Vạn Dịu Dàng Chỉ Dành Cho Em
Chương 241:
Đóng cửa xe, Từ Tả Ý quay đầu cười tủm tỉm đưa ly trà sữa trân châu cho : " Lâm thích nè! Kh trân châu, sữa tươi lắm, mà kh t đâu ạ."
Tấm lòng cô thành thật.
Lâm Sinh liếc thứ cô đang ôm, nắm cổ tay cô kéo lại gần trước mắt, nheo mắt khuôn mặt th tú của cô.
"Là thứ thích..."
Cửa xe từ từ nâng lên.
Từ Tả Ý mở to đôi mắt trong veo, chút hiểu ra. Sau khi mặt nóng bừng, cô từ từ nhắm mắt lại, ngồi đợi.
Giây tiếp theo, hơi thở nam tính trong lành bao trùm l cô.
Tim cô đập thình thịch vì căng thẳng.
Ly trà sữa bị ép chặt giữa hai , rung lắc theo từng đợt áp sát của lồng n.g.ự.c vạm vỡ.
Ngón tay Từ Tả Ý nắm l chiếc áo len cổ chữ V mềm mại của Lâm Sinh, tạo thành vài nếp gấp nhỏ.
"Ê! cứ ai mãi thế bạn?"
Dương Áo theo ánh mắt của Hứa Mộc Chu, vừa vặn th cửa kính xe đã nâng lên hết cỡ: "Ái chà, Porsche Panamera!"
Một nam sinh khác cùng chút "ghét giàu", "Xì, m thằng lái Porsche đa phần đều thích khoe khoang một cách quá đáng, chắc là đến trường tìm gái chứ gì!"
Hứa Mộc Chu đột nhiên trừng mắt .
Cả hai giật .
Kh ngờ bạn cùng phòng hiền lành lại sầm mặt xuống, xách túi mua sắm ở siêu thị, im lặng xa.
Về đến nhà ngồi xuống, Từ Tả Ý vừa mở miệng định kể cho Lâm Sinh nghe những chuyện nửa tháng nay, thì nhận được một cuộc ện thoại.
Cô kịp thời im tiếng, tránh làm phiền Lâm Sinh làm việc, đầy mong đợi ngồi trên ghế sofa bóng lưng , định đợi gọi ện xong mới nói tiếp.
Nhưng lâu sau, cuộc ện thoại vẫn kh dấu hiệu kết thúc.
Cô từ từ đợi đến khi mất hứng, khẽ thở dài, sau đó lại nhớ ra nên hiểu chuyện hơn một chút.
Cô nắm tay l lại tinh thần, siêng năng l đồ trong vali của Lâm Sinh ra, sắp xếp gọn gàng. Lại đun nước nóng, cắt hoa quả.
phát hiện cổ áo đặc biệt dính.
"Bị từ lúc nào nhỉ." Từ Tả Ý cúi đầu vết trà sữa trên cổ áo sơ mi.
Vừa quay đầu lại, Lâm Sinh vẫn quay lưng ra ban c gọi ện thoại.
Cô cắn môi, đặt đĩa trái cây xuống vào phòng tắm.
Trước đây, việc đầu tư vào các do nghiệp của bạn bè, hoặc các đối tác làm ăn lâu năm, Lâm Sinh chỉ chiếm một phần nhỏ cổ phần và kh trực tiếp quản lý do nghiệp. Đây là lần đầu tiên tự làm. Tuổi đời còn trẻ, kinh nghiệm chưa đủ cũng cần tích lũy.
Khi đến Bắc Nguyên, kh đối tác làm ăn lâu năm và bạn bè đáng tin cậy để hợp tác, những lo lắng càng trở nên nhiều hơn.
Cúp ện thoại nói chuyện với đối tác, Lâm Sinh vẫn đang trầm tư, sau đó nhớ ra cô gái đang đợi , liền cất ện thoại, vào nhà.
Trong phòng khách lại kh th Từ Tả Ý.
Tiếng lạo xạo truyền đến từ phía phòng tắm.
cười lắc đầu, về phía đó.
Bé cưng của , lại đang giặt đồ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-diu-dang-chi-d-cho-em/chuong-241.html.]
"Tả..." Cửa phòng tắm khép hờ, Lâm Sinh nhẹ nhàng đẩy một cái, đờ ra.
Hơi nước từ vòi sen bốc lên mờ mịt.
Cô gái trắng trẻo, trần trụi kh mảnh vải che thân.
Cứ thế hiện ra trần trụi trước mắt .
Máu dồn lên não, Lâm Sinh lập tức cúi mặt!
Mệt mỏi sau chuyến , trong phút chốc bị cuốn trôi.
Và tiếng nước, vẫn kh ngừng lọt vào tai , thay đổi mạnh yếu theo động tác cô vệ sinh cơ thể.
Tay bám vào khung cửa, Lâm Sinh đang định rời , thì th đôi dép b màu x da trời hình mặt cừu thêu họa tiết em bé bị cởi ra trên thảm cạnh cửa. Thật mềm mại.
Ánh mắt chìm nổi, sau một khoảnh khắc im lặng, lại nở một nụ cười thản nhiên.
đường hoàng ngẩng đầu.
Cô gái vuốt ve cổ , dòng nước chảy dọc xương bướm, róc rách trượt xuống eo. Lâm Sinh khẽ quẹt bật lửa, châm chậm một ếu thuốc, cứ thế . Từng tấc một.
Vài phút trôi qua.
Kiễng chân l khăn khô lau , Từ Tả Ý búi tóc lên, l quần áo nhỏ, vòng tay ra sau cài khóa áo lót.
Lâm Sinh từ từ chớp mắt, một ếu thuốc vừa vặn cháy hết. khẽ nhếch môi, quay .
đã sai .
Cô bé còn đáng yêu hơn một vạn lần so với hình ảnh xuất hiện trong giấc mơ của .
Chỉ vài động tác đã s khô tóc, Từ Tả Ý chạy đến phòng khách, muốn tr thủ thời gian ở bên Lâm Sinh một lát. Nhưng ban c đã kh còn ai.
Lâm Sinh đã vào thư phòng làm việc .
Lại lỡ mất thời cơ.
Cô hối hận đ.ấ.m vào đầu : "Biết thế đã kh tắm!"
Lâm Sinh đang bận. Cô l một quyển sách từ túi xách đeo vai ra, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế sofa phía sau . cũng kh hề hay biết.
Từ Tả Ý vừa đợi, vừa thỉnh thoảng liếc bầu trời bên ngoài cửa sổ ngày càng tối.
Buổi tối kiểm tra phòng, cô nhất định về ký túc xá.
Cuối cùng, khi trời đã dần tối, Lâm Sinh ngẩng đầu, day day sống mũi.
" Lâm muốn nghỉ ngơi một chút kh ạ?"
Từ Tả Ý lập tức vui mừng đứng dậy.
Hơi mệt, Lâm Sinh chậm một giây mới chú ý đến cô, nhưng kh lập tức trả lời. Ánh mắt lướt qua áo và quần jean của cô.
Từ Tả Ý kh hiểu vì , lại trang phục của .
"Ừm, muốn nghỉ ngơi một lát xem tiếp."
"Vậy em xoa bóp vai cho nhé!"
Từ Tả Ý chớp l cơ hội, ném sách xuống áp sát vào lưng . Nhiệt tình vừa xoa vừa bóp.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lâm Sinh liếc những ngón tay trắng nõn trên vai rời mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.