Văn Kiện Cuối Cùng Của Ông Ngoại
Chương 18
20
Lời giống như một lưỡi dao lạnh buốt trong băng.
Đâm thẳng tim Vương Kiến Quân.
Ông há miệng.
thể thốt nổi một lời.
.
Phương án B.
do chính họ lựa chọn.
Chính họ từ chối hòa giải.
Chính họ nhất quyết đến cùng con đường lối đầu.
Giờ đây.
Con đường thật sự kết thúc.
Phía vực sâu vạn trượng.
Phía cũng còn bất kỳ đường lui nào nữa.
Giám đốc Trương ngân hàng quan tâm tới tiếng lóc và van xin họ.
Hôm nay ông đến đây.
để kể chuyện.
Ông đến để đòi tiền.
“Khương cố vấn.”
“ quan tâm nội bộ công ty các cô thỏa thuận gì.”
Ông .
Giọng điệu cứng rắn.
“Ngân hàng chúng chỉ công nhận hợp đồng.”
“Hoặc công ty lập tức trả hơn 212.000.000 tệ.”
“Hoặc chúng sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý.”
“Cưỡng chế tài sản cá nhân Vương Hạo.”
“Đồng thời đưa danh sách mất tín nhiệm.”
Ông dừng một chút.
đồng hồ tay.
“Còn nữa.”
“Do công ty các cô xuất hiện rủi ro kinh doanh đặc biệt nghiêm trọng.”
“Chúng cơ sở để xác định rằng quý công ty mất khả năng thực hiện nghĩa vụ tài chính.”
“Ngân hàng sẽ hạ xếp hạng tín dụng Khương thị xuống mức thấp nhất.”
“Đồng thời phát cảnh báo rủi ro tới bộ các tổ chức tài chính đang hợp tác.”
“Điều đó nghĩa .”
“Kể từ hôm nay.”
“Sẽ còn bất kỳ ngân hàng nào cho các cô vay thêm dù chỉ một đồng.”
Đó chính cọng rơm cuối cùng.
Đè gãy lưng con lạc đà.
Cũng nhát dao cuối cùng.
Cắt đứt đường sống Khương thị.
Vương Kiến Quân cuối cùng cũng sụp đổ.
Ông úp mặt xuống bàn.
Một đàn ông ngoài năm mươi tuổi.
lớn như một đứa trẻ.
đến tê tâm liệt phế.
Tất cả tham vọng.
Tất cả tính toán.
Tất cả điên cuồng.
Đến giờ phút .
Đều biến thành một trò .
Một trò trị giá hơn 212.000.000 tệ.
ông .
Mà sang phía luật sư Tôn.
“Luật sư Tôn.”
“Bây giờ thể tuyên bố rằng thỏa thuận đối cược thất bại thực tế ?”
Luật sư Tôn gật đầu.
“Tất nhiên.”
“Do quyết định bên B Vương Hạo.”
“Khiến công ty rơi tình trạng mất khả năng thanh toán và bên bờ vực phá sản.”
“Hành vi đó cấu thành vi phạm căn bản và mang tính hủy diệt đối với thỏa thuận đối cược.”
“Theo điều khoản hợp đồng.”
“Bên A quyền lập tức chấm dứt thỏa thuận.”
“Đồng thời thu hồi bộ cổ phần.”
xong.
lấy một tập hồ sơ chuẩn từ .
Đặt giữa bàn họp.
bìa ghi rõ:
HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG CỔ PHẦN VÔ ĐIỀU KIỆN
“ Vương Hạo.”
Giọng luật sư Tôn lạnh như thép.
“Ký .”
“Đây cơ hội cuối cùng .”
“Chỉ cần ký bản thỏa thuận .”
“Trả bộ cổ phần cho cô Khương Vãn.”
“ thì với tư cách chủ sở hữu mới tập đoàn.”
“Cô thể đàm phán với ngân hàng về khoản nợ.”
“ .”
“Vì nể mặt ông ngoại .”
