Vác Đá Đập Chân Mình
Chương 1:
và mẹ kế đều mang thai.
Nhưng mẹ kế là một kẻ học đòi, cái gì cũng bắt chước .
Sau đó, con và con bà ta sinh cùng một ngày.
Mẹ kế đã tráo đổi hai đứa trẻ.
Bà ta nghĩ đứa nuôi là con bà ta, còn đứa bà ta nuôi là con .
Nhưng bà ta kh biết rằng, đã sớm đổi hai đứa trẻ trở về.
Đứa bé mà bà ta ngược đãi, chính là con ruột của .
Sau khi và Sở Nghiêm kết hôn, bố chồng cũng tìm một phụ nữ khác để kết hôn.
phụ nữ đó trở thành mẹ kế của , chỉ lớn hơn năm tuổi.
Ban đầu nghĩ giữa chúng kh quá nhiều giao thoa.
Nhưng phát hiện, bà ta giống như một kẻ học đòi, cái gì cũng học theo .
Từ hành động, cử chỉ cho đến phong cách ăn mặc, lịch sinh hoạt.
Bà ta đều học.
Đã vài lần, bà ta mặc đồ gần như y hệt , khiến Sở Nghiêm nhận nhầm .
Đúng lúc đó, cũng mang thai, cảm th bên ngoài sẽ thoải mái hơn, vì dù là một phụ nữ mang thai, ưu tiên hàng đầu của là ều chỉnh tốt tâm trạng.
Sau khi rời , nghĩ đã thoát khỏi mẹ kế phiền phức kia, nhưng thực tế kh vậy. Bà ta gửi tin n cho vài lần, sau khi nhận th kh thích trả lời, bà ta liền giả vờ quan tâm trong nhóm chat gia đình.
Mãi cho đến gần ngày sinh, mới phát hiện bà ta đã đăng ký khám t.h.a.i ở cùng bệnh viện với .
Bà ta luôn hỏi thăm về giới tính của con , ngày dự sinh, và tình trạng sức khỏe của .
đều trả lời qua loa.
Nhưng ngày đó cũng đến, ngày sinh con, mẹ kế cũng mổ đẻ và hạ sinh một đứa trẻ.
Con tên là Sở Phi, con bà ta tên là Sở Tường.
Về chuyện cái tên, hơi tức giận, vì nghĩ bà ta bắt chước thì thôi , con trai bà ta cũng bắt đầu bắt chước con trai vậy?
Hơn nữa, hai đứa còn cách nhau cả một thế hệ, lại một đứa Phi một đứa Tường (cùng mang ý nghĩa bay lượn) chứ?
Sở Nghiêm sợ bực trong thời gian ở cữ, liền nói với : “Đừng giận, nhân lúc nhóc củ cải còn chưa hiểu chuyện, chúng ta thể đổi tên cho nó bất cứ lúc nào, kh nói cho họ biết.”
bị cái cảm giác trộm cắp tuyệt đối của chọc cười.
Sau đó, hai chúng bắt đầu nghiên cứu xem còn cái tên nào khác thể giúp con bay cao hơn nữa.
Đứa trẻ lớn lên từng chút một.
nghỉ việc chuyên tâm chăm sóc con, Sở Nghiêm trách nhiệm làm việc chăm chỉ kiếm tiền nuôi gia đình.
Ăn uống, sinh hoạt đều dành cho con những ều tốt nhất, nên nửa năm trôi qua, Sở Phi đã trắng trẻo, bụ bẫm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đi khám ở bệnh viện, bác sĩ nói cháu bị thừa dinh dưỡng, cần kiểm soát.
Nhân dịp tụ họp gia đình, bế con tham gia.
Trong buổi họp mặt, gặp lại bố chồng và mẹ kế sau gần nửa năm kh liên lạc, và cả đứa em trai sáu tháng tuổi nhưng đen nhẻm, gầy gò.
Bố chồng muốn bế cháu, liền đưa con qua. th đứa bé gầy gò đang nằm một trong xe đẩy, liền nhíu mày.
“Em lại gầy thế? Đã khám chưa? bị thiếu dinh dưỡng kh?”
Mẹ kế đang cười đùa với con : “Kh , nuôi thế này dễ nuôi, hồi nhỏ chẳng ai cũng đen và gầy . Sở Phi nhà cô là ăn uống tốt, chăm sóc tốt nên mới bụ bẫm thế. Sở Tường nhà chúng , cứ nuôi nghèo thôi, cũng sẽ lớn khỏe.”
bà ta với vẻ kh đồng tình, nhưng bà ta lại kh , cứ thích Sở Phi đến mức như thể Sở Phi mới là con ruột của bà ta.
đau lòng bế Sở Tường lên, hỏi: “Em đã b.ú sữa chưa? Con pha sữa bột cho em uống nhé, con mang nhiều sữa bột ra đây.”
Mẹ kế đang cười đùa với con , hoàn toàn kh tâm trạng để ý đến .
Bố chồng th liền nói: “Được, cho nó ăn chút , hôm nay bố chưa th nó ăn gì cả.”
Lòng thắt lại.
Dằn nén cơn giận, pha một bình sữa và từng chút một đút cho đứa bé uống.
Sở Tường bé, bế cảm th nhóc thật nhẹ. Nó nằm trong vòng tay cũng kh khóc kh qu, chỉ ngoan ngoãn uống sữa, từng ngụm lớn, như thể đã đói lâu lắm .
Hơn nữa, nhóc ngoan ngoãn một cách kỳ lạ, hoàn toàn kh quóc qu, kh giống Sở Phi, thường xuyên khóc vang trời.
Về đến nhà, Sở Nghiêm chơi với con, còn thì cầm máy tính xem tài liệu.
nghe hai bố con cười "quàng quạc" như vịt.
“Sở Nghiêm, bế con tắm , hôm nay cho nó ngủ sớm.”
Sở Nghiêm sờ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Sở Phi: “Được, đưa con tắm đây, em cũng về phòng sớm , đừng bận rộn nữa.”
mỉm cười dịu dàng với : “Yên tâm , lát nữa em sẽ lên ngay.”
Sở Nghiêm bế con lên lầu, nụ cười trên môi biến mất.
Ngay khi xem xong tài liệu và chuẩn bị lên lầu tắm rửa, ện thoại reo lên.
Là cuộc gọi từ giúp việc chăm sóc sản phụ mà đã sắp xếp ở bên cạnh mẹ kế.
“Đại tiểu thư, cô tìm à?”
“Ừm, muốn hỏi thăm một chút, mẹ kế đối xử với cháu tốt kh?”
“Khá tốt ạ, ngày nào bà cũng chơi với chủ nhỏ, mua cho bé nhiều đồ chơi.”
“Nhưng đứa trẻ đó lại nhỏ và gầy như vậy? Tr sức khỏe cũng kh tốt lắm.”
“ lẽ là do thể trạng của cháu bé thôi? Mẹ cô ngày nào cũng ôm cháu, ít khi bu tay, tự tay chăm sóc cháu. Bình thường bà đều tự quay vào phòng cho cháu ăn, tắm rửa cũng kh cho chúng can thiệp.”
“Được, vậy cô cứ tiếp tục theo dõi giúp , chuyện gì thì báo cho biết.”
“Vâng, nhưng một chuyện th hơi bất thường.”
lập tức hứng thú: “Chuyện gì bất thường?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.