Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm
Chương 485: Bản vẽ máy rèn nguội
Hoắc Quân trưởng nhất thời cũng kh nói rõ được, dù đứa trẻ đó tr kháu khỉnh, những thứ khác kh quá chú ý.
Hoắc Quân trưởng bèn nói tiếp: "Đều giống cả."
Ông cụ liếc mắt một cái đã thấu lão đại đang lừa dối : "Làm gì chuyện đều giống?"
Hoắc Quân trưởng đáp: " mà, đến lúc đó cha sẽ biết thôi."
Ông cụ: "..."
Hoắc Quân trưởng bảo cụ đừng cắt tỉa cây cối nữa, vào nhà ngồi tán gẫu một chút. Khó khăn lắm mới về một chuyến, hai cha con ngồi trò chuyện một hồi lâu.
Ông cụ suy nghĩ một chút gật đầu, theo con trai cả vào phòng.
Hai ngày sau, Tống Kim Việt đều ở trong nhà khách để vẽ bản vẽ, cơm nước đều chuyên gia mang đến tận nơi.
lẽ vì cân nhắc đến việc cô bận vẽ kh thể ra ngoài, nên Bộ trưởng Liên hoặc Hoắc Quân trưởng đã chu toàn mọi mặt.
Tống Kim Việt ở lì trong nhà khách, bận rộn suốt hai ngày mới hoàn thành bản vẽ. Cô còn viết thêm về máy rèn nguội cùng các loại máy móc tinh vi thể chế tạo được những gì, cũng như các lĩnh vực liên quan.
Máy rèn nguội liên quan đến các lĩnh vực như: c nghiệp ô tô, linh kiện động cơ, động cơ tên lửa hàng kh vũ trụ...
Máy móc tinh vi liên quan đến: c nghiệp ện tử, thiết bị th tin, c nghiệp nhẹ, và các lĩnh vực quân sự khác.
Tống Kim Việt liên lạc với Bộ trưởng Liên và Hoắc Quân trưởng.
Vừa gặp mặt, Tống Kim Việt trực tiếp đưa tập hồ sơ đến trước mặt Bộ trưởng Liên: "Bộ trưởng, ngài xem qua ."
Bộ trưởng Liên giơ tay đón l: "Được."
Ông lật xem một chút hài lòng gật đầu: "Tốt lắm."
Ông Tống Kim Việt nói: " sẽ trình cái này lên ngay, bảo họ phê duyệt với tốc độ nh nhất."
Tống Kim Việt: "Vâng."
Hoắc Quân trưởng lên tiếng thúc giục: "Tốc độ nhất định nh, thời gian kh chờ đợi ai cả."
Bộ trưởng Liên gật đầu với Hoắc Quân trưởng.
Như nhớ ra ều gì, Bộ trưởng Liên nói với Tống Kim Việt: "Đúng nha đầu, về việc thu mua thiết bị nước ngoài, liệu thể nhờ những bạn ngoại quốc giúp đỡ kh?"
Tống Kim Việt lộ vẻ nghi hoặc: "Bạn ngoại quốc?"
Bộ trưởng Liên: "Ừm."
Tống Kim Việt lập tức nghĩ đến Charles. Đó là bạn ngoại quốc đầu tiên cô quen biết khi xuyên kh đến đây, này khá tốt. Chỉ là kh biết ta mối quan hệ trong mảng này hay kh.
Giọng Bộ trưởng Liên lại vang lên: "Nếu cô th ai quan hệ tốt, nhân phẩm ổn, hãy xem thử thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ họ kh."
"Vâng." Tống Kim Việt gật đầu đáp: "Lần này về Dung Thành con sẽ hỏi thử xem ."
Bộ trưởng Liên lên tiếng trấn an: "Kh hỏi được cũng kh , chỉ là tiện thể thôi."
"Vâng."
...
Đêm đó.
Hoắc Quân trưởng đưa Tống Kim Việt đến ga tàu hỏa, bàn giao cho nhân viên nhà ga xong mới rời .
Vừa về đến nhà, đã th cụ sa sầm mặt mày.