“Cô sẽ đồng ý công ty.”
“Cũng chính .”
“Gánh khoản nợ .”
“ nếu ký…”
sang đội ngũ pháp lý ngân hàng.
“Thì họ sẽ lập tức đưa tới tòa án.”
“Tiến hành thủ tục phá sản và truy đòi nợ.”
Gợi ý siêu phẩm: Tái Hôn Với Chồng Hào Môn, Chồng Cũ Tra Nam Mất Kiểm Soát đang nhiều độc giả săn đón.
“Cuộc đời .”
“Coi như kết thúc.”
một câu hỏi lựa chọn.
.
Họ thậm chí còn tư cách lựa chọn nữa.
Vương Kiến Quân ngừng .
Ông ngẩng đôi mắt sưng đỏ lên.
bản hợp đồng.
.
Trong ánh mắt .
hối hận.
tuyệt vọng.
sự tĩnh lặng một kẻ đánh bại .
Ông .
thua .
Thua sạch.
Thua đến còn gì để mất.
Thua cả tương lai con trai.
Thua cả cuộc đời gia đình .
Ông run rẩy.
Đỡ Vương Hạo vẫn đang ngơ ngác như mất hồn dậy.
Giống như đang kéo theo một cái xác.
Ông nắm lấy tay con trai.
Cầm lấy cây bút.
.
Ông còn do dự nữa.
Nắm tay Vương Hạo.
Ký xuống cuối bản hợp đồng.
Hai chữ:
Vương Hạo.
Nét chữ vẫn xiêu vẹo.
giống như một dấu ấn nặng nề.
Tuyên bố sự kết thúc một thời đại hoang đường.
Ký xong.
Vương Kiến Quân buông tay.
như rút cạn sức lực.
Bịch!
Ông ngã quỵ xuống đất.
Khương Mẫn cũng ngừng gào .
Bà chằm chằm bản hợp đồng ký.
Ánh mắt trống rỗng.
trợn mắt.
một nữa ngất lịm.
dậy.
Cầm lấy bản hợp đồng.
Nhẹ nhàng thổi lên phần mực vẫn khô hẳn.
đó.
đưa nó cho luật sư Tôn.
“ .”
“Từ giờ trở .”
“Công ty .”
“ mang họ Khương.”
sang giám đốc Trương.
Sắc mặt ông cuối cùng cũng dịu đôi chút.
“Giám đốc Trương.”
thẳng ông.
Giọng bình tĩnh.
đầy sức mạnh.
“Bây giờ.”
“ chủ sở hữu duy nhất tập đoàn.”
“ thừa nhận khoản nợ .”
“ cần thời gian.”
“Hãy cho một năm.”
“Một năm .”
“ sẽ trả đầy đủ cả gốc lẫn lãi khoản 212.000.000 tệ.”
“ dùng danh dự cá nhân .”
“Cũng như bộ tương lai Khương thị.”
“Để bảo đảm.”
Giám đốc Trương lâu.
sự tự tin.
quyết tâm trong mắt .
Ông trầm mặc vài giây.
dậy.
Chủ động đưa tay .
“.”
“Khương tổng.”
“ tin cô.”
“Cho cô một năm.”
cũng lên.
Nắm lấy tay ông .
Qua ô cửa kính phía .
Ánh mặt trời xuyên qua những đám mây dày đặc.
Chiếu xuống thành phố.
cơn giông.
Trời cuối cùng cũng sáng.
Còn Khương thị.
Từ đống đổ nát ngày hôm nay.
Đừng bỏ lỡ: Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly, truyện cực cập nhật chương mới.
Mới thực sự bắt đầu hành trình tái sinh.
21
Khi đội ngũ ngân hàng và các luật sư lượt rời .
Trong phòng họp rộng lớn.
Chỉ còn .
Chị Trần.
Vài vị cổ đông kỳ cựu.
Và gia đình cô đang bệt đất trong bộ dạng thảm hại.
bước tới mặt họ.
