Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên

Chương 62: Cách Vạn Dặm

Chương trước Chương sau

nhẹ nhàng gục đầu vào vai Giang Lộc, hơi thở dần ổn định.

“Dung Trì Uyên?”

Giang Lộc ghé sát mũi kiểm tra hơi thở của , đều đặn, chậm rãi và nhịp ệu.

thật sự đã ngủ .

Ánh trăng trên đầu từ từ bị mây đen che khuất, mặt hồ cũng dần trở nên tối mịt.

Giang Lộc chầm chậm rút tay ra khỏi lòng bàn tay , đỡ l cái đầu nặng trĩu của , để nằm trên ghế dài.

Xác nhận đã ngủ say kh nhầm lẫn, Giang Lộc mới đứng dậy, l ện thoại ra, gửi định vị cho mẹ Dung.

Sau đó, cô vừa ra khỏi c viên vừa gọi ện cho mẹ Dung: “Dung Trì Uyên đã ngủ , gửi địa chỉ cho bà , mau chóng phái hai chiếc xe đến đón .”

biết .”

Đầu dây bên kia của mẹ Dung vẫn ồn ào tiếng , bà đáp lại bằng giọng cực kỳ nhỏ cúp ện thoại.

Giang Lộc chờ chưa đầy 5 phút, ện thoại của mẹ Dung đã gọi lại.

Bà báo biển số xe cho Giang Lộc, lần nữa căn dặn: “Hành lý của cô đã được xếp lên xe . Đừng quên cô đã hứa gì với . Lần này , đừng bao giờ quay lại, cũng đừng liên lạc với Trì Uyên nữa.”

“Vâng, biết.”

Giang Lộc thản nhiên cúp máy.

Chỉ lát sau, một chiếc sedan màu x đậm đã dừng lại bên hàng cây kín đáo.

Giang Lộc xác nhận biển số xe trùng khớp, liền nh chóng bước tới, mở cửa lên xe kh chút luyến tiếc.

Chiếc xe chạy thẳng hướng sân bay.

Cảnh vật hai bên đường dần chuyển từ sự phồn hoa sang vẻ hoang vắng.

Khi ngang qua một giao lộ quen thuộc, Giang Lộc đột nhiên lên tiếng với tài xế: “ tài, làm ơn rẽ trái ở ngã tư phía trước.”

Tài xế là của nhà họ Dung, đương nhiên sẽ kh đồng ý yêu cầu của cô: “Xin lỗi, Giang tiểu thư, mệnh lệnh của Dung phu nhân là đưa cô đến sân bay bằng mọi giá, kh được xuống xe giữa chừng.”

Giang Lộc bám ngón tay vào cửa sổ xe, về phía dãy núi đen sẫm kéo dài. Cô nhét ít tiền mặt cho ta, giọng ệu mềm mỏng hẳn: “ cầu xin , đã quyết định thì thật sự sẽ kh chạy trốn đâu. chỉ muốn đến chào tạm biệt thân, coi như cầu xin .”

Tài xế vẻ mặt cô đầm đìa nước mắt, cuối cùng cũng chút kh đành lòng: “Thôi được, nhưng cô cất tiền , kh nhận.”

Nói xong, ta bật đèn xi nhan, lái xe rẽ vào khu nghĩa trang.

“Cảm ơn .” Giang Lộc cảm th may mắn vì tài xế này là tốt, cô cảm kích ta lần nữa.

Cô chỉ dẫn tài xế dừng xe dưới chân núi. Tài xế châm ếu t.h.u.ố.c hút, nói: “Cô chỉ 10 phút thôi. Dung phu nhân đang căn giờ đợi gọi lại, trễ một giây một phút, cả cô và đều kh gánh nổi đâu!”

hiểu mà.” Giang Lộc cảm ơn lần nữa, quay lưng biến mất trong màn đêm.

đến bên mộ Giang Hoài Thâm.

Vẫn là tấm bia mộ lạnh lẽo đơn độc đứng sừng sững trong đêm, cao ngạo và kiêu căng.

trai, thời gian gấp gáp, em chỉ muốn lên đây nói lời tạm biệt với . Em gái kh hiểu chuyện, sau này sẽ định cư ở Quốc gia Y, lâu lắm mới thể đến thăm được.”

