Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên

Chương 71: Mỉa mai

Chương trước Chương sau

Dung Trì Uyên kẹp ếu t.h.u.ố.c lá, nở một nụ cười trống rỗng: “ bên đó làm việc, làm gì?”

Nam Lâm nghĩ cũng đúng, mối quan hệ duy nhất của với Y Quốc, lẽ là một trai Dung Tín Đình từ Y Quốc trở về.

Ngoài ra, chính là kia.

“Cứ coi như chưa hỏi.” Nam Lâm cười, vỗ nhẹ vai .

Dung Trì Uyên hút xong t.h.u.ố.c cũng kh đợi ta, cúi chui vào xe.

Cửa kính xe màu tối dần dần che khuất khuôn mặt u ám, kh rõ ràng của .

Giang Lộc nói rằng cuối tuần cô sẽ ra ngoài, nhưng thực tế, cô cũng kh biết thể đâu.

Vòng tròn xã giao ở Y Quốc nhỏ, chỉ xoay qu ba ểm: tiệm hoa, nhà và bệnh viện.

Vì vậy, tối thứ Sáu, Giang Lộc nói chuyện với bà chủ, xin được ở lại tiệm hoa tăng ca cuối tuần.

Bà chủ bận rộn tính toán trên máy tính, lười biếng hỏi cô gần đây kh đủ tiền thuê nhà kh.

Giang Lộc mỉm cười nhạt nhòa: “Coi như là vậy ạ.”

“Tăng ca thì được, nhưng tiền tăng ca cô kh được nhận đâu.” Bà chủ sắt đá, kh thèm cô.

Sau đó, bà ta tính toán cho cô nghe: “Này, tuần này vài vị khách đến mua hoa, bắt chuyện với cô m câu, cô lại tỏ vẻ lạnh nhạt, khiến họ khiếu nại trên APP và cho đ.á.n.h giá kém.”

Giang Lộc liếc , nhớ rõ m vị khách đó là những học sinh hư hỏng của trường tư thục quý tộc gần đó.

Giang Lộc bình tĩnh nói: “Họ đòi số ện thoại của , còn l ện thoại chụp ảnh lung tung, kh khách hàng đến mua hoa đàng hoàng.”

Bà chủ giáo huấn cô: “Tiểu thư à, khách hàng là thượng đế, cô kh hiểu ? Cô đang làm dịch vụ, khách muốn gì cô kh dâng cả hai tay ? Nói cho cùng thì cô vẫn là hoa trong nhà kính, chưa thực sự quyết tâm chịu đựng cuộc sống khó khăn.”

Giang Lộc lẳng lặng lắng nghe, kh hề nổi nóng. Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ cãi lại.

Nhưng nơi đất khách quê , kh chỗ dựa, kh thế lực, cô hành động thận trọng, bớt chuyện là hơn.

biết , lần sau sẽ kh tái phạm.”

Giang Lộc nói tiếp: “Trừ tiền đ.á.n.h giá xấu, tiền lương bà xem mà trả, chỉ cần cho ở lại tiệm hoa cuối tuần là được.”

Nói xong, cô khẽ cúi chào bà chủ đẩy cửa rời .

Bà chủ bóng lưng cô khịt mũi: “Gầy tong teo thế kia, ngày nào cũng trưng cái mặt ủ dột cho ai xem, đứa bé trong bụng cũng bị lây cái xui xẻo .”

Ngày hôm sau, Giang Lộc cắt tỉa cành, cắm hoa ở tiệm. Cô đứng từ sáng đến chiều, cảm th bụng hơi khó chịu nên ngồi xuống ghế một lát.

Kết quả là bà chủ xem camera giám sát, ngay lập tức gọi ện đến, giọng lạnh băng: “Giờ làm kh để cô ngồi ghế nghỉ ngơi, để khách hàng th thì còn ra thể thống gì? Phạt 10 bảng cảnh cáo, xem lần sau cô còn dám kh.”

Giang Lộc im lặng cúp ện thoại, cất ghế , xoa bóp đôi chân nhức mỏi đứng dậy.

10 bảng, đủ tiền ăn cho cô hai ngày.

Cô kh dám chểnh mảng nữa, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán trắng nõn, tiếp tục làm việc.

Buổi chiều tối, bỗng nhiên một chiếc xe dừng lại trước cửa tiệm. Một nhóm cô gái trẻ tuổi ồn ào bước xuống xe, ăn mặc lòe loẹt bước vào tiệm.

Giang Lộc lau bàn quầy, đặt giẻ lau sang một bên, đứng dậy chào khách thì bước chân hơi khựng lại.

Ngay sau đó, sắc mặt cô trắng bệch dần từng chút một.

Cô gái đầu, giống như dẫn đường trong tập thể, ngẩng đầu kiêu ngạo và quý phái: “Đây là tiệm hoa này ?”

