Ván Cược Xấu Xa
Chương 1:
Bạn thân Triệu Huyên Huyên luôn được mọi ca ngợi là cô gái hiền lành nhất thiên hạ.
Ai quen biết cô cũng đều nói vậy.
Mà mỉa mai thay, trước khi bị cô ta hại chết, cũng từng nghĩ như thế.
Tính cô ta mềm mỏng, lúc nào cũng khuyên nên nhẫn nhịn.
Mỗi khi xích mích với khác, cô đều kéo lại, dặn đừng làm to chuyện, thể nhịn thì cứ nhịn.
lần bị một gã bệnh hoạn chụp lén dưới váy, nổi giận đòi đối chất, cô giữ lại, sợ gã nổi ên mà ra tay g.i.ế.c , còn bảo nên nghĩ cho kỹ.
Khi bị sếp dê xồm đụng chạm nhưng kh thành, sau đó liền bị đuổi việc, tức đến mức muốn báo cảnh sát.
Nhưng cô vẫn ngăn lại, dịu dàng nói: “Sau này tớ nuôi .”
Nhưng mãi đến lúc tìm được c việc mới, cô ta cũng chưa từng nhắc lại lời hứa đó.
vẫn luôn nghĩ:
Cô chỉ là kiểu dịu dàng, sống lý trí và bao dung.
Cho đến một đêm mưa kia.
Khi hai đứa ngang qua khu tập kết rác dưới lầu, gặp hai gã ăn mày.
Lần đầu tiên, cô kh giữ vẻ thờ ơ thường ngày, mà lại còn kéo một trong số đó về nhà.
ngạc nhiên hỏi:
“ kh biết thân phận, đạo đức hay thậm chí là tên của ta, mà đã dẫn về nhà ? hơi quá bốc đồng kh?”
Cô với ánh mắt đáng thương, ngược lại hỏi lại:
“ thể tàn nhẫn như vậy? là một con sống sờ sờ mà! Chẳng lẽ muốn tớ th c.h.ế.t mà kh cứu à?”
Cô bất chấp sự phản đối của , kiên quyết đưa gã đó về nhà, còn tiêu kh ít tiền để chăm lo cho ta.
Cô bắt đầu mơ mộng về một tình yêu lãng mạn, cuối cùng vì muốn ngày ngày kề cận bên nhau mà bỏ cả c việc của .
th sự việc ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát, bèn khuyên cô nên tránh xa đàn đó.
Kết quả, cô ta đột nhiên mắng là con nhà nghèo, ngáng đường phát tài của cô ta.
giận quá, lần đầu kh kìm chế được, cãi nhau một trận ầm ĩ bỏ .
Sau đó, cô gọi ện xin lỗi, nói muốn gặp mặt ăn tối, chân thành giãi bày.
Nghĩ đến tình bạn bao năm, xiêu lòng, vui vẻ đồng ý.
Nhưng đâu ngờ, đó lại là một bữa hồng môn yến.
“ nói nhiều vậy chắc khát nhỉ? Nào, uống chút nước .”
chẳng nghĩ ngợi gì, nhận l ly nước cô đưa, một hơi uống cạn.
Kh ngờ bên trong lại chứa lượng lớn thuốc ngủ đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t một .
về đến nhà, đầu óc quay cuồng, mí mắt nặng trĩu, cả như muốn đổ gục.
Đúng lúc đó, một tin n nặc d được gửi đến:
ăn mày kia, căn bản kh kẻ lang thang đáng thương, mà là một thiếu gia siêu cấp nhà giàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-cuoc-xau-xa/chuong-1.html.]
xuất hiện ở bãi rác hôm đó, chỉ vì... một trò cá cược.
Còn Huyên Huyên thì sớm đã biết hết thảy, nên mới hết lòng đối xử tốt với , mơ mộng chuyện cưới vào nhà hào môn.
bạn ngáng đường đó đương nhiên bị loại bỏ.
Kết cục, c.h.ế.t thảm như Hạng Vũ gục ngã bên s Giang Đ, còn cô ta thì như Hán Chiêu Đế tg trận trở về.
Nhưng trời thương xót, cho được sống lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, trở về đúng cái ngày cô ta dắt ngang qua khu rác hôm đó.
“Dậy , Chu Chu! tới lúc xuống xe kìa!”
Giọng cô ta bỗng lớn hơn, còn chút sốt ruột.
chớp chớp mắt, như vừa tỉnh dậy từ giấc mơ hỗn loạn, trong đầu lại lập tức hiện lên cảnh tượng đời trước như một cơn ác mộng.
Những lần phản bội, những cú đ.â.m sau lưng, từng vết thương cứ như d.a.o cứa vào tim .
khẽ thở dài, cô gái trước mặt vẻ ngoài vẫn “hiền lành ngoan ngoãn”, nhưng bây giờ lại kh thể nào đối diện nổi với cô ta.
Cô ta hình như cảm th gì đó lạ, th cứ chằm chằm, ánh mắt đầy lạnh lùng và xa cách, liền luống cuống.
lẽ là sợ thấu những bí mật trong lòng cô ta.
Cô ta thử thăm dò:
“ thế? tớ chằm chằm như vậy... chuyện gì muốn hỏi à?”
vào mắt cô ta, cố tìm một tia hối hận nào đó.
Nhưng trong mắt cô , chỉ sự tính toán r ma, sự hoảng loạn của kẻ giấu diếm và lòng tham kh che giấu nổi.
Chỉ duy nhất kh ... chút ăn năn nào dành cho .
im lặng thật lâu, cuối cùng quay , nhẹ giọng nói:
“Kh gì, tớ ngủ say quá, mắt còn lờ mờ, kh rõ lắm... Xuống xe thôi.”
Nói xong, đứng dậy trước, kh thèm liếc cô ta thêm một cái.
Cô ta như được giải thoát, lập tức gật đầu lia lịa, vội vàng xách túi bước theo sau.
Trời đã tối.
Đèn đường trong khu chung cư bị chập chờn, ánh sáng vàng mờ nhạt lúc sáng lúc tắt, đổ bóng loang lổ kỳ quái dưới mặt đất.
Cô ta kh còn nói m chuyện “án mạng khu dân cư” như trước, mà liên tục đảo mắt xung qu như đang tìm thứ gì đó.
Cảnh tượng quá rõ ràng, vậy mà kiếp trước lại quá vô ý, kh hề nhận ra.
hít sâu m hơi, cố gắng giữ giọng ệu bình thường:
“ đang tìm gì à?”
Cô ta giật nảy , như bị chạm vào c tắc ện.
Ánh mắt đang lảng tránh bỗng hướng thẳng về , thoáng một tia lo lắng.
Nhưng nh, cô ta đã nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Đâu ... chỉ là th hôm nay khu tr hơi lạ, nên qu một chút thôi.”
Giọng nói của cô ta run rẩy, như ngọn nến lập lòe trước gió.
Chưa có bình luận nào cho chương này.