Vạn Dịu Dàng Chỉ Dành Cho Em
Chương 51:
“Tí Đen, chậc chậc chậc, lại đây, ăn miếng thịt này.”
Từ Tả Ý cẩn thận xé thịt từng sợi nhỏ mới đút cho chó sói. Con chó ăn vui vẻ, khẽ vẫy đuôi.
Thật ra cô thích động vật nhỏ, hồi ở dưới huyện, mẹ cô cũng từng nuôi đủ loại thỏ, mèo, chó theo lời cô năn nỉ.
“Bé Đen ngoan quá. Ăn thêm chút nữa.”
Lâm Sinh đỗ xe xong, vào từ cổng sắt nhỏ của sân vườn, vừa hay th cô gái đang ngồi xổm trước chuồng chó, trêu chọc con ch.ó quân sự với tính cách kiên cường thành một chú chó con vui vẻ.
“Lại đây, để chị sờ đầu nào. Sờ đầu xong chị cho thêm miếng thịt nữa.”
“Ngoan, đúng là bé ngoan.”
Tí Đen thật sự để cô sờ.
“Để chị hôn tai em một cái nữa nhé, được kh?” Từ Tả Ý cúi xuống.
Rõ ràng là một cô bé, nhưng lại cố tỏ ra như chị, như mẹ.
Lâm Sinh dựa vào khung cửa, ánh đèn hắt lên chiếc sơ mi của . nới lỏng cổ áo, thò tay vào túi quần l bật lửa châm một ếu thuốc.
cũng kh vội bước tới, chỉ kiên nhẫn dựa vào khung cửa lười biếng hút thuốc, cô gái đang đùa với chó, đáy mắt ẩn hiện nụ cười.
Ha.
Con chó sói Tí Đen này, phúc hưởng nhan sắc thật.
Buổi tối, Lâm Sinh kèm Từ Tả Ý học đến mười giờ trong phòng sách, xem như toàn bộ việc kèm cặp trong kỳ nghỉ đã kết thúc.
Ngày mai là bắt đầu học, ngày kia, ngày kia nữa là thi tháng.
Từ Tả Ý thu dọn sách vở bài tập xong, ra ban c, quả nhiên Lâm Sinh đang uống rượu ở đó.
Cô đầy lòng biết ơn tới, đứng nghiêm chỉnh: “M ngày nay cảm ơn Lâm. bận như vậy mà vẫn dành thời gian kèm em học.”
Lâm Sinh cô, vì vừa tắm xong, mái tóc ngắn hơi ẩm ướt, trên mặc một bộ áo hoodie cotton màu xám nhạt đơn giản. hơi ngẩng cằm xuống cô, dường như chút mệt mỏi, giọng nói lười nhác: “Thật sự muốn cảm ơn ?”
Từ Tả Ý giật . Đôi mắt Lâm Sinh mệt mỏi, vẻ lười biếng mơ màng bẩm sinh.
Với bản năng cầu sinh, cô ngoan ngoãn gật đầu.
Lâm Sinh nhẹ nhàng bước tới, cúi xuống, bàn tay lớn nắm l động mạch ở cổ cô gái, ngón cái khẽ vuốt ve má cô.
cúi mặt cô, giọng nói khàn khàn:
“Nếu em thật sự muốn cảm ơn , thì hãy thi thật tốt. chưa từng kèm một cô gái nào học, nếu em thi kh tốt… sẽ buồn. Hả?”
Từ Tả Ý im bặt.
Đôi mắt của Lâm Sinh gần.
“ ngày mai nước ngoài một thời gian, em ngoan nhé. Trên lớp đừng lơ đãng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-diu-dang-chi-d-cho-em/chuong-51.html.]
–
Từ Tả Ý kh biết đã từ ban c về phòng bằng cách nào.
Ngồi trước bàn học chằm chằm vào cặp sách lâu, một làn gió lạnh thổi vào từ cửa sổ khiến cô rùng , mới hoàn hồn.
Cả giác quan vẫn còn tê dại.
Đêm đó Từ Tả Ý ngủ kh yên, luôn kh thể xua hình ảnh đôi mắt lười biếng mỉm cười và giọng nói hơi khàn của Lâm Sinh…
Buổi sáng, Lâm Sinh ra sân bay, nói tiện thể đưa cô .
Từ Tả Ý ngồi vào xe của , vẫn còn nghĩ về tối qua: Lâm nói chuyện… lạ vậy chứ. Giống như đang nắm chặt trái tim khác, khiến ta hoang mang.
Cô quay đầu Lâm Sinh đang lái xe một cách bình tĩnh, sẽ đến Hàn Quốc để tham dự một hội nghị học thuật, mặc vest và sơ mi, trang trọng. Nhưng chiếc khuyên tai màu đen vẫn còn đó.
đàn mặc vest đen, đeo khuyên tai…
Yêu tinh. Từ Tả Ý tự cũng giật vì từ ngữ chợt nảy ra trong đầu!
Điên ?
Cô vậy mà lại đánh giá Lâm Sinh như vậy!
Thật ra, nếu hồi tưởng kỹ lại, từ lúc quen biết đến giờ, Lâm Sinh vẫn luôn ềm đạm, đáng tin cậy và th thái. Là một tốt. Cô đúng là nghĩ linh tinh, nghĩ quá nhiều .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lâm Sinh kh thời gian quản những suy nghĩ lung tung của cô gái bên cạnh, ện thoại của liên tục reo.
Thế giới của đàn trưởng thành, đặc biệt là đàn chút sự nghiệp, luôn nhiều cuộc gọi, nhiều lời mời. Cơ hội, thử thách và cám dỗ, liên tục xuất hiện.
Xe nh chóng đến cổng trường Nhị Trung.
Từ Tả Ý trong mớ suy nghĩ lung tung của như trút được gánh nặng, vội vàng cầm cặp xuống xe, đứng ngoài cửa xe chào Lâm Sinh: “ Lâm tạm biệt. Trên đường chú ý an toàn, thượng lộ bình an.”
Lâm Sinh ngẩng mắt khỏi nhóm chat c việc trên WeChat, mới phát hiện cô gái đã xuống xe .
mỉm cười, “Được. Em cũng cố gắng thi tốt nhé.”
“Vâng!”
Từ Tả Ý hai tay nắm chặt quai cặp, mỉm cười. “ tạm biệt.”
Lâm Sinh nhắm mắt gật đầu, coi như đã đáp lại.
Buổi sáng cổng trường đ, bảo vệ đang kiểm tra thẻ học sinh, đã những quên mang bị giữ lại, đứng thành một hàng nhỏ bên cổng.
Từ Tả Ý qua mới kinh hoàng phát hiện, n.g.ự.c áo đồng phục của cũng trống trơn!
Vội vàng quay đầu chạy lại.
May mắn là Lâm Sinh vẫn chưa lái xe . Chiếc xe đỗ bên đường, đang đút tay vào túi quần tây, dựa vào cửa xe cô cười, dường như đang đợi.
Từ Tả Ý vội vã chạy tới: “ Lâm, thẻ học sinh của em…”
Cô chưa nói hết lời, Lâm Sinh đã l ra một chiếc thẻ kim loại nhỏ từ túi quần đưa cho cô. Từ Tả Ý mừng rỡ, vội vàng nhận l và cài lên, cảm kích vô vàn: “Cảm ơn Lâm! đúng là cứu tinh của em, kh biết bảo vệ trường em nghiêm cỡ nào đâu, nếu thì em chắc c c.h.ế.t chắc!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.