen, lạnh giọng ngắt lời: “Cô thì làm ?”
Giang Lộc suy nghĩ một chút, cảnh cáo nhỏ giọng: “ sẽ kh bao giờ tha thứ cho .”
“Đầu óc sốt đến nỗi sắp hỏng , còn tâm trí lo chuyện khác.”
Hai đang im lặng thì ngoài cửa tiếng giày cao gót l c.
Là Đàm Thư Vãn xách hai túi bước vào, lẽ vì vội, trán cô ta còn lấm tấm mồ hôi mỏng: “Trì Uyên…”
th Giang Lộc trên giường, cô ta lập tức đổi giọng: “Dung tổng, đã mua cháo hoành thánh và thuốc .”
Biểu cảm của đàn dịu đôi chút, “Ừ” một tiếng, ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Đặt ở đó .”
Giang Lộc vốn định nhắm mắt dưỡng thần, nghe th giọng Đàm Thư Vãn lại mở mắt ra, cười khẽ: “Bây giờ cô Đàm kh làm tài xế nữa, đổi sang làm thư ký riêng à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-034-dung-ep-toi-dung-bien-phap-m-voi-co.html.]
Dung Trì Uyên đặt bát hoành thánh trong tay xuống, thổi nhẹ vài hơi, đưa đến môi cô: “Cô cứ nói chuyện kiểu mỉa mai như thế à?”
Giang Lộc quay đầu , kh chấp nhận ý tốt của .
Đàm Thư Vãn cũng vội vàng giải thích: “Giang Trưởng phòng, cô hiểu lầm , chỉ đến l xe, Dung tổng dặn tiện đường mua những thứ này, thật sự quan tâm đến cô.”
Dung Trì Uyên lạnh nhạt đặt bát hoành thánh xuống, cắt ngang lời cô ta: “Cô về c ty , nói nhiều với vô lương tâm này cũng vô ích.”
Đàm Thư Vãn , ánh mắt hơi do dự và thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, biết .”
Cửa phòng bệnh vừa đóng lại.
Dung Trì Uyên lại bưng bát hoành thánh lên, đối mặt với Giang Lộc, giọng nói trầm xuống mang theo ý cảnh cáo: “ nói lần cuối, kh tính khí mềm mỏng như Tống Dữ. Nếu cô kh chịu ăn uống đàng hoàng, đừng ép dùng biện pháp mạnh với cô.”
Giang Lộc tức giận, nghiến răng, giống như một con mèo hoang đang giận dữ, nhe n múa vuốt.
Nhưng cô biết, sự chống cự của là vô hiệu.
Dung Trì Uyên đã nói ra, chắc c sẽ làm được.
Cuối cùng cô đành ngoan ngoãn mở miệng.
Gần ba ngày chỉ uống nước mà kh ăn gì, cô đột nhiên cảm th hoành thánh thật ngon.
Dung Trì Uyên thổi nguội từng chiếc hoành thánh đút cho cô.
Ăn đến cuối, Giang Lộc thèm đến mức kh đợi được, thấp giọng thúc giục: “Nh lên, nh lên, muốn ăn nữa, thổi chậm quá.”
“Ông đây hầu hạ cô mà còn dám kén cá chọn c.”
hừ một tiếng, nhưng lại đang cười.
Cũng chỉ cô, mới dám sai bảo như vậy.
bực bội đút cả nước dùng lẫn hoành thánh vào miệng cô, cái miệng nhỏ của cô phồng lên như một con chuột hamster.
Cô thỏa mãn , lòng cũng yên tâm hơn.
Ăn no uống đủ, Giang Lộc đột nhiên th buồn ngủ, ngả lưng xuống giường, vô tư ngủ say.
Dung Trì Uyên ngồi bên giường cô một lúc, đặt tay cô vào chăn, đứng dậy gọt một đĩa táo.
Tống Dữ lái xe theo đến bệnh viện, lúc xuống xe, từ xa đã th Dung Trì Uyên đứng thẳng tắp trước cổng bệnh viện, đang hút thuốc với dáng vẻ phong độ.
Khá nhiều phụ nữ qua lại hiếu kỳ ngoái đầu .
Mặt Tống Dữ vẫn còn vết thương, mất vẻ th tú ôn hòa, thêm phần hoang dã chưa từng th ở .
“Cô đâu?” Tống Dữ thẳng tới, giọng ệu kh chút khách khí.
“Vừa ăn xong, đang ngủ .”
Khói thuốc nhả ra từ khóe môi mỏng của Dung Trì Uyên, nghiêng mắt Tống Dữ: “ đã gọi bác sĩ cho , xử lý vết thương trên mặt .”
“Kh cần, tự lo được.”
Tống Dữ kh chấp nhận ý tốt của , lạnh lùng đút tay vào túi: “ về c ty , phần còn lại sẽ chăm sóc.”
Kh ngờ, Dung Trì Uyên nghe vậy lại cười mỉa: “ tác dụng gì? Ngay cả cơm cũng kh biết đút cho cô ăn, cô yếu ớt như vậy, đó là sự chăm sóc của ?”
Mày Tống Dữ giật giật: “Kh chưa đút, m hôm trước cô tâm trạng kh tốt, ăn vào là nôn, cuối cùng nôn cả axit dạ dày ra, kh muốn cô khó chịu như vậy.”
Dung Trì Uyên lại rơi vào im lặng, hít một hơi thuốc, lẳng lặng về phía trước.
Một lúc sau, hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện riêng của cô , kh liên quan đến , kh cần hỏi nữa.”
Nghe nói vậy, Dung Trì Uyên hơi cau mày: “Gia đình cô lại bắt đầu làm trò à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.