Ván Bài Ngược Dòng
Chương 6
Phòng bida ở trung tâm thành phố, quanh mấy chiếc bàn nỉ đều chơi.
hai đang đó, một mặc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, thì để tóc húi cua trông ngầu.
Thấy Tạ Thư đến, sơ mi hoa định lên tiếng chào hỏi thì bất chợt sang . Khóe môi khẽ nhếch lên một nụ trêu chọc: "Cuối cùng cũng chịu dắt bạn gái đến đây cơ ?"
Tạ Thư bước tới, khoác vai siết nhẹ: "Làm ơn , ngậm miệng giùm cái, đây em gái ."
tóc húi cua bên cạnh bồi thêm một câu: " nhớ ông con một mà nhỉ?"
Tạ Thư buông tay , thản nhiên đáp: "Em gái nhất thiết cứ em ruột."
sơ mi hoa khá nhiều, còn tóc húi cua tuy trông vẻ lạnh lùng chêm mấy câu xanh rờn.
Tạ Thư dạy chơi bida tận tình. Giọng bình thản và ôn hòa, y hệt cái dáng vẻ diễn thuyết lễ đài trường ngày . kiểm soát nhịp tim , chuyên tâm đóng vai một cô em gái hàng xóm ngoan ngoãn, ngay cả ánh mắt cũng thu liễm .
Chơi gần hết một buổi chiều, đến chập choạng tối thì Tạ Thư đưa về nhà.
Lúc xuống xe, như sực nhớ điều gì đó: "Chờ chút."
, bước xuống theo, mở cốp xe lấy một chiếc túi giấy.
"Cho em ."
ngẩn : "Cái gì đây ạ?"
"Váy đấy." Tạ Thư nheo mắt , giải thích thêm: " mua váy cho em và chị gái em, bộ chị em đưa cho cô ."
Hóa .
cố nén nụ , nhận lấy chiếc túi và : "Em cảm ơn."
Cầm chiếc váy đến sảnh chung cư, nhịn mà mở xem thử, đó một chiếc váy xếp ly màu đen. Kiểu dáng giống hệt bộ Vân Tường, chỉ khác màu sắc.
bước nhà, thấy cả bố và Vân Tường đều đang ở phòng khách. Vân Tường thảm, tựa đầu lòng với vẻ mặt đầy uất ức.
Còn bố thì đối diện, gương mặt lộ rõ vẻ xót xa.
tiếng , tất cả đều đầu . Bố nhíu mày, trầm giọng: "Vân Lê, đây."
mím chặt môi bước tới, họ chằm chằm và tra hỏi như một tên tội phạm.
Bố hỏi: " con chọc giận chị?"
tiếp lời: "Con xem chị đến sưng cả mắt đây ."
Vân Tường thút thít một tiếng, rúc sâu lòng .
"Con chọc chị ." cố gắng trả lời một cách bình tĩnh nhất thể.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/van-bai-nguoc-dong/chuong-6.html.]
" ơi, nó dối, nó dối thôi. Nó chỉ lừa con mà còn lừa cả và bố nữa." Vân Tường thẳng dậy, ngừng tố cáo .
Bố liếc , hỏi: "Rốt cuộc con lừa chị cái gì?"
định lên tiếng thì Vân Tường gào lên t.h.ả.m thiết: "Chuyện đó quan trọng, quan trọng nó dối lừa , hành vi đó vốn dĩ trái !"
vội vã vỗ vai chị dỗ dành: "Cục cưng đừng buồn nữa."
Nhật Nguyệt
"Con lừa ai cả." siết chặt nắm tay, : "Từ ngày điểm thi đại học, một ai hỏi con bao nhiêu điểm, chỉ hỏi con đỗ đại học , và con trả lời . do tự mặc định con chỉ năm trăm hai mươi điểm."
Lồng n.g.ự.c Vân Tường phập phồng liên hồi.
thể nhận chị phủ nhận lời , chẳng gì.
đến đây thì sững : "Con năm trăm hai ? Thế con bao nhiêu?"
Bà và bố đồng loạt dán mắt . Vân Tường thì chủ động mặt chỗ khác.
bình thản đáp: "Bảy trăm mười một ạ."
Cả bố và đều ngẩn , một lúc , gương mặt họ lộ rõ vẻ vui mừng.
hỏi: "Thật giả đấy?"
Bố tiếp lời: "Bố nhớ thủ khoa tỉnh năm nay hình như cũng 711 điểm thì ."
"Thật ạ, chiều nay con phỏng vấn ở đài truyền hình xong, Vân Tường tình cờ bắt gặp nên mới nghĩ con dối suốt thời gian qua."
sang Vân Tường: "Cục cưng , con hiểu lầm em ."
Sắc mặt Vân Tường cực kỳ khó coi, cuối cùng chị chạy biến về phòng . Bố trông vẻ hãnh diện, bố bắt đầu gọi điện khoe với về thành tích . thì sấn gần, dường như định ôm lấy , trực tiếp dậy : "Con còn việc, con về phòng đây."
Bà chút ngượng ngùng đáp: " ."
Về đến phòng, lấy chiếc váy ngắm nghía kỹ càng, cẩn thận cho túi, dự định mai sẽ giặt sạch.
Đột nhiên gõ cửa bước .
"A Lê , chị con thi đại học nên mấy ngày nay tâm trạng , chắc chắn chị con cố ý , con thông cảm cho chị nhé."
cảm thấy huyết áp như tăng vọt, đáp: " con làm gì ạ."
bảo: "Dĩ nhiên con , chị con . vì chị thi nên chắc chắn sẽ buồn lắm, con xem con thi như thì rộng lượng mà thông cảm cho chị một chút ."
"Tại con rộng lượng với chị ?" nhịn mà cao giọng.
: "Đều nhà cả, chẳng lẽ con định cạch mặt chị đến già ?"
đáp thêm lời nào. tưởng đồng ý nên lảm nhảm thêm vài câu mới .
Chưa có bình luận nào cho chương này.