Từ cao xuống.
gia đình khiến cuộc đời đảo lộn.
Cũng gia đình chính tay đẩy xuống vực sâu.
“Từng một câu, lúc qua đời, ông ngoại với .”
bình thản lên tiếng.
“ quá nhân từ thì thể cầm quân.”
“ quá nặng tình thì thể quản tiền.”
“ đây hiểu.”
“ bây giờ…”
“ hiểu .”
“Cảm ơn .”
“ dạy cho bài học quý giá .”
xong.
họ thêm nào nữa.
“Chị Trần.”
“Gọi bảo vệ .”
“Mời họ ngoài.”
“Từ hôm nay trở .”
“Tập đoàn Khương thị chào đón bất kỳ ai mang họ Vương nữa.”
Bảo vệ nhanh chóng xuất hiện.
Họ dìu Khương Mẫn vẫn còn đang bất tỉnh.
Kéo Vương Kiến Quân đang thành tiếng.
Và lôi theo Vương Hạo với ánh mắt đờ đẫn như kẻ mất hồn.
Đưa cả ba khỏi tòa nhà.
Khỏi nơi mà họ từng cho rằng thuộc về .
bóng lưng chật vật biến mất cánh cửa.
.
Câu chuyện họ kết thúc.
Thứ chờ đợi họ phía .
lệnh cưỡng chế từ tòa án.
những tài sản lượt phát mãi.
cuộc sống lưu lạc khi mất sạch thứ.
Và sự hối hận kéo dài đến hết quãng đời còn .
sẽ còn thương hại nữa.
Con đường .
do chính họ lựa chọn.
.
về phía những vị cổ đông kỳ cựu luôn về phía từ đầu đến cuối.
Họ đồng loạt dậy.
.
Trong mắt sự khâm phục và vui mừng.
“Khương tổng!”
Chu giáo sư xúc động bước tới.
“Chúng mà!”
“Chúng cô nhất định sẽ làm !”
cúi thật sâu họ.
“Các chú, các bác…”
“Cảm ơn .”
“Nếu .”
“Cháu thể chống đỡ đến ngày hôm nay.”
“Hiện giờ công ty tổn thất nặng.”
“Con đường phía sẽ hề dễ .”
“Cháu hy vọng thể tiếp tục đồng hành cùng cháu.”
“Đưa công ty trở quỹ đạo.”
“Nhất định!”
“Chúng nhất định sẽ làm !”
Các vị cổ đông lượt lên tiếng.
Ai nấy đều tràn đầy nhiệt huyết.
Bóng tối đè nặng trong lòng họ suốt hơn một tháng qua.
Cuối cùng cũng tan biến.
Chiều hôm đó.
lấy phận Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc mới.
Triệu tập cuộc họp thể nhân viên.
bục phát biểu.
Đối diện với hàng trăm nhân viên phía .
gương mặt họ.
Vẫn còn sự hoang mang và bất an.
những lời hùng hồn sáo rỗng.
Chỉ tuyên bố vài việc.
“Thứ nhất.”
“Kể từ hôm nay, bộ phúc lợi nhân viên cắt bỏ đây sẽ khôi phục.”
“Đồng thời công ty sẽ chi trả đầy đủ bộ tiền thưởng tháng .”
Bên lập tức vang lên những tiếng xôn xao.
tiếp tục.
“Thứ hai.”
“Tất cả những nhân viên lựa chọn ở trong giai đoạn khó khăn qua.”
“ cuối quý .”
“Mỗi sẽ thưởng thêm ba tháng lương.”
“Khoản thưởng mang tên: Thưởng trung thành.”
Cả hội trường bỗng yên lặng.
nhiều đỏ hoe mắt.
họ.
Chậm rãi tiếp.
“Thứ ba.”
“Dự án nghiên cứu vật liệu mới sẽ khởi động ngay lập tức.”
“ đầu tư tăng gấp đôi.”
“ sẽ trực tiếp đảm nhiệm vