Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm
Chương 361: Mẹ bị bệnh?
Ông cười rạng rỡ: "Vào quân đội vẫn cái lợi đ chứ? Lớn lên vừa cao vừa khỏe, kh còn là thằng nhóc gầy nhom như con khỉ lúc trước nữa."
Trong lúc trò chuyện, ánh mắt Tần Hoành Quang Tần Chính Đình tràn đầy sự vui mừng và tự hào.
Tần Chính Đình kh đáp lời cha, giọng lạnh nhạt hỏi: "Mẹ thế nào ? khỏe kh?"
Tần Hoành Quang nghe vậy, bước chân khựng lại.
Tần Chính Đình kh nghe th câu trả lời, quay đầu lại , th cha dừng bước, vẻ mặt nghiêm trọng .
Trong nháy mắt, tim chùng xuống, một dự cảm chẳng lành ập đến.
Ngay sau đó, cha chậm rãi mở miệng: "Lát nữa con tự về mà xem."
Chỉ một câu nói khiến dự cảm xấu trong lòng Tần Chính Đình lên đến đỉnh ểm. Sắc mặt hơi tái , ném thẳng túi hành lý trong tay cho cha .
Tần Hoành Quang túi hành lý bay tới, giơ tay trái ra bắt l. Vừa đỡ được hành lý, ngẩng lên đã th con trai chạy biến như bay.
"Ơ này!" Ông gọi với theo: "Thằng nhóc thối này, con làm gì đ?"
Tần Chính Đình kh thèm quay đầu lại: "Về xem mẹ ."
Tần Hoành Quang bóng dáng con trai chạy nh như cắt, trong mắt thoáng hiện một tia cười tinh quái: "Con để hành lý..."
Lời chưa dứt, giọng thằng con đã vọng lại: "Ông xách ."
Tần Hoành Quang: "..."
Ông cúi xuống túi hành lý trên tay, chẳng chút trọng lượng nào. Chắc là chỉ mang theo vài bộ quần áo về thôi. Thằng nhóc này thật là... Từng này tuổi mà vẫn chưa biết mang một cô con dâu về cho .
Haiz... Tần Hoành Quang nghĩ đoạn, nhịn kh được lắc đầu.
Tần Chính Đình chạy như bay về nhà, suýt chút nữa đụng một bà cụ.
"Ối chà~" Bà cụ giật , dừng bước định mắng : "Đứa nào mà chạy như ma đuổi..."
Tần Chính Đình liếc mắt nhận ra quen, liền cất tiếng chào: "Bà Lưu, lâu kh gặp."
Bà Lưu: "?"
Bà cụ còn chưa kịp phản ứng thì Tần Chính Đình đã chạy mất hút. Bà đứng ngẩn ra tại chỗ, theo bóng lưng : "Cái này..."
Đợi xa , bà mới lẩm bẩm: "Thằng nhóc nhà ai mà lạ thế nhỉ?"
Tần Hoành Quang tới, vừa vặn nghe th lời bà Lưu, liền bật cười: "Thím Lưu, là Chính Đình đ."
Bà Lưu quay đầu, chằm chằm Tần Hoành Quang, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ nghi hoặc: "Chính Đình?"
Tần Hoành Quang: "Vâng."
Bà Lưu định nói gì đó, Tần Hoành Quang đã cắt lời: "Thím Lưu, về trước đây, hôm nào chúng ta nói chuyện sau."
"Hả?" Bà Lưu ngơ ngác đáp lại, cuối cùng gật đầu: "Được."
Bà Lưu đứng lại đó, theo bóng lưng Tần Hoành Quang. Bà cái tay trái đang xách đồ của , lại chằm chằm vào ống tay áo bên đang rủ xuống. Ống tay áo bên đung đưa theo gió, trống rỗng.
Bà Lưu dường như nhận ra ều gì, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng: "Là Hoành Quang à~"
"Chính Đình là con của Hoành Quang kh?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
...
Tần Chính Đình lao về nhà, cổng viện kh đóng, đẩy cửa bước vào. đang ngồi trong sân th x vào thì giật đứng bật dậy.
