Vạn Dịu Dàng Chỉ Dành Cho Em
Chương 205:
Nhưng nghĩ đến thái độ của bố mẹ đối với chuyện yêu đương của cô trước đây, tâm trạng cô lại bất an.
Cô kh dám đáp lại chút nào.
“Mẹ.”
Cô đứng cạnh Trần Huệ Bình.
Trần Huệ Bình kh hài lòng với biểu hiện của cô, cau mày, hất cằm về phía đó: “Gọi mẹ làm gì, chào ta chứ”
Trần Huệ Như: “Ôi dào, ngoài đâu, đừng nghiêm khắc quá chị ơi.”
Từ Tả Ý đành cứng đầu quay : “Dì.”
“Chà!”
Ánh mắt cô chuyển sang phía khác, giọng Từ Tả Ý bất giác nhỏ : “... Lâm.”
“Ừ.”
Lâm Sinh đáp lại kh chút biểu cảm đặc biệt, tâm lý hiển nhiên tốt.
chỉ đôi mắt cô gái như cánh bướm, mỗi khi chạm vào ánh mắt lại chớp chớp.
Đẹp đẽ, lại cẩn trọng.
kh ý dọa cô, nhưng cánh bướm luôn nhút nhát và nhạy cảm.
Từ Tả Ý bị đến mức né tránh ánh mắt xuống đất, nhưng khóe miệng lại kh giấu được nụ cười. Lâm Sinh lặng lẽ tín hiệu của cô, khóe miệng lại cong lên một chút.
Nhận th sự giao tiếp ăn ý giữa hai , Trần Huệ Bình thầm kinh ngạc. Bà im lặng với vẻ phức tạp.
“Chị à, gia giáo nhà chị nghiêm quá, thảo nào Tả Ý ngoan thế. Thằng Kiến Khoa nhà em thì kh nghe lời, ngày nào cũng ôm ện thoại chơi game.”
Bị em gái vỗ vào lưng, bà mới quay đầu: “Đâu mà, nó chỉ là kh nghe lời, bướng bỉnh thôi. Giống hệt bố nó.”
Hai chị em nói qua nói lại, toàn là những chuyện vụn vặt giữa họ hàng. Chẳng bao lâu, Trần Huệ Như ra ngoài vì tiệc cưới bạn bè.
Trong phòng khách còn lại ba , bầu kh khí bỗng chốc trở nên vi diệu.
Từ Tả Ý đang thấp thỏm, chợt nghe mẹ cô khách khí và dịu dàng nói: “Lâm Sinh, chắc cháu chưa xem thị trấn bao giờ nhỉ, hôm nay chợ phiên đ vui lắm.”
Cô ngạc nhiên.
Huyện Trạch An là một thị trấn du lịch nhỏ dưới chân dãy núi lớn, thị trấn vẫn giữ được nhiều phong tục và món ăn truyền thống.
Bước trên con đường lát đá x giữa những ngôi nhà gỗ chạm khắc, hai bên đường hơi nước trắng xóa từ những lồng hấp bốc lên, thỉnh thoảng những sạp hàng của già bày giày vải đen, ô vải lụa.
Thời gian như quay ngược vài chục năm.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Buổi trưa, Trần Huệ Bình mời Lâm Sinh dùng bữa tại một nhà hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-diu-dang-chi-d-cho-em/chuong-205.html.]
Từ Tả Ý suốt đường im lặng như tờ, nhưng cũng nhận ra là mẹ cô đã chọn lựa kỹ càng – nhà hàng này là nơi kh gian tốt nhất cả thị trấn. Giá cả cũng kh rẻ.
Điều duy nhất cô kh hiểu là mục đích “tiếp đãi” Lâm Sinh của mẹ cô. Rốt cuộc là ý gì vậy?
Đợi ba quay lại nhà Trần Huệ Như, trong nhà đã kh còn ngoài. Từ Tả Ý bị sai lên lầu dọn dẹp phòng. Vì vậy, cô kh biết mẹ cô và Lâm Sinh đã nói gì trong phòng khách.
Cô đang băn khoăn và lo lắng trong phòng, muốn xuống lén nghe trộm, thì lúc này cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, cô giật .
“Mẹ!”
Trần Huệ Bình cũng giật .
kỹ, th cô đang vặn vặn tay áo, vẻ mặt như đang đối mặt với kẻ thù, bà lại khẽ thở dài: “Con làm gì thế này?”
Bà khép cửa lại.
“...Kh, kh gì ạ~”
Trần Huệ Bình lòng biết rõ mười mươi, muốn nghiêm khắc nhưng lại kh kìm được mà bật cười trước vẻ cẩn thận như chú cún con mắc lỗi của con gái. Ánh mắt cuối cùng cũng trở nên hiền từ.
Bà nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc con lòa xòa trên mái tóc đuôi ngựa của Từ Tả Ý. Giọng ệu trở nên dịu dàng.
“Thôi được , Lâm của con muốn lên núi Trạch An thắp hương, con mau chải tóc , mang theo ô che nắng.”
Cứ tưởng sẽ bị “hỏi chuyện”, nghe vậy Từ Tả Ý sững sờ.
Trần Huệ Bình mỉm cười ưu tư, vuốt ve má cô: “Mẹ hai ngày nữa sẽ về Tây Tạng , con thiếu tiền thì cứ gọi ện cho mẹ, đừng l tiền của con nhé, biết chưa? Kh hợp quy tắc đâu.”
“À?” Từ Tả Ý vẫn còn chưa chắc c, đoán mò: “Con, con biết ạ.”
Th cô chậm chạp như vậy, hiển nhiên là chưa “biết”, Trần Huệ Bình chỉ bất lực cười. “Ngồi xuống , mẹ chải tóc cho con.”
Từ Tả Ý thụ sủng nhược kinh, ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ. Trần Huệ Bình cầm chiếc lược cao su, từng chút một chải tóc cho Từ Tả Ý. Mái tóc chưa từng uốn nhuộm, đen nhánh và suôn mượt. Bà nhớ lại khi sinh Từ Tả Ý, cô bé nhỏ xíu ngoan ngoãn trong tã lót, cũng kh qu khóc.
Trên cô gái trẻ, dường như vẫn còn vương vấn mùi sữa non thuở ấu thơ.
Nắm l mái tóc dài của con gái, trong lòng Trần Huệ Bình đã là muôn vàn cảm xúc và giằng xé, kh biết quyết định của đúng hay kh.
Chỉ là lúc này, dường như kh lựa chọn nào tốt hơn.
Trước khi xuống lầu, Trần Huệ Bình lại kéo Từ Tả Ý lại, nhíu mày: “Thay quần áo , bộ đồng phục này... sau này đừng mặc nữa.”
Trong sân nắng chang chang, Lâm Sinh đang quay đầu xe.
Hai mẹ con xuống lầu vào phòng khách, Trần Huệ Bình mới phát hiện chiếc gạt tàn chuẩn bị cho Lâm Sinh sạch bong. Nhớ lại, từ sáng sớm bước vào nhà, Lâm Sinh chưa từng hút một ếu thuốc nào.
Dù là thói quen kh hút thuốc ở nhà khác, hay chiếc đồng hồ đeo tay kiểu dáng giản dị phù hợp với trang phục của , đều cho th đàn này chú trọng đến chất lượng và chi tiết, cũng như sự tu dưỡng tốt đẹp đến mức nào.
Trần Huệ Bình liếc mắt sang bên cạnh, cô con gái tuy th tú nhưng rõ ràng còn non nớt đang bà.
Bà lại kh khỏi thở dài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.