Giang Lộc l ra một đóa hoa cúc dại cô tiện tay hái ở c viên từ trong túi, khẽ cúi , đặt trước mộ, “Nhưng, nghĩ đến cuộc đời cô độc sau này, cuối cùng em cũng may mắn được thân ruột thịt, trai, chắc cũng sẽ vui cho em, đúng kh?”

trai, nếu nhớ em, hãy cứ như trước đây, báo mộng cho em, kể cho em nghe sống bên đó thế nào.”

Giọng cô run rẩy theo làn gió đêm, dường như thể bay xa.

Giang Lộc chắp hai tay lại, thành kính quỳ trước mộ bia một lúc lâu, mới từ từ đứng dậy, xuống núi.

Th cô xuống sớm, tài xế dập tắt ếu thuốc, gật đầu với cô: “Lên xe thôi.”

Lái xe đến sân bay, tài xế gọi ện cho Dung phu nhân: “Đã đưa đến nơi an toàn .”

Dung phu nhân khẽ "ừ" một tiếng: “Đưa Giang tiểu thư cho cẩn thận, nhớ kỹ, th qua cửa kiểm tra an ninh mới được rời .”

“Vâng.”

Giang Lộc l vé máy bay, bắt đầu ký gửi hành lý.

Hành lý của cô ít, chỉ một chiếc vali nhỏ đáng thương, cộng thêm một chiếc ba lô, là toàn bộ gia sản của cô.

Tài xế đưa Giang Lộc vào khu vực xuất cảnh. Nơi đây hầu hết là du học sinh hoặc nước ngoài tóc vàng mắt x.

Giang Lộc vào hàng, chậm rãi nhích từng chút một theo đám đ, trong lòng dâng lên một cảm giác xa lạ và sợ hãi chân thật.

Phòng chờ, cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn lớn bao trọn bức tường, ngoài cửa sổ là một màn đêm rực rỡ.

Giang Lộc ngắm cảnh đêm một lát, sau đó l ện thoại ra.

Cô tháo thẻ SIM cũ ra, ném vào thùng rác.

Sau đó, cô lắp một chiếc SIM mới đã làm sẵn vào, mở Weixin lên, chặn hết tất cả các số liên lạc liên quan đến nhà họ Dung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-62-cach-van-dam.html.]

Giang Lộc làm xong mọi việc một cách vô cùng bình tĩnh, sau đó tắt thoại.

Loa trên đầu bắt đầu phát th th báo chuyến bay của cô bắt đầu lên máy bay. Giang Lộc thu dọn đồ đạc, đứng dậy vào hàng dài.

Chuyến bay gần 13 tiếng đồng hồ, Giang Lộc chỉ cảm th dài đằng đẵng và khó chịu.

Ngay cả khi ngồi ô tô, cô cũng chưa từng ngồi lâu như vậy.

Trong khoang phổ th chật chội đáng thương, kh gian hạn chế đến mức Giang Lộc kh thể duỗi thẳng chân.

Tệ hơn nữa, bên cạnh còn chèn ép một đàn to lớn vạm vỡ.

Chỉ cần Giang Lộc cử động nhẹ một cái là sẽ chạm vào chân đó.

Ngồi trên chiếc ghế cứng ngắc, Giang Lộc cựa quậy thế nào cũng kh thoải mái để ngủ được.

Bất đắc dĩ, cô đành cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ, tìm đại một bộ phim, xem trong trạng thái mơ mơ màng màng.

Sắp đến Quốc gia Y, tiếp viên hàng kh bắt đầu phát phiếu nhập cảnh cho nước ngoài vào Quốc gia Y.

Giang Lộc trước đó đã tìm hiểu kỹ lưỡng về thủ tục nhập cảnh, biết rằng sẽ ền phiếu này trên máy bay, nên đã chuẩn bị sẵn bút ký.

Cô cúi trên chiếc bàn nhỏ, cẩn thận viết từng nét một.

Khi viết xong, đậy nắp bút lại, vai cô đột nhiên bị vỗ nhẹ.

Giang Lộc quay đầu lại, đó là một cô gái cực kỳ trẻ tuổi ngồi ở phía sau cô.

buộc tóc đuôi ngựa, mặc chiếc áo hoodie màu xám in chữ, tr giống như một học sinh, ánh mắt trong veo Giang Lộc: “Xin lỗi, chị là Trung Quốc kh?”

“Ừ.” Giang Lộc gật đầu.

