Văn Kiện Cuối Cùng Của Ông Ngoại
Chương 16
18
Vương Kiến Quân do dự.
Điều kiện đưa giống như một chậu nước lạnh.
Dập tắt một nửa sự cuồng nhiệt trong lòng ông .
Ông .
Ánh mắt đầy giằng xé và nghi ngờ.
Ông kẻ ngốc.
Ông rõ.
Việc dễ dàng từ bỏ quyền phủ quyết như .
Chắc chắn ý .
Xem thêm: Lục Thiếu, Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài - Cố Thanh - Lục Cảnh Viêm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Để con trai một gánh bộ trách nhiệm?
Đó chẳng một cái bẫy ?
Ông liếc Vương Hạo đang bên cạnh với vẻ mặt mờ mịt.
sang giám đốc tài chính và các thành viên hội đồng quản trị đối diện .
mặt họ.
Hai chữ “phản đối” gần như hiện rõ.
Ông hiểu.
Nếu chấp nhận điều kiện .
Dự án hôm nay tuyệt đối thể thông qua.
Từ bỏ ?
Từ bỏ cơ hội duy nhất để lật ngược tình thế?
trơ mắt thời gian trôi hết.
Cuối cùng ôm khoản nợ hơn 51.300.000 tệ, mất sạch tất cả?
.
Ông cam tâm.
Tâm lý một con bạc.
một nữa chiến thắng lý trí.
Ông nghiến răng.
“!”
“ đồng ý!”
Ông chắc như đinh đóng cột.
“Vương Hạo Chủ tịch!”
“Nó đương nhiên chịu trách nhiệm cho quyết định !”
“ tin phán đoán !”
“Dự án nhất định sẽ thành công!”
Ông vẽ một chiếc bánh thật lớn.
Cho chính .
Và cho tất cả trong căn phòng .
Cuộc họp kết thúc.
Trong bầu khí hoang đường nực .
Những ngày đó.
Vương Kiến Quân giống như một cỗ máy lên dây cót.
Ông dẫn theo Vương Hạo.
Điên cuồng thúc đẩy dự án “mỏ kim cương” .
Ông mời phụ trách Hãn Hải Capital đến công ty.
Đó một đàn ông trung niên.
Tóc chải bóng mượt.
Đeo dây chuyền vàng to bản.
qua thấy đầy mùi lừa đảo.
Họ đóng cửa trong văn phòng CEO.
chuyện suốt cả buổi chiều.
Khi .
Hai khoác vai .
Xưng gọi .
đó.
Vương Kiến Quân bắt đầu ép Vương Hạo ký hết văn bản tới văn bản khác.
Thư bày tỏ ý định đầu tư.
Biên bản ghi nhớ hợp tác.
Thỏa thuận giám sát dòng tiền.
…
Vương Hạo giống như một con rối.
Bố bảo ký gì.
ký cái đó.
Tay run rẩy.
Mặt trắng bệch.
dám phản kháng.
Tiếp đó.
Vương Kiến Quân dẫn Vương Hạo chạy khắp các ngân hàng đang hợp tác với tập đoàn.
Ông vay tiền.
thế chấp bộ tài sản thể thế chấp.
Nhà xưởng.
Thiết .
Đất đai.
Tất cả.
Chỉ để gom đủ 200.000.000 tệ đầu tư.
Các quản lý tín dụng ngân hàng đều ngốc.
thấy dự án đầy sơ hở đó.
Ai nấy đều lắc đầu.
Vương Kiến Quân bỏ cuộc.
Ông từng nơi một.
Mời ăn.
Tặng quà.
lời ý .
Dùng hết mối quan hệ và thủ đoạn tích lũy suốt nửa đời .
Cuối cùng.
Thật sự cũng tìm một ngân hàng nhỏ chấp nhận mạo hiểm.
Đương nhiên.
Lãi suất cao đến mức đáng sợ.
Hơn nữa.
