Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"
Chương 1:
Chương 1: Ta Thà Rút Kiếm Chứ Kh Muốn Mở Miệng
Lục Vận chưa từng nghĩ rằng, dù đã dành cả mười năm để rèn luyện kỹ năng "tàng hình", cuối cùng vẫn bị hào quang của nữ chính quét trúng.
"Lục Vận! Ngươi cậy mạnh đoạt bảo, thương tổn đồng môn, trước mặt bao còn muốn chối cãi ?"
Giữa đại ện Tàng Kiếm T uy nghiêm, Lục Vận đứng đó, đơn độc như một hòn đảo nhỏ giữa biển . Đối diện cô là Đại trưởng lão đang nổi trận lôi đình, và nép sau lưng ta là một thiếu nữ hạc xương mai. Phượng Ngọc Dao cái tên này chính là cơn ác mộng mà Lục Vận luôn muốn né tránh. Nữ t.ử diện bộ y phục hồng nhạt, đôi mắt lấp lánh hơi nước, dáng vẻ yếu ớt như nhành hoa trước gió, khiến ai vào cũng nảy sinh lòng trắc ẩn.
Mười năm trước, Lục Vận xuyên kh vào thế giới này từ một t.a.i n.ạ.n nghề nghiệp hy hữu. Vốn là một chuyên gia phục chế cổ vật chứng sợ xã hội trầm trọng, cô chỉ muốn sống một cuộc đời tĩnh lặng. Nhưng định mệnh trớ trêu bắt cô đóng vai nữ phụ pháo hôi trong cuốn tiểu thuyết 《Phượng Nữ Tu Tiên》.
Theo kịch bản, cô sẽ bị vị hôn phu (cũng là nam chính) ruồng bỏ, bị nữ chính cướp mất cơ duyên, và cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m chỉ vì một câu mắng c.h.ử.i lúc nóng giận. Để bảo mạng, Lục Vận chọn tu Bế Khẩu Thiền, l im lặng làm lá c, l kiếm đạo làm bạn đời. Cô cứ ngỡ nếu kh nói, kh tr, kh xuất hiện thì bi kịch sẽ bu tha.
Thế nhưng, Thiên Đạo dường như biết cách trêu đùa. Trong kỳ khảo hạch vừa qua, dù cô đã tính toán đường nước bước để tránh mặt Phượng Ngọc Dao, nhưng chỉ một khoảnh khắc chạm tay vào linh quả, đối phương đã "tình cờ" xuất hiện. Và thế là, từ một kẻ tìm bảo vật hợp pháp, cô bị gán mác kẻ cướp đoạt trắng trợn.
"Sư phụ... xin đừng trách sư . Là do con tu vi kém cỏi, kh giữ được đồ... khụ khụ..."
Tiếng ho khan xé lòng của Phượng Ngọc Dao vang lên, vệt m.á.u đỏ tươi trên môi nàng ta càng làm tăng thêm kịch tính. Những lời xì xầm của đám đệ t.ử xung qu như những mũi kim đ.â.m vào tâm lý sợ đám đ của Lục Vận:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" xem, Phượng sư tỷ thiện lương quá, bị đ.á.n.h trọng thương vẫn còn nói đỡ cho hạng đó.""Cái loại lập dị như Lục Vận, mười năm kh thèm mặt ai, chắc c tâm địa đã vặn vẹo từ lâu.""Đòi lại c đạo cho sư tỷ! Kh thể để loại này nhởn nhơ!"
Lục Vận siết c.h.ặ.t cán kiếm, trong lòng chỉ muốn gào lên: Làm ơn đừng nữa! Nhưng ngoài mặt, cô vẫn giữ vẻ lãnh đạm như băng.
Đại trưởng lão Lâm Trọng, vốn đã coi trọng đồ đệ yêu như vàng ngọc, nay lại càng thêm phẫn nộ: "Lục Vận, ngươi biết hối cải kh?"
Dưới áp lực nghẹt thở của một cường giả, Lục Vận chỉ lạnh lùng đáp đúng một chữ: "Kh."
Cô kh sai, tại nhận? Linh quả đó vốn vô chủ, cô là đến trước.
"Láo xược! Sư phụ ngươi kh dạy được ngươi, hôm nay ta sẽ thay ta giáo huấn kẻ ngang ngược này!"
Lâm Trọng rút ra Tỏa Linh Roi. Tiếng roi xé gió nổ tung trong kh khí, mang theo uy áp của Động Huyết Cảnh khiến những kẻ yếu ớt quỳ rạp. Lục Vận cảm nhận được linh khí trong đang bị đ cứng, nhưng ánh mắt cô vẫn bình thản đón chờ cơn đau.
Ngay khi cây roi chuẩn bị giáng xuống, một bóng hồng rực rỡ đột ngột c ngang.
Vạt áo rộng tung bay, khí chất cuồng ngạo xen lẫn chút tà mị. Một nam t.ử với đôi mắt đào hoa đa tình nhẹ nhàng nắm l sợi roi, trên môi nở một nụ cười phong lưu vạn trượng.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.