Tần Chính Đình tràn đầy lo lắng trong sân, nhưng khi rõ khuôn mặt đó, sắc mặt lập tức sa sầm xuống. lạnh lùng sải bước thẳng vào trong nhà.
Tần lão thái thái đang ngồi trong sân th thằng nhóc kia kh nói kh rằng đã x vào nhà, đang định lên tiếng chất vấn thì th bóng lưng kia càng càng quen. chút giống thằng cháu đích tôn mà bà ghét nhất?
Tần lão thái thái thử gọi: "Chính Đình?"
Tần Chính Đình kh thèm quay đầu lại: "Mẹ đâu?"
Vóc dáng thể thay đổi, diện mạo thể khác , nhưng giọng nói thì kh bao giờ đổi được!
Tần lão thái thái theo bản năng đáp: "Trong phòng , con vừa mới..."
Lời bà chưa dứt, Tần Chính Đình đã vào trong phòng. Vừa vào nhà, đã cất tiếng gọi lớn: "Mẹ? Mẹ ơi! Mẹ kh?"
Mẹ Tần đang bận rộn trong bếp nghe th tiếng gọi liền vội vàng chạy ra, th trong nhà một th niên cao lớn.
Bà ngẩn : "???"
Mẹ Tần thử hỏi: "Chính Đình?"
Kh đợi Tần Chính Đình trả lời, mẹ Tần đã bước nh tới, nắm l cánh tay . Sờ th đôi tay rắn rỏi, tảng đá trong lòng mẹ Tần rốt cuộc cũng rơi xuống, bà mừng rỡ: "Ối chà! Con trai bảo bối của mẹ, con lại về ?"
Tần Chính Đình nhíu mày nói: "Mẹ, mẹ đang bệnh mà, kh nằm nghỉ trên giường cho khỏe, còn vào bếp bận rộn làm gì?"
Mẹ Tần cười nói: "Ba con bảo hôm nay nhà khách quý đến, nên mẹ..."
Mẹ Tần chưa nói hết câu, Tần Hoành Quang đã xách hành lý vào nhà: "Thằng nhóc thối này, hành lý của kh xách lại bắt già này xách hộ à?"
Tần Chính Đình lạnh lùng đáp: " đã thành khách quý , còn là cha chỗ nào nữa? Mẹ đang bệnh mà còn bắt bà làm việc à?"
Mẹ Tần ngơ ngác: "Mẹ bị bệnh lúc nào?"
Tần Chính Đình: "?"
nh chóng phản ứng lại, ngước mắt cha : "Ông lừa ?"
"Kh lừa con thì con chịu về?" Tần Hoành Quang cười đáp. Ông dừng lại một chút nói tiếp: "Với lại, khách quý mà ba nói kh là con. Chẳng bạn thân của con cũng cùng đến Kinh Thị ? Ba cứ tưởng con sẽ dẫn về nhà chơi."
Tần Chính Đình lạnh lùng nói: " việc, kh rảnh."
Tần Hoành Quang: "..."
"Hành lý để l, vào bếp ." Tần Chính Đình tới, giật phắt túi hành lý từ tay cha , quay sang mẹ: "Mẹ, , vào phòng nói chuyện với con."
Mẹ Tần: "..." Bà quay đầu Tần Hoành Quang: "Cái này..."
Tần Hoành Quang nháy mắt với bà, ra hiệu bà cứ vào phòng với con trai .
Giọng Tần Chính Đình lại vang lên: "Đừng thèm quan tâm ."
Tần Hoành Quang đứng đó hai vào phòng. Cửa phòng đóng lại.
Giọng bà nội từ phía sau truyền đến: "Tần Hoành Quang, đứa con ngoan dạy dỗ kìa, th bà nội mà một tiếng chào cũng kh ."
Tần Hoành Quang quay lại bà cụ: "Mẹ mới biết nó ngày đầu đâu, tính cách nó vốn dĩ là như thế ."
Bà cụ: "..." Bà trừng mắt Tần Hoành Quang đầy vẻ kh hài lòng, định mở miệng nói thêm gì đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.