Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm
Chương 545: Tống Kim Việt Báo Bình An
“Đồng chí Tống chắc c được bảo vệ, thím kh cần lo lắng.”
Thím Từ cũng kh tiện nói gì, chỉ thể đồng ý: “Được.”
Thím Từ dẫn Tiểu Bảo ra ngoài, gặp một đội ngũ.
tình hình, chắc là chuẩn bị xuất phát Bình Thành.
Tiểu Bảo trong đám th một bóng dáng quen thuộc: “Tần ca ca!”
Tần Chính Đình nghe th giọng nói quen thuộc này, quay đầu lại, th Tiểu Bảo và thím Từ.
Tần Chính Đình cất bước qua: “Thím.”
Ánh mắt dừng lại trên mặt Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo.”
Tiểu Bảo Tần Chính Đình: “Tần ca ca, các muốn Bình Thành ?”
“Đúng vậy.” Tần Chính Đình sững sờ một chút: “Tiểu Bảo làm mà biết được?”
Tiểu Bảo hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tần ca ca Bình Thành thể giúp Tiểu Bảo xem mẹ kh, xem mẹ khỏe kh ạ?”
Tần Chính Đình chần chờ một lát, sau đó đồng ý ngay: “Được.”
vươn tay xoa đầu Tiểu Bảo: “ sẽ giúp Tiểu Bảo xem thử.”
Thím Từ cảm th chút kh ổn lắm.
Nghĩ đến là Tiểu Bảo một đứa trẻ con nói, chắc cũng kh .
Thím Từ kéo tay Tiểu Bảo, ánh mắt ý bảo Tiểu Bảo rời .
Tiểu Bảo nhận được ánh mắt ý bảo của bà nội, đang chuẩn bị chào Tần Chính Đình để rời thì.
Một tiếng gọi từ phía sau truyền đến: “Thím, thím!”
Thím Từ và Tiểu Bảo quay đầu lại, th đồng chí phòng ện thoại đang chạy về phía này.
“Điện thoại ện thoại!” Đồng chí phòng ện thoại vừa chạy vừa gân cổ lên hô: “Đồng chí Tống gọi ện thoại về!”
Thím Từ nghe được là Tống Kim Việt gọi ện thoại về, trong lòng giật !
Con bé gọi ện thoại về !
Con bé gọi ện thoại về chứng tỏ con bé bình an!
Bình an thì kh cần Đoàn trưởng Tần bên này giúp đỡ hỏi thăm nữa.
Đồng chí phòng ện thoại lao đến, giục thím Từ: “Đi !”
Thím Từ quay đầu nói với Tần Chính Đình: “Đồng chí Tần, con bé gọi ện thoại đến , chắc là kh đâu.”
Giọng Tần Chính Đình nhàn nhạt: “Kh vội, thím cứ nghe ện thoại trước, nghe xong ện thoại nói.”
Tần Chính Đình nói đến đây, thím Từ cũng kh tiện nói nhiều gì, chỉ thể gật đầu đáp lời: “Được được!”
Thím Từ lại nắm tay Tiểu Bảo, vô cùng lo lắng về phía phòng ện thoại.
Thím Từ cầm l ện thoại, cất tiếng chào hỏi, nh đầu dây bên kia truyền đến tiếng đáp lại của Tống Kim Việt.
Đầu dây bên kia, Tống Kim Việt lần lượt kể lại tình hình cho thím Từ, nói cho bà biết bên này đã di chuyển, kh còn ở Bình Thành nữa, bảo thím Từ kh cần lo lắng.
Thím Từ nghe vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đồng thời đầu dây bên kia lại truyền đến tiếng Tống Kim Việt hỏi thăm an ủi, hỏi thím Từ bên khu tập thể quân nhân Cố huyện mưa kh.
Sau khi được biết kh mưa, mọi thứ bên khu tập thể quân nhân đều tốt, Tống Kim Việt liên tục đáp lời, đáp lời tốt.
Tiểu Bảo đứng bên cạnh thím Từ, nghe bà nội và mẹ nói chuyện ện thoại, trong lòng sốt ruột kh chịu được.
Thằng bé cũng muốn nói chuyện với mẹ.