Hoắc Quân trưởng hỏi: " chuyện gì vậy cha?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông cụ con trai cả: "Mẹ mất tích !"
"?" Hoắc Quân trưởng sửng sốt: " lại như vậy?"
...
Tại ga tàu hỏa.
Tống Kim Việt đang đợi xe thì một bóng đột nhiên xuất hiện trước mặt cô: "Chào đồng chí, muốn hỏi một chút, vé này của là ở toa nào vậy?"
" lâu kh tàu, phiền đồng chí xem giúp với."
Tống Kim Việt ngước mắt trước mặt, đó là một bà cụ. Tuổi tác chắc tầm sáu bảy mươi, tóc hoa râm, khuôn mặt nét khí, ánh mắt nhu hòa nhưng kh mất vẻ sắc bén, khi nói chuyện sống lưng vẫn thẳng tắp.
Phản ứng đầu tiên của Tống Kim Việt khi th bà cụ là: bà lúc trẻ chắc c từng lính.
Vừa nói, bà cụ vừa đưa tấm vé xe đến trước mặt Tống Kim Việt.
"Vâng." Tống Kim Việt đáp lời, giơ tay nhận l tấm vé.
Bà cụ tên là Năm Chi Lễ, Bình Thành. Là toa giường nằm.
Nhưng toa này, vị trí này... hình như cùng toa với cô, thậm chí chỗ nằm còn sát cạnh nhau?
Tống Kim Việt đưa trả vé cho bà cụ: "Thưa bác, vé này của bác ở toa giường nằm..."
Bà cụ giơ tay nhận lại: "Ừ..."
Th bà cụ đã cầm chắc vé, Tống Kim Việt mới l vé của ra xem lại, nói với bà: "Chúng ta cùng một toa đ, lát nữa bác cứ cùng cháu lên xe nhé."
Bà cụ nghe vậy thì hơi bất ngờ, cũng chút vui mừng: " được kh cháu?"
Tống Kim Việt khẽ gật đầu: "Vâng, được ạ."
Bà cụ cười nói lời cảm ơn: "Cảm ơn đồng chí nhé."
Dứt lời, bà cụ xách hành lý ngồi xuống vị trí bên cạnh Tống Kim Việt. Khi ngồi, lưng bà vẫn thẳng tắp.
Chứng kiến cảnh này, Tống Kim Việt càng thêm khẳng định bà cụ lúc trẻ từng tham gia quân ngũ.
Bà cụ Tống Kim Việt với ánh mắt hiền từ: "Đồng chí, cháu cũng Bình Thành à?"
Tống Kim Việt đáp: "Dạ kh, cháu xuống trước bác, cháu về Dung Thành."
Trong mắt bà cụ hiện rõ vẻ nghi hoặc: "Dung Thành?"
"Vâng." Tống Kim Việt nói: "Sáng mai cháu xuống xe, còn bác thì đến tối mới xuống."
Bà cụ như suy tư ều gì đó gật đầu: "Ra là vậy."
Tống Kim Việt: "Vâng."
Đồng chí nhân viên đường sắt phụ trách đưa Tống Kim Việt lên xe th cô đột nhiên trò chuyện thân thiết với một bà cụ thì trong lòng chút lo lắng.
Ga tàu hỏa đ hỗn loạn, kẻ lừa đảo kh ít, vị Tống đồng chí này mà xảy ra chuyện gì thì phiền phức lớn.
Nhân viên đường sắt đồng hồ, lát nữa tàu mới vào ga, cứ từ từ qua là được.
Nghĩ vậy, ta bước tới cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
Nhân viên đường sắt nh chóng đến trước mặt Tống Kim Việt: "Tống đồng chí, chúng ta thể lên xe ."
Tống Kim Việt và bà cụ cùng ngẩng đầu vừa tới.
Tống Kim Việt ta, lên tiếng cảm ơn: "Cảm ơn đồng chí, hiện tại kh đ lắm, tự lên được ."
Nhân viên đường sắt ngẩn ra, định mở miệng từ chối. ta đã hứa với Thủ trưởng Hoắc là đưa lên xe an toàn, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì biết ăn nói thế nào?
Chưa có bình luận nào cho chương này.