Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm
Chương 665: Người tặng hoa đặc biệt
Tống Kim Việt được xếp ngồi ở hàng ghế thứ hai. Mọi lục tục tiến vào, hội trường chật kín chỗ ngồi.
Đại hội khen thưởng bắt đầu. Tống Kim Việt ngồi bên dưới, lẳng lặng quan sát, thỉnh thoảng vỗ tay theo mọi .
Cho đến khi...
"Xin mời Chiến sĩ thi đua toàn quốc, vinh dự nhận Huân chương Th niên Ngũ Tứ - đồng chí Tống Kim Việt lên sân khấu."
Tống Kim Việt: "!"
Bộ trưởng Liên và một loạt lãnh đạo quen biết ngồi ở hàng ghế đầu đều đồng loạt quay lại nàng.
Tống Kim Việt đứng dậy. Dưới ánh mắt dõi theo và tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi , nàng bước lên bục, đứng vào vị trí trung tâm sân khấu.
Lãnh đạo tiến hành trao huân chương.
dẫn chương trình nói: "Xin mời các bạn nhỏ lên tặng hoa tươi thắm cho đồng chí Tống ưu tú của chúng ta."
Tống Kim Việt đứa trẻ đang bước tới: "!"
Tiểu Bảo th tặng hoa lại chính là mẹ !
bé sững sờ trong giây lát nhưng nh đã phản ứng lại. Trong lòng trào dâng niềm phấn khích tột độ, nhưng nghĩ đến việc ánh mắt của bao nhiêu đang đổ dồn vào và mẹ, tự nhủ bình tĩnh. Lúc này kh thể vì quá vui mừng mà làm mất mặt mẹ, kh thể để xảy ra sai sót trong khoảnh khắc quan trọng này được.
Tiểu Bảo lén hít sâu vài hơi, kìm nén sự kích động và vui sướng xuống, lời dặn dò của cô giáo văng vẳng bên tai. bé làm theo lời cô dạy, từng bước đến trước mặt mẹ, đưa bó hoa tươi thắm trong lòng cho nàng.
Tống Kim Việt hơi cúi , đón l bó hoa từ tay Tiểu Bảo, hạ giọng nói chỉ đủ cho hai nghe th: "Cảm ơn Tiểu Bảo."
Tiểu Bảo muốn đáp lại, nhưng nhớ đến lời cô giáo dặn nghiêm túc, bé chỉ khẽ gật đầu với mẹ, sau khi nghe dẫn chương trình bảo chụp ảnh lưu niệm, đứng nghiêm trang bên cạnh mẹ.
Chụp ảnh xong, cả Tống Kim Việt và Tiểu Bảo đều rời sân khấu. Chỉ là hai mẹ con về hai hướng khác nhau. Tống Kim Việt quay lại vị trí giữa hàng ghế thứ hai, còn Tiểu Bảo cùng các bạn học sinh ngồi ở khu vực cánh gà bên cạnh.
Lễ trao giải vẫn tiếp tục.
Tiểu Bảo ngồi lại chỗ, cô giáo cười tươi giơ ngón tay cái lên khen ngợi bé biểu hiện tốt.
Bạn nhỏ ngồi bên cạnh thì thầm: "M cô chú này giỏi thật đ, tớ nghe nói muốn được nhận m giải thưởng này thì phát minh ra nhiều thứ."
Tiểu Bảo liếc bên cạnh, là một chị học sinh lớp ba.
Một giáo viên lên tiếng giải thích: "Kh chỉ là phát minh đâu, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân cũng thể được nhận thưởng, giống như..."
Cô giáo nói nhiều, nhưng Tiểu Bảo một chữ cũng kh lọt tai. Ánh mắt bé ngẩn ngơ lên sân khấu, vào vị trí trung tâm... từng từng bước lên bục vinh quang.
bé suy nghĩ. Sau này lớn lên, liệu thể đứng ở trên đó kh nhỉ?
Ưm... Bây giờ tặng hoa cho mẹ. Đợi lớn lên, liệu mẹ tặng hoa cho kh?
Cô giáo bảo, muốn đứng ở trên đó thì nỗ lực, học tập thật giỏi. nhất định sẽ cố gắng, học thật giỏi để sớm ngày được đứng lên đó.
