Vân Khương
Chương 5:
"Đau... đau quá..." Ta bấu c.h.ặ.t l thành giường, mặt cắt kh còn giọt m.á.u. " đâu... mau gọi ..."
Hoán Các rơi vào hỗn loạn. Nha hoàn hớt hải chạy mời đại phu, gọi bà đỡ. Thế nhưng, gương mặt hiện ra trước mắt ta lại là một kẻ lạ hoắc. Bà đỡ quen thuộc vốn đã bị trẹo chân từ sớm, kẻ này là do Thế t.ử gia phái tới.
Dù đau đến thoát xác, mồ hôi tuôn như tắm, nhưng tâm trí ta vẫn tỉnh táo vô cùng. Ta xâu chuỗi mọi việc: Trưa nay Triệu ma ma thay loại hương mới, nói là hương an thần Lão Thái quân ban cho. Ngay sau đó, ta bắt đầu đau bụng dữ dội.
Triệu ma ma chắc c kh vấn đề, vấn đề nằm ở loại hương kia. Kết hợp với bà đỡ và đại phu mà Quý Chiêu đưa tới, muốn ta mẫu t.ử cùng c.h.ế.t.
Ta chưa kịp ngăn cản, bà đỡ đã x vào, đuổi hết nha hoàn ra ngoài. Cơn đau co thắt ngày một dữ dội như d.a.o cùn nạo vét trong bụng. Ta cảm nhận được đứa bé đang tụt xuống, nhưng bà đỡ lại đặt tay lên bụng ta, ra sức ấn ngược trở lại.
"Di nương bị nghịch t.h.a.i ... thật đáng tiếc..." Mụ ta vừa nói vừa nở nụ cười ghê rợn.
Ta nhắm nghiền mắt, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào nệm giường. Ta đã nhẫn nhịn, tính kế suốt hai năm trời mới được ngày hôm nay, tuyệt đối kh thể bỏ mạng ở đây. đợi... đợi thêm chút nữa...
Đúng lúc đó, bên ngoài phòng đẻ vang lên tiếng huyên náo dữ dội. Tiếng la hét vừa gấp gáp vừa hoảng loạn. những tiếng bước chân dồn dập ập vào sân viện. Sắc mặt bà đỡ biến đổi. Mụ vội vã chạy ra cửa, vén rèm ra ngoài. Ngay lập tức, hai chân mụ nhũn ra, ngã khụy xuống đất.
Cánh cửa bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Một bàn tay ấm áp, thô ráp nắm l tay ta: "Đừng sợ, ta đã về ."
Trấn Quốc C đã trở về. Ta lại một lần nữa đặt cược đúng. Mọi chuyện sau đó ta kh nhớ rõ lắm, chỉ nhớ là đau. Đến khi tỉnh lại, bên tai là tiếng trẻ thơ khóc chào đời vang dội.
"Là long phụng thai! Chúc mừng Quốc C gia, là một cặp long phụng!"
Khi ta tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng rõ. Trấn Quốc C vẫn luôn túc trực bên cạnh, th ta mở mắt liền vội vàng hỏi: "Nàng th thế nào? đau kh? cần gọi đại phu kh?" Một chuỗi câu hỏi dồn dập chẳng giống với tính cách trầm mặc thường ngày của chút nào.
Ta khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt: "Đứa bé..." "Chúng đều khỏe." Ông hơi nghiêng để ta rõ hai hài nhi trong tã lót. "Đứa nhỏ là con trai, đứa lớn là con gái. Đại phu nói song t.h.a.i mà được cân nặng thế này là cực tốt ."
Giọng nói của tràn đầy sự đắc ý kh hề che giấu. "Quốc C gia." Ta dừng một chút, hạ thấp giọng: "Thế t.ử... thế nào ?"
Nụ cười trên mặt chợt tắt ngấm. Im lặng một hồi lâu, mới trầm giọng đáp: "Ta thật kh ngờ... nó lại dám làm ra chuyện tày trời như thế."
Hóa ra, chuyện Quý Chiêu tiết lộ hành tung của Trấn Quốc C là thật. Nhưng Trấn Quốc C thực tế kh hề gặp nạn. Vì ta đã sớm gửi mật thư cho , báo rằng trong phủ gian tế. Thế là thuận nước đẩy thuyền, giả vờ mất tích để nhử kẻ thủ ác lộ diện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kết quả tra ra Quý Chiêu tư th với quân địch, tiết lộ lộ trình để chúng phái sát thủ ám hại , mục đích là để sớm kế thừa tước vị Trấn Quốc C. Suốt thời gian qua kh về là để triệt phá tận gốc ổ nhóm gián ệp của quân địch tại kinh thành.
