Ván Bài Ngược Dòng
Chương 9
Nửa đêm trời quả nhiên đổ mưa. Sáng hôm tỉnh dậy, bên ngoài vẫn còn lất phất mưa nhỏ.
che ô đến tiệm sữa. Tiệm lớn hơn những quán khác một chút, tới mười bộ bàn ghế, còn một bức tường dán những lời ước nguyện. Lúc đẩy cửa bước , gió lùa làm những tờ giấy ghi chú tường bay lất phất.
phòng đồ đồng phục quán bắt đầu một ngày làm việc. Quản lý ngoại hình nên giao cho phụ trách quầy order. Vị trí phức tạp cả ngày thì cực kỳ mệt mỏi.
Chín giờ tối, lúc chuẩn đóng cửa, đẩy cửa bước . Tiếng chuông gió và những tờ giấy ước nguyện rung lên xào xạc.
tiếng chuông, cúi đầu bảng chọn món: "Quý khách dùng gì ạ?"
"Một nước chanh."
", xin chờ một chút."
nhập đơn xong, ngay khoảnh khắc máy in hóa đơn chạy , chợt nhận thấy gì đó lạ lùng. Ngước mắt lên, liền va một đôi mắt đen sâu thẳm.
mặc một chiếc áo nỉ màu xanh nhạt, màu sắc tôn nước da trắng trẻo. Mái tóc đen mềm mại, phần tóc mái gió thổi tạt sang hai bên. Gương mặt vẫn thanh tú và điển trai như , cái vạn năm quên.
Tạ Thư nhướng mày: " đó em làm thêm ở đây, còn dám tin, ngờ thật."
ngẩn , khẽ l.i.ế.m môi hỏi: " đặc biệt đến tìm em ?"
Tạ Thư mỉm đáp.
mím môi đợi nước chanh làm xong, cho túi đưa cho . Tạ Thư nhận lấy rời ngay.
yên tại chỗ vài giây: "Tiện thể hỏi chút, mấy giờ em tan làm?"
"Còn năm phút nữa ạ."
Tạ Thư gật đầu đẩy cửa ngoài.
Nhật Nguyệt
Khi đồ xong và cầm ô bước cửa, thấy Tạ Thư đang băng ghế dài bên ngoài. Đôi chân dài lười biếng vắt chéo, gương mặt nghiêng ẩn hiện nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, đầu t.h.u.ố.c lá đỏ rực lập lòe nơi khóe môi. đang hút thuốc.
"... ?" mất nửa giây mới lên tiếng.
"Đợi em mà." uể oải đáp.
"Đợi em làm gì?"
Miệng thì chân tự chủ mà bước gần . trai ngước đầu , miệng vẫn ngậm điếu thuốc. Gió đêm thổi tung những sợi tóc mái trán, thở thanh xuân trong khoảnh khắc bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết.
"Vân Lê, em thích ?"
Một câu hỏi ngoài dự tính .
đầu tiên trong đời, nếm trải cảm giác hèn nhát. chôn chân tại chỗ, cảm giác chân mặt đất mà một bờ vực thẳm, tiến một bước sẽ tan xương nát thịt, còn lùi một bước lẽ sẽ bình an vô sự.
" , nghĩ thế?" giả vờ ngây ngô phủ nhận, "Em chỉ coi như trai thôi."
"Thế ?"
nhếch môi , thản nhiên đáp: " thì em đừng dùng ánh mắt lộ liễu như thế để nữa."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/van-bai-nguoc-dong/chuong-9.html.]
Chỉ một câu đơn giản mà lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi. Cũng thôi, tình yêu dù bằng miệng thì cũng sẽ tràn qua ánh mắt.
im lặng, trả lời. Tạ Thư ngậm điếu thuốc, chỉnh ống tay áo, làm bộ như chuyện gì xảy .
" em yêu đương với ?"
"Cái gì?!" kinh ngạc ngẩng đầu.
" , em yêu đương với ?" lặp nữa.
Đầu óc như đình trệ: "Đây trò chơi Sự thật Thử thách ạ?"
" thử thách, đây lời thật lòng ." lấy điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng, dụi tắt ném thùng rác.
đó thẳng dậy , nghiêm túc : " thích em, em hẹn hò với ?"
" chẳng đây và chị Vân Tường đang yêu ?"
Tạ Thư mở to mắt: "Ai đồn thổi linh tinh thế?"
Phản ứng ...
"Chính mắt em thấy hai hôn sân thượng khu chung cư mà."
"Đó vu khống." Tạ Thư thanh minh, "Cô tự sáp gần, né tránh , còn nhanh hơn cả dùng Giáp Hồi Sinh nữa."
Giọng vẫn trong trẻo như khi, hòa gió đêm truyền đến tai khiến nhịn mà bật .
Yêu ba tháng, mới thực sự cảm giác đang trong một mối quan hệ.
Chẳng vì lý do gì khác, dù bình thường Tạ Thư trông vẻ lạnh lùng khi yêu cực kỳ quấn quýt. Sáng nào cũng chào buổi sáng, trưa hỏi ăn cơm , tối chúc ngủ ngon, còn thông báo thời tiết chuẩn hơn cả dự báo để dặn mặc ấm mang ô.
Trường bắt đầu nghỉ đông cuối tháng Mười Hai. đặt vé tàu cao tốc sáng sớm hôm . khi ôm hôn tạm biệt Tạ Thư ở nhà ga, lên tàu.
xuống tàu, gọi điện đến.
"A Lê, đang chờ con ở bên ngoài đây."
Suốt cả học kỳ , trung bình mỗi tháng bà chỉ gọi cho một . lẽ vì Vân Tường học nên bộ sự chú ý bà đều đổ dồn chị , còn tâm trí mà quan tâm đến .
kéo vali khỏi ga tàu, thấy đang mặc một chiếc áo măng tô đợi ở cổng. Lúc thấy , bà dường như dám nhận.
"Con... con biến thành thế ?"
Một tuần nhuộm tóc màu tím, chỉ nhuộm ở phần đuôi tóc. Bây giờ xõa tóc trông cũng khá bắt mắt.
"Con đổi kiểu tóc thôi ạ." bình thản đáp.
Bà định gì đó thôi.
bà hài lòng với việc nhuộm tóc, vì mấy tháng qua hai con ít liên lạc nên bà cũng chẳng tiện trách mắng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.