Vác Đá Đập Chân Mình
Chương 4:
Lần gặp lại Sở Tường là một tháng sau.
lợi dụng lúc Hoắc Viện thẩm mỹ viện để quay về biệt thự.
ánh mắt Sở Tường càng thêm đờ đẫn, lòng dâng lên sự đau xót.
nhóc vẫn kh khóc kh qu.
giúp việc chăm sóc sản phụ rót nước trái cây cho : “Đại tiểu thư, phát hiện, Hoắc Viện hình như đã ngược đãi chủ nhỏ.”
Lòng thắt lại, quả nhiên là ngược đãi ?
“Làm cô phát hiện ra?”
Bàn tay cầm cốc nước trái cây run lên.
“Hơn nữa, vô tình phát hiện vùng bẹn đùi của bé bị bầm tím, giống như bị véo.”
đặt cốc xuống, kéo áo Sở Tường ra xem, trên đùi thì kh th gì, nhưng sau lưng bé, lại m vết sẹo, tr giống như bị bỏng.
Hoắc Viện, vậy mà lại dùng vật nóng làm bỏng đứa trẻ.
cảm th tim đập nh hơn.
Nghĩ lại, Hoắc Viện luôn cho rằng Sở Tường là con , và mỗi lần cô ta đều tỏ ra thân thiết bất thường với Sở Phi.
Nói cách khác, cô ta chỉ muốn ngược đãi con .
mặc quần áo chỉnh tề cho đứa bé, sau đó hôn nhẹ lên má nó.
cần nhẫn nhịn thêm một chút nữa.
Sở Tường , đột nhiên đưa tay ra nắm l quần áo .
thằng bé trong vòng tay , vẻ mặt ngơ ngác đã biến mất, thay vào đó là sự ấm ức hiện rõ.
Sau đó, nước mắt nó bắt đầu rơi xuống.
Thằng bé đột nhiên cất tiếng gọi: “Mẹ.”
và giúp việc chăm sóc sản phụ đồng thời sững sờ.
giúp việc chăm sóc sản phụ: “Thằng bé chưa bao giờ nói đâu, nó mới m tháng tuổi chứ?”
nó cứ thế khóc thút thít, vẫn kh qu.
đau lòng ôm chặt nó, vỗ về lưng nó: “Ngoan nào.”
giao đứa trẻ lại cho giúp việc.
“Bố chồng nhà kh?”
“Trên lầu, phòng làm việc.”
thẳng lên lầu, gõ cửa phòng làm việc.
“Vào .”
“Bố.”
Bố chồng th đến, vẫy tay gọi: “Đến đây xem này.”
bước tới, th trên máy tính của đang phát hình ảnh camera giám sát.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Viện đang dẫn một thợ sửa xe đến bảo trì xe hơi của bố chồng.
“Chiêu này của họ hơi bị kém sang kh ạ?”
Bố chồng lại cười khẽ một tiếng: “Kém sang hay kh kh quan trọng, miễn là hiệu quả. Cô ta rủ bố du lịch m lần, bố đều từ chối. Rủ bơi bố cũng từ chối, rủ leo núi bố cũng từ chối. Cô ta kh còn cách nào, cuối cùng bố gợi ý là bố muốn rủ bạn đua xe, cô ta mới nghĩ đến việc động chạm vào xe.”
:…
“Con tìm bố chuyện gì à?”
chợt nhớ đến Sở Tường: “Chuyện Hoắc Viện ngược đãi Sở Tường, bố biết kh?”
Bố chồng kh ngờ lại hỏi chuyện này, nên một thoáng ngây .
“Đại khái là biết.”
“Vậy bố kh nghĩ đến việc cứu đứa bé này ?”
Bố chồng kho hai tay, đặt lên bàn làm việc: “Bố hiểu ý con, cũng biết con mềm lòng, nhưng con nghĩ xem, nếu kh l được đủ chứng cứ từ Hoắc Viện thì làm cứu được đứa bé? Bố đẩy nh kế hoạch cũng vì lý do này. Giải quyết dứt ểm chuyện này càng sớm càng tốt cho tất cả mọi . Dù con m.á.u lạnh hơn Sở Nghiêm một chút, nhưng mức độ lương thiện của hai đứa thì kh khác nhau là m.”
Th im lặng, bố chồng nói tiếp: “Cơ thể đứa bé hiện tại quả thực hơi yếu, nhưng bố vẫn cho bác sĩ gia đình kiểm tra hàng tháng, vấn đề kh quá lớn. Đợi chuyện của Hoắc Viện giải quyết xong, đứa bé này con muốn xử lý thế nào thì tùy. Nhưng bố sẽ kh nuôi thằng bé đâu.”
gật đầu: “Con biết , đến lúc đó giao cho con lo liệu.”
Bố chồng giao tất cả tài liệu và video giám sát đã ều tra được cho .
“Con biết nên làm gì. Tuần sau, đợi tin của bố.”
Lúc rời khỏi biệt thự, kh ngờ rằng khi bố chồng gửi tin n cho , thì đã nhập viện .
Biết tin này, tim thót lại, hy vọng bố chồng kh .
đưa Sở Nghiêm thẳng đến bệnh viện, th bố chồng đang nằm trên giường bệnh.
“Bố, bố bị làm vậy? Đang yên đang lành tại lại gãy chân?”
Sở Nghiêm lo lắng kh thôi.
Bố chồng lại trấn an : “Kh đâu, chỉ bị gãy xương mắt cá thôi, nghỉ ngơi là được.”
Hoắc Viện đứng một bên gọt táo cho bố chồng, sắc mặt kh được tốt.
nhận được ánh mắt của bố chồng, khẽ gật đầu với .
“Mẹ, giờ mẹ chuyên tâm chăm sóc bố. Con đưa Sở Tường về chỗ con ở nhé, mẹ cứ yên tâm ở bệnh viện thôi.”
Hoắc Viện định từ chối.
Tuy nhiên, lời nói của bà ta bị bố chồng cắt ngang: “Em đừng chạy tới chạy lui nữa, cũng kh muốn Sở Nghiêm và chúng nó thường xuyên đến bệnh viện. Em cứ ở đây chăm sóc . Đứa bé cứ để chúng nó mang về, chúng nó kinh nghiệm , nuôi Sở Phi và Sở Tường cùng nhau. Thời gian dưỡng thương, chỉ muốn em ở bên cạnh thôi.”
Nghe vậy, Hoắc Viện cũng kh dám nói gì, chỉ đành gật đầu đồng ý.
Dù , trước mặt bố chồng, bà ta vẫn luôn giữ hình tượng một con thỏ trắng ngây thơ.
Sau khi đưa Sở Tường từ biệt thự về, mang thằng bé về nhà. So sánh với Sở Phi, Sở Tường bé hơn hẳn một cỡ.
Sở Phi vui vẻ kéo quần Sở Tường, cười khà khà.
Sở Tường từ vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, chuyển sang vẻ mặt bất lực.
Nước dãi của Sở Phi dính đầy mặt nó.
hai đứa trẻ chơi đùa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.