"Trò Tây Phong Cẩn."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Trò Tây Phong Cẩn."
Tiểu Bảo giật hoàn hồn, định thần lại thì th bàn tay cô giáo đang khua qua khua lại trước mắt .
"Dạ." bé đáp lời, ngước mắt cô, "Cô ơi, chuyện gì ạ?"
"Kh gì." Th Tiểu Bảo phản ứng lại, cô giáo thở phào nhẹ nhõm, cười nói, "Tây Phong Cẩn, chúng ta đến giờ về trường ."
Tiểu Bảo đứng dậy: "Vâng ạ."
...
Lễ trao giải kết thúc. Mọi lần lượt đứng dậy ra về. Những quen biết Tống Kim Việt sôi nổi vây qu chúc mừng: "Đồng chí Tống, chúc mừng, chúc mừng nhé."
"Chúc mừng cô."
Tống Kim Việt mỉm cười, lễ phép đáp lại từng . Lời chúc mừng cứ nối tiếp nhau kh ngớt. Một lát sau, Bộ trưởng Liên và Quân trưởng Hoắc cũng tới.
Bộ trưởng Liên Tống Kim Việt đang bị đám đ vây kín, lại liếc đồng hồ trên tay. Ừm, sắp đến giờ cơm trưa . Nghĩ đến khoảng thời gian qua ai cũng bận rộn, đã lâu lắm kh được ăn cơm cùng Tống Kim Việt. Hôm nay nhân dịp họp, lại rảnh rỗi, chi bằng mời cô bé ăn một bữa.
Nghĩ vậy, Bộ trưởng Liên bước đến trước mặt Tống Kim Việt: "Nha đầu Tống, trưa nay cùng ăn cơm nhé? Tiện thể chúc mừng luôn?"
Tống Kim Việt còn chưa kịp trả lời thì Quân trưởng Hoắc cũng đã tới: "Vừa khéo cũng chuyện muốn nói với em."
Tống Kim Việt chưa kịp lên tiếng, Bộ trưởng Liên lại nói: "Vậy thì tốt quá, vừa ăn cơm vừa nói chuyện luôn, nha đầu, ý cháu thế nào?"
"Được ạ." Tống Kim Việt sảng khoái nhận lời, "Vậy chúng ta cùng ăn."
Bộ trưởng Liên: "Tốt."
Quân trưởng Hoắc: "Được."
Ba vừa định thì những khác lại vây tới, miệng nói lời chúc mừng, cười tủm tỉm Tống Kim Việt: "Đồng chí Tống, chúc mừng nhé."
"Đồng chí Tống, cái nồi cơm ện kia dùng thích thật đ, giải phóng đôi tay cho chị em phụ nữ."
nhắc đến nồi cơm ện, lại nhắc đến tivi.
"Còn cái tivi nữa, tivi màn hình lớn ."
"Đúng đúng đúng, hai giải thưởng này trao cho đồng chí Tống là d xứng với thực."
Một vị cán bộ quân đội lão thành cười tủm tỉm Tống Kim Việt nói: "Theo th, lẽ ra còn trao cho cô một cái Nhất đẳng c nữa. Tại ư? Bởi vì trận chiến biên giới phía Nam kia, nếu kh nhờ vũ khí cô chế tạo thì đâu kết thúc nh như vậy."
"Lúc trước dự tính mất một tháng mới giải quyết xong, thế mà chưa đầy hai mươi ngày đã toàn tg. Súng ống, đạn pháo, đạn d.ư.ợ.c các loại được cải tiến đã giúp bảo đảm an toàn tính mạng cho các chiến sĩ của chúng ta, giảm thiểu thương vong nhiều."
"Đối với em quân đội chúng mà nói, đồng chí Tống chính là số một."
Vị cán bộ lão thành vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên với Tống Kim Việt. Các lãnh đạo khác cũng hùa theo phụ họa, tiếng khen ngợi cứ thế tăng lên, lời sau cao hơn lời trước.
Ban đầu Tống Kim Việt còn thể khiêm tốn đón nhận, nhưng càng nghe càng th tâng bốc quá đà, chính bản thân nàng cũng cảm th ngại, thật sự kh nghe nổi nữa nên vội vàng ngắt lời mọi : "Cảm ơn các vị lãnh đạo đã quá khen, đây là bổn phận của thôi ạ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.