Tiểu Bảo nhẹ nhàng kéo quần áo bà nội, muốn mượn cách này để nhắc nhở bà nội, thằng bé cũng muốn nói chuyện với mẹ, thằng bé cũng muốn gọi ện thoại cho mẹ!
Thím Từ cũng đã hiểu ý Tiểu Bảo, lập tức nói: “Tống con bé, Tiểu Bảo ở đây, hay là nói chuyện với Tiểu Bảo hai câu?”
Đầu dây bên kia Tống Kim Việt còn chưa trả lời, Tiểu Bảo đã gân cổ lên kêu: “Mẹ con muốn nói!”
“Mẹ!”
Tiểu Bảo gân cổ lên hét: “Mẹ! Tiểu Bảo muốn nói chuyện với mẹ!”
Đầu dây bên kia Tống Kim Việt nghe th tiếng Tiểu Bảo, tay cầm ện thoại, khóe môi hiện lên một tia ý cười, trong lòng lại chút chua xót, liền nói với thím Từ, bảo Tiểu Bảo nghe ện thoại.
Nàng nói vài câu với Tiểu Bảo, trò chuyện một chút với Tiểu Bảo.
Thím Từ đồng ý xong, cúi đầu th dáng vẻ sốt ruột của Tiểu Bảo, cất tiếng dỗ: “Kh vội, Tiểu Bảo kh vội!”
“Mẹ nói muốn nghe ện thoại của con.”
Tiểu Bảo lập tức cười híp mắt: “Vâng!”
Thím Từ trước hết đặt ện thoại sang một bên, cúi xuống, ôm Tiểu Bảo từ dưới đất lên.
Bế Tiểu Bảo lên, thím Từ lại cầm l ện thoại, đặt ện thoại vào tai Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo hai tay ôm l ện thoại, gân cổ lên gọi vào ện thoại: “Mẹ!”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng đáp lại của mẹ, Tiểu Bảo lại sốt ruột hỏi: “Mẹ thế nào ạ?”
Tiểu Bảo kh đợi mẹ trả lời, lại sốt ruột nói: “Mẹ bị thương kh? Ba ba kh ở nhà, Tần ca ca muốn Bình Thành, con bảo Tần ca ca Bình Thành xem mẹ được kh ạ?”
Nghe được Tây Phong Liệt kh ở quân đội, trong lòng Tống Kim Việt giật , nếu nàng nhớ kh lầm, Tây Phong Liệt làm nhiệm vụ hình như đã một thời gian .
Lâu như vậy còn chưa về, là gặp khó khăn hay nhiệm vụ lần này tương đối dài?
Tống Kim Việt vừa nghĩ trong lòng vừa trả lời câu hỏi của Tiểu Bảo, nàng nói cho Tiểu Bảo biết kh ở Bình Thành.
“A?” Tiểu Bảo nghe được mẹ kh ở Bình Thành, trong lòng giật , sốt ruột hỏi: “Mẹ kh ở Bình Thành ạ?”
Giọng thằng bé dừng một chút, lại hỏi: “Vậy mẹ đâu ạ?”
Tống Kim Việt kh nói cho Tiểu Bảo địa ểm cụ thể, chỉ nói cho Tiểu Bảo đây là bí mật, kh thể nói.
Tiểu Bảo trong lòng chút thất vọng: “Vâng ạ.”
Tiểu Bảo lại suy nghĩ một chút, dù thế nào nữa, mẹ khỏe là tốt nhất!
Mẹ bình an là được, quản mẹ ở đâu chứ!
Điểm này nghĩ th suốt xong, tia kh vui trong lòng Tiểu Bảo, lập tức biến mất kh còn tăm hơi.
Thằng bé ôm ện thoại, lại gân cổ lên gọi vào đầu dây bên kia: “Mẹ kh là tốt ! Kh , con vui ạ.”
Tống Kim Việt nghe giọng Tiểu Bảo cười cười, sau đó lại hỏi thăm Tây Phong Liệt, hỏi Tây Phong Liệt vẫn chưa về khu tập thể quân nhân kh.
Tiểu Bảo gật đầu trả lời: “Đúng vậy, ba ba vẫn chưa về ạ.”
Giọng Tiểu Bảo lập tức lại trở nên chút ủy khuất: “Nếu ba ba ở nhà thì con sẽ bảo ba ba tìm mẹ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.