Ngân hàng yêu cầu Vương Hạo bảo lãnh vô hạn bằng tài sản cá nhân.
Điều đó đồng nghĩa với việc.
Nếu công ty trả nợ.
Vương Hạo sẽ dùng cả đời để trả khoản tiền .
Vương Kiến Quân thậm chí chớp mắt.
ép con trai ký tên.
Ngày hôm đó.
Khoản vay 200.000.000 tệ giải ngân.
Tiền chuyển tài khoản công ty.
Ngay đó.
Theo yêu cầu thúc ép Vương Kiến Quân.
Phòng tài chính dùng tốc độ nhanh nhất.
Chuyển bộ 200.000.000 tệ sang tài khoản chỉ định Hãn Hải Capital.
Khi tờ biên lai chuyển khoản in .
Vương Kiến Quân thở phào nhẹ nhõm.
Ông cầm tờ giấy mỏng trong tay.
Giống như đang cầm tấm vé bước thiên đường.
Ông tin.
thắng chắc .
Thậm chí bắt đầu tưởng tượng.
Ba tháng .
Khi 500.000.000 tệ lợi nhuận chuyển về.
Ông sẽ ngẩng cao đầu mặt như thế nào.
Sẽ giẫm đạp đám từng xem thường ông .
Thế .
Ông đợi ba tháng.
Thậm chí.
Ông còn đợi tới ngày hôm .
Ngay trong buổi chiều khoản tiền chuyển .
Biến cố xảy .
đàn ông tóc bóng mượt.
Kẻ tự xưng phụ trách Hãn Hải Capital.
Tắt máy.
Điện thoại liên lạc .
điện thoại bàn công ty.
Biến thành tồn tại.
Còn văn phòng trong tòa nhà hạng sang giữa trung tâm thành phố.
Khi tập đoàn tìm tới.
trống trơn.
còn một bóng .
sàn chỉ còn rác.
Và một tờ giấy đòi tiền thuê nhà quá hạn ba tháng.
200.000.000 tệ.
bộ 200.000.000 tệ công ty.
Biến mất dấu vết.
Tin tức giống như một quả bom.
Nổ tung trong tầng lãnh đạo cao nhất tập đoàn.
đầu tiên nhận tin.
giám đốc tài chính.
Bà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi chị Trần lao văn phòng .
Sắc mặt chị trắng như tờ giấy.
“Khương cố vấn…”
“ chuyện …”
“Xảy chuyện lớn …”
đặt tập tài liệu trong tay xuống.
Bình tĩnh chị.
mặt hề chút bất ngờ.
“ lừa ?”
hỏi.
Chị Trần gật đầu thật mạnh.
Giọng run rẩy.
“200.000.000 tệ…”
“ còn một đồng nào nữa…”
dậy.
tới bên cửa sổ.
lầu.
Một chiếc xe cứu thương hú còi lao tới.
Mấy nhân viên y tế đẩy cáng chạy vội tòa nhà.
.
Họ đến để cấp cứu giám đốc tài chính.
Một lúc .
thấy Vương Kiến Quân.
Ông bước khỏi cửa chính.
Giống như một cái xác hồn.
Ông lên xe.
Chỉ lặng lẽ bộ vỉa hè.
Bước chân loạng choạng.
Ánh mắt đờ đẫn.
Giống như một con rối già nua rút cạn bộ sinh khí.
Ván cược ông .
Ngay từ khoảnh khắc đặt cược.
định sẵn kết quả.
Thua sạch.
Thua triệt để.
Khoản lỗ hơn 51.300.000 tệ.
Giờ đây.
biến thành 251.300.000 tệ.
Ông ngoại.
Ông thấy chứ?
Bạn thể thích: Xuyên Vào Truyện Niên Đại: Tôi Phá Nát Cốt Truyện - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đây chính thứ ông từng gọi bản chất con .
Lòng tham.
Cuối cùng sẽ nuốt chửng tất cả.
Bao gồm cả chính họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.