Chỉ kh ngờ, khi vừa đột nhập vào sào huyệt của chúng thì nghe được tin Quý Chiêu sai khiến bà đỡ (vốn là của quân địch) ra tay sát hại ta. Trấn Quốc C hồn bay phách lạc, phi ngựa ên cuồng về phủ, vừa vặn bắt sống tại trận bà đỡ và cả Quý Chiêu.
"Nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi, chuyện đứa bé đã ta sắp xếp. Còn về Thế t.ử" Ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Ta đã dâng sớ, giao cho Đại lý tự xử lý. Th địch phản quốc, mưu hại mệnh quan triều đình, thuê kẻ g.i.ế.c ... Chừng đó tội d đủ để c.h.ế.t mười lần."
Nói đoạn, dừng bước ở cửa, khẽ gọi: "Khương nhi." "Vâng?" "Cảm ơn nàng."
Ông kh quay đầu lại, giọng nói nhỏ, nhỏ đến mức dường như chỉ nghe th. đẩy cửa bước ra ngoài. Ta nằm trên giường, theo bóng lưng , khóe môi cong lên đầy ẩn ý.
Cảm ơn ta ư? Việc Quý Chiêu đ.â.m đầu vào con đường c.h.ế.t này, chẳng chính ta là kẻ "châm ngòi" hay ?
Mọi chuyện bắt đầu từ khi ta vừa chuyển tới Hoán Các. Ta cố ý mua chuộc một tên sai vặt l ch, miệng lưỡi kh kín kẽ. Chỉ cần vài đồng bạc, đã đem mọi chuyện trong phủ kể sạch cho Quý Chiêu nghe.
Khi ta mang thai, Trấn Quốc C ngoài mặt thì lạnh nhạt nhưng thực chất lại chuẩn bị sẵn nhiều cái tên cho đứa trẻ. Ông còn bàn chuyện sau này mời Hàn lâm viện sĩ về dạy dỗ, dành cho đứa trẻ những gì tốt nhất. Những lời này "vô tình" lọt vào tai Quý Chiêu qua miệng tên sai vặt kia.
Vài ngày sau, tên sai vặt lại "lỡ lời" tiết lộ: Quốc C gia đêm đêm viết sớ, viết xong lại đốt, đốt xong lại viết. Loại tấu sớ nào mà viết lại đốt như thế? Quý Chiêu nhất định sẽ nảy sinh nghi ngờ. càng nghi ngờ thì càng sợ hãi, càng sợ hãi thì càng muốn làm cho ra lẽ.
Và thế là vở kịch bắt đầu. Vào đêm Quý Chiêu lén đột nhập vào thư phòng, tên sai vặt đã được ta ều chỗ khác. Trên bàn c văn, dưới tập tài liệu quan trọng nhất, một bản sớ giấu kín. Nội dung bản sớ chỉ một việc: Xin ý chỉ phế bỏ tư cách Thế t.ử.
Bên cạnh đó là một bản c văn của Binh bộ, ghi rõ sơ đồ hành quân và lộ trình của Trấn Quốc C. Quý Chiêu đứng đó lâu, cuối cùng chọn cách cầm l bản c văn hành quân biến mất trong bóng tối.
Quý Chiêu kh hề biết, bản sớ kia là do ta bắt chước nét chữ của Quốc C gia mà viết ra. Bản đồ hành quân cũng là ta cố ý để lại. Khi tâm trí bị kích động, con ta khó chú ý đến tiểu tiết. Sau khi , ta đã tự tay đốt bản sớ giả kia .
Thứ ta chờ đợi chính là một bức mật thư từ tay Quý Chiêu gửi cho quân địch. Và ngay lập tức, ta cũng gửi một bức thư cho Trấn Quốc C, báo rằng trong phủ biến, "về" đúng lúc.
Giờ đây, ta nằm giữa gối lụa chăn êm, tay ôm hai thiên thần nhỏ. Bên ngoài, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, nhuộm trắng cả Quốc C phủ. Kẻ thù đã bị loại bỏ, bảo hộ đã quay về. Từ một nha hoàn mạt hạng, ta đã đứng trên đỉnh cao của quyền lực.
Cuộc đời này, kh cần chờ đợi sự ban phát của bất kỳ ai. Muốn đứng lên, tự cầm l quân cờ.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.