Giang Lộc chăm chú khuôn mặt cô gái đó, trong mắt sóng ngầm cuộn trào.

Cô kh ngờ lần này Nam Lâm đến lại dẫn theo cả Nam Tinh.

Nam Tinh toát lên vẻ quý phái kiêu ngạo, vừa dứt lời đã th Giang Lộc đang cúi mày đứng trước mặt.

Giày cao gót dừng lại, ánh mắt kinh ngạc, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá Giang Lộc một lượt.

Hoàn toàn kh còn dáng vẻ Giang chủ quản quyết đoán, mạnh mẽ ngày nào.

Mái tóc đen dịu dàng được búi sau tai, để lộ khuôn mặt trắng như tuyết nhỏ bằng bàn tay. Ngũ quan vẫn tinh tế xinh đẹp, chỉ là thêm một tầng vẻ dịu dàng và mềm mại.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu be, quần jean bó sát màu x nhạt, đôi giày vải trắng tinh, thân hình mảnh khảnh đứng đó.

Cô vẫn đẹp, khí chất th cao nổi bật, nhưng so với Giang chủ quản rực rỡ ở bên cạnh Dung Trì Uyên vài tháng trước, thì lại khác biệt nhiều.

“Cô…” Nam Tinh kh ngờ sự thay đổi của cô lại lớn đến vậy, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển thành hả hê.

Cô ta thực ra đang du học ở một quốc gia bên cạnh Y Quốc. Lần này trai cô ta đến, cô ta nhất quyết đòi theo.

Nói là du lịch, nhưng thực chất Nam Tinh muốn xem phụ nữ khiến Dung Trì Uyên nhớ mãi kh quên kia, rốt cuộc sống ở đây ra .

Vì vậy, cô ta nhờ bạn bè ở Y Quốc ều tra nơi làm việc của Giang Lộc, tr thủ lúc trai ăn tối mà lén lút đến xem.

Giang Lộc lại bình tĩnh, từ ánh mắt sắc bén của cô ta, cô cảm nhận được sự thích thú, mỉa mai và thương hại.

Nhưng cô vẫn giữ thái độ nhàn nhạt: “Nam tiểu thư, đã lâu kh gặp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-071-mia-mai.html.]

Nam Tinh cô chằm chằm một lúc lâu, bật cười: “Cũng kh lâu lắm đâu nhỉ, mà suýt kh nhận ra cô, Giang chủ quản.”

Cái xưng hô này khiến l mày Giang Lộc hơi nhíu lại, giãn ra: “Bây giờ là nhân viên tiệm hoa, cô thể gọi là Giang Lộc.”

Cô nói nhàn nhạt giới thiệu cho Nam Tinh: “Nam tiểu thư mua hoa tặng hay trang trí? sẽ tư vấn cho cô.”

Nam Tinh bật cười khinh khỉnh, thì thầm với cô bạn bên cạnh: “Còn nhớ đẹp trai trong tiệc sinh nhật tớ kh? Đây chính là tình nhân cũ của .”

Một cô gái trẻ che miệng cười duyên: “Một như thế này thôi ? Cảm giác như từ khu ổ chuột bước ra vậy.”

“So với thì kém xa Tinh Tinh, gu của đẹp trai đó cũng kh ra làm .”

Nam Tinh nghe vậy thì lòng nở hoa. Cô ta tiện tay bẻ một cành hoa, tâm trạng tốt đưa lên mũi ngửi: “Các biết gì đâu, cô ta chỉ trở nên như thế này sau khi rời khỏi thôi. Khi còn là Giang chủ quản, cô ta kiêu ngạo đến mức mắt mọc trên đỉnh đầu, kh thèm để ai vào mắt.”

Giang Lộc quay lưng lại, khẽ nhắm mắt.

Từng chút một, cô dằn nén tâm trạng đang cuộn trào, làm dịu nó lại, tốn nhiều sức lực.

Giang Lộc lúc này mới quay lại: “Nam tiểu thư, bó hoa Cát Tường này thế nào? Màu trắng kem trang nhã, hợp với mọi màu nền nội thất trong nhà, lại lâu tàn, trồng lâu dài cũng lợi cho sức khỏe.”

Nam Tinh vắt chéo chân, dáng vẻ cúi đầu nhu thuận của cô, càng càng th thoải mái.

Cô ta cười, chỉ vào bó hoa hồng đỏ thắm bên cạnh: “Đưa hoa hồng lại đây cho xem.”

“Vâng.” Giang Lộc l một bó, hơi cúi , đưa đến trước mắt cô ta.

Khoảnh khắc cô ngước mắt lên, đôi mắt đẹp long l, bó hoa đỏ thắm kiều diễm trong tay càng làm nổi bật làn da trắng nõn và đôi mắt đen láy như thủy tinh của cô.

Nam Tinh khuôn mặt cười hoàn hảo kh tì vết đó, chợt cảm th nghẹn lại trong lòng.

Cô ta quá đẹp, quá trắng, khiến ta đố kỵ và sinh lòng hận thù.

Giọng Nam Tinh cao hơn một chút: “Cô nghe kiểu gì thế? nói là hái hoa hồng xuống, muốn chọn từng cành một.”

Giang Lộc cô ta một lúc, tháo chiếc nơ được gói ghém cẩn thận, sau đó từ từ mở gi gói ra từng vòng.

Cô đưa từng cành hoa cho Nam Tinh xem: “Cô yên tâm, những cành hoa hồng này vừa được hái vào sáng sớm, tươi.”

Nam Tinh khinh thường vài lần, nheo mắt cười: “Trên đó vẻ nhiều gai quá nhỉ.”

Giang Lộc mỉm cười ôn hòa: “Đương nhiên, đây là hoa hồng mà.”

Nam Tinh hơi ngả ra sau, cười đầy ác ý: “Nhổ hết gai , kh thích gai, sẽ đ.â.m vào tay . Nhổ sạch sẽ, sẽ mua.”

Giang Lộc ôm bó hoa hồng, hai ba cánh hoa đỏ thẫm rủ xuống đầu mũi giày cô.

“Được.”

Cô đã đoán được Nam Tinh đến đây kh vì chuyện tốt, nhưng dù vẫn tốt hơn là Nam Lâm hoặc kia đến.

Cô ta ra lệnh gì, cô cứ làm theo, tiễn cô ta càng sớm càng tốt mới là thượng sách.

Giang Lộc hít sâu một hơi, quay lại, đeo găng tay cao su và cầm kéo, bắt đầu nhổ gai.

Nam Tinh kh hài lòng, được đà lấn tới: “Tháo găng tay ra, muốn đôi tay xinh đẹp của cô.”

Giang Lộc lạnh lùng ngẩng đầu: “Nam tiểu thư, nếu tháo găng tay, m.á.u sẽ nhỏ lên hoa, làm bẩn hoa.”

“Kh tháo kh, vậy kh mua nữa, chán quá.”

Nam Tinh nói xong đứng dậy, hội bạn gái cũng cười phụ họa theo sau: “Nhân viên cửa hàng này kiêu căng quá, kh bảo cô ta dùng tay kh nhổ gai, còn đòi đeo găng tay.”

Nam Tinh cười: “ gì to tát đâu, m giúp viết vài đ.á.n.h giá xấu, chỉ đích d gửi cho cô ta là được. Cô ta tên là Giang Lộc, chữ Giang trong giang hà, chữ Lộc trong con hươu.”

Tim Giang Lộc thắt lại, c.ắ.n chặt đôi môi tái nhợt.

Mười ngón tay cuộn chặt, khoảnh khắc lòng tự trọng trào dâng, nó lại bị tiền thuê nhà đắt đỏ, chi phí bệnh viện và tiền nuôi con, ép cho chìm xuống một cách tàn nhẫn.

Cô vẫn chọn cách cúi đầu: “Khoan đã.”

Cánh cửa kính đã mở ra một nửa, Nam Tinh nghiêng đầu cô. Giang Lộc đã tháo găng tay, chạm vào những chiếc gai hoa hồng sắc nhọn: “ thể nhổ, Nam tiểu thư, mời cô ngồi xuống đợi một lát.”

thế chứ, Giang chủ quản.”

Nam Tinh cong môi cười, ngồi xuống đối diện cô, Giang Lộc thỉnh thoảng bị gai đ.â.m đến chảy m.á.u và nhíu mày.

Trong lòng cô vô cùng sảng khoái, coi như mối thù lớn đã được báo. Cô kh nhịn được l ện thoại ra chụp m tấm ảnh đăng lên mạng xã hội.

Tuy Giang Lộc kh trong d sách bạn bè của Dung Trì Uyên, nhưng những bức ảnh này được truyền từ này sang khác, và nh chóng lan đến ện thoại của .

Lúc đó, Dung Trì Uyên đang cầm ện thoại, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm vào phụ nữ trong ảnh.

Cô gầy nhiều, một lọn tóc mềm mại che khuất đôi mắt đẹp mê hồn.

Khí hậu ở Y Quốc hợp với cô, khiến khuôn mặt cô hồng hào, trắng trẻo. Cô thu lại vẻ sắc bén ngày xưa, tr dịu dàng, hiền thục như một vợ đảm đang.

Nhưng nửa giây sau, ánh mắt trượt xuống, dừng lại trên đôi bàn tay bị đ.â.m đến rỉ m.á.u của cô.

Bất chợt, tách trà bên cạnh bị đặt mạnh xuống bàn, vỡ tan, nước trà văng tung tóe.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...