Cô gái cầu khẩn: “Bút ký của em hết mực , chị cho em mượn một chút được kh?”

Giang Lộc tiện tay đưa bút cho cô .

“Cảm ơn chị nhiều lắm! Em viết xong phiếu nhập cảnh sẽ trả lại chị ngay.”

Cô gái nhận l, chân thành cảm ơn, rụt đầu lại viết. Viết xong, cô đưa bút cho Giang Lộc, nhân tiện cười hỏi: “Chị cũng sang Quốc gia Y du học à?”

Giang Lộc: “Kh, đến đây sinh sống.”

Cô gái gật đầu, vẻ mặt nhiệt tình nói: “Ghế bên cạnh em còn trống, kh ai ngồi, chị muốn sang ngồi cùng em kh? Đây là lần đầu tiên em du học, kh ai quen biết bên cạnh, buồn quá chừng, suốt dọc đường cũng kh ngủ ngon được, đặc biệt là nhớ nhà.”

Giang Lộc vốn muốn từ chối, nhưng th cô bé này quả thực còn trẻ, chắc chưa đến 20 tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, trong lòng ít nhiều cũng th kh nỡ.

“Được , vậy chị ngồi qua đây.”

Giang Lộc đổi chỗ, ngồi cạnh cô gái. Quãng đường còn lại kh còn nhàm chán như trước.

Bởi vì cô gái này cứ líu lo bên tai, trò chuyện và tâm sự với cô.

Nói chuyện một lúc lâu, cô gái mới nhớ ra chưa giới thiệu bản thân, liền chủ động nói: “Em tên là Văn Noãn, còn chị?”

Giang Lộc lật tạp chí, cười nhạt: “Kiều Lộc.”

cũng đã ra nước ngoài, cô định dùng cái tên này để che đậy đến cùng, phòng ngừa vạn nhất.

Văn Noãn gật đầu suy tư: “Cái tên nghe hay thật. Chị Kiều Lộc, chị một ra nước ngoài, kh th sợ ?”

chứ,” Giang Lộc cười hiền hòa: “Nhưng ở lại thành phố cũ, còn sợ hơn.”

Văn Noãn kh hiểu được ý tứ trong lời nói của cô.

Th vẻ buồn bã, tưởng cô đang đau lòng vì xa nhà, Văn Noãn liền nói: “Chị Kiều Lộc, bọn nên giữ liên lạc kh? Chị là bạn đầu tiên em quen ở Quốc gia Y đ. Ở nơi đất khách quê , khó khăn gì còn thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Giang Lộc bị câu nói này làm động lòng, khẽ “ừ” một tiếng, viết số ện thoại của cho cô : “Đây là số ện thoại của chị ở Quốc gia Y.”

Văn Noãn cẩn thận cất vào túi: “Em nhớ .”

Hai lại trò chuyện thêm một lát, nh, tiếp viên hàng kh bắt đầu thu lại phiếu nhập cảnh.

Hai giờ sau, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống đất nước xa lạ này.

Giang Lộc gập cuốn tạp chí lại, theo bản năng ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời dần rõ ràng và sáng sủa.

Trời x như ngọc, mây trắng bồng bềnh, tất cả mọi thứ, dường như kh khác gì bầu trời của Vinh Thành.

Nhưng Giang Lộc hiểu rõ trong lòng, cô và nơi đó, đó, khoảng thời gian đó, đã cách xa vạn vạn dặm.

Máy bay đáp xuống và dừng ổn định, đáng lẽ thể xuống máy bay ngay, nhưng cửa cabin lại vẫn đóng.

Dường như buồng lái nhận được tin tức khẩn cấp nào đó, tất cả tiếp viên hàng kh đều vây lại.

Văn Noãn tò mò thò đầu ra : “ chuyện gì vậy?”

Các hành khách khác cũng bàn tán xôn xao, thậm chí bực bội, nôn nóng muốn kéo rèm ra hỏi cho rõ.

Lúc này, một nữ tiếp viên hàng kh hoảng hốt chạy ra khỏi rèm, giọng nói lớn vang vọng: “Chúng xin lỗi th báo đến quý khách! Vừa , chúng nhận được tin từ trong nước, cần tìm kiếm một hành khách mất tích.”

“Xin quý khách ngồi về chỗ, phi hành đoàn của chúng sẽ tiến hành rà soát từng hành khách, xin quý vị giữ bình tĩnh.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...