Vạn Dịu Dàng Chỉ Dành Cho Em
Chương 238:
"Bị họ dọa sợ ?"
Lâm Sinh nghiêng đầu cô.
"Kh..." Từ Tả Ý né tránh ánh mắt quá đỗi quyến rũ của , "Chỉ là hơi kh quen một chút thôi."
"Kh quen chỗ nào?"
Từ Tả Ý mím môi, ngẩng đầu khẽ cười, "Cũng kh gì, chỉ là... những chủ đề các nói em đều kh thể tiếp lời, chỉ thể lắng nghe thôi."
Dòng xe cộ ngoài cửa sổ, sự phồn hoa của thành phố lùi dần trong ánh đèn.
Bàn tay lớn của Lâm Sinh nắm l tay cô gái nhỏ, hoàn toàn bao bọc trong lòng bàn tay , khóe miệng cong lên, "Kh cả."
Ánh mắt Từ Tả Ý hơi cứng lại lại là nụ cười bao dung .
Cô cắn nhẹ đầu lưỡi, hối hận nhận ra: lại lỡ nói thật chứ?
lẽ khoảng cách giữa cô và Lâm Sinh sẽ kh bao giờ biến mất, nhưng... cô vẫn tựa như đà ểu mà kh muốn nó trở nên quá rõ ràng. Thà tự lừa dối bản thân kh th cũng được.
Hy vọng bản thân kh th, càng hy vọng Lâm Sinh cũng kh th.
Uống hơi nhiều rượu, Lâm Sinh nhắm mắt dưỡng thần, yên tĩnh. Từ Tả Ý muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định.
Mặc dù muốn biết, nhưng cô vẫn kh dám hỏi, tối nay đã thể hiện kh tốt kh.
Với tư cách là... là "bạn gái" của .
" Lâm, vậy em vào đây."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ngoài cổng trường Đại học S, Từ Tả Ý xuống xe quay đầu lại.
"Ừ. chuyện gì thì gọi cho ."
Từ Tả Ý gật đầu.
Lâm Sinh nhẹ nhàng nhấc cằm, ra hiệu muốn cô vào trong.
"Vậy, tạm biệt."
Cô ngoan ngoãn vẫy tay, dưới ánh mắt vốn phần lạnh lùng và lười biếng của Lâm Sinh, cô quay bước vào trường.
Bước vào cổng trường, một đoạn nữa, cô dừng lại. Bất chợt quay đầu
" Lâm!"
Cô chạy ngược lại, " Lâm!"
Nhưng th, vừa vặn là đèn hậu của xe Lâm Sinh đã chìm vào dòng xe cộ. Cô vẫn chậm một bước.
Vai chùng xuống, Từ Tả Ý kh khỏi thất vọng.
Sinh viên qua lại xung qu, cô cúi đầu đứng một lúc, mở lòng bàn tay. Chiếc huy hiệu trường bị cô nắm chặt cả đêm đã ấm lên.
Cô mãi, dần dần cau mày.
Thực ra đại học tự do , chẳng ai kiểm tra huy hiệu trường nữa. Cô cũng kh biết còn mang theo làm gì...
Càng , càng bực bội.
" cứ ngốc nghếch thế này..."
So với những cô gái xinh đẹp và tài giỏi bên cạnh Lâm Sinh, cô thực sự kém xa, kém xa...
Trước đây, chuyện tình cảm còn chưa được c khai, chỉ ở riêng với Lâm Sinh thì chưa rõ ràng. Bây giờ dần tiếp xúc với những và những việc xung qu , cô mới thực sự bắt đầu hiểu, đã tìm được một bạn trai như thế nào. Mới cảm nhận được, khoảng cách giữa cô và ...
Cô muốn hiểu lòng Lâm Sinh, nhưng đến tối nay cô mới phát hiện ngay cả chủ đề chung để nói chuyện với cũng khó tìm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-diu-dang-chi-d-cho-em/chuong-238.html.]
Trong lòng Từ Tả Ý dâng lên một nỗi bồn chồn khó tả.
Kh cách nào giải tỏa.
Kìm nén một lúc lâu, cô thất vọng vùi đầu, vào trường.
Các bạn cùng phòng chơi ện thoại, ăn cơm hộp, xem phim, mỗi làm việc của .
Đèn bàn học nhỏ sáng, Từ Tả Ý dựa vào cuốn "Tiếng Tổng Hợp", ôm chiếc cúc áo cao cấp của Lâm Sinh và thẻ học sinh của mà ngẩn .
Mười rưỡi ký túc xá tắt đèn, cô mới tỉnh lại trong bóng tối, lặng lẽ vệ sinh lên giường.
Nhưng gần một giờ sáng, cô vẫn trằn trọc kh ngủ được.
Kh tài nào ngủ được.
Trong đầu kh ngừng quay cuồng... những suy nghĩ và đủ thứ âm th, rối rắm.
Đột nhiên ện thoại rung lên, khiến Từ Tả Ý kinh ngạc mở mắt. Ở trung tâm của ánh sáng hình vu, một tin n mới:
[Xuống đây]
Cô kh thể tin được, sững sờ một giây! Khi cô ngồi dậy, chăn trượt ra.
Nửa đêm.
Phòng trực của cô quản lý ký túc xá tối đen, giờ này cô giáo đã ngủ say . May mắn thay, cuối hành lang tầng một cửa sổ, cánh cửa lớn chỉ còn trên d nghĩa.
Từ Tả Ý dễ dàng bước ra từ đó.
Khuôn viên trường im ắng.
Cô quay đầu lại, lập tức bắt gặp đàn đang tựa vào tường hút thuốc.
Đèn đường xa xa, kéo đôi chân dài của thành một cái bóng dài trên mặt đất. Ánh sáng quá yếu, kh rõ mặt và quần áo, nhưng đường nét cơ thể màu đen lại là một sự cám dỗ c.h.ế.t .
Từ Tả Ý , tim chợt nghẹn lại cơ thể nhất định đẹp.
Một cách khó hiểu, một ý nghĩ kh đứng đắn, chút báng bổ, chợt nảy ra trong đầu cô.
" Lâm!"
Lâm Sinh nghe tiếng quay đầu lại, khóe miệng cong lên.
Từ Tả Ý vui mừng, cố gắng chạy nh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng.
" lại đến đây hả Lâm?" Cô thở hổn hển, đứng lại trước mặt . Cô lùn hơn hẳn một cái đầu.
Lâm Sinh từ tốn nhả ra một làn khói, nụ cười dịu dàng chút lười biếng: "Tự nhiên muốn gặp em thôi."
Mắt Từ Tả Ý sáng lên. Đêm mất ngủ khó khăn, thuốc giải bất ngờ xuất hiện, cô hưng phấn đến từng sợi tóc. Ngón tay tê dại.
"Làm phiền em ngủ ?" Lâm Sinh liếc bộ đồ ngủ hình củ cà rốt của cô.
Từ Tả Ý ra sức lắc đầu, mắt vẫn dõi theo mắt , môi và răng. "Kh ạ~"
Lâm Sinh cúi biểu cảm của cô, bật cười.
"Đang nhớ à?"
"..." Cắn nhẹ môi, mặt Từ Tả Ý từ từ nóng lên. Gật đầu.
Gió khẽ thổi. Làm tan làn khói thuốc của , và những sợi tóc mai lòa xòa bên tai cô.
Kh khí im lặng một lúc.
Hai ánh mắt giao nhau. Một giây, một giây nữa...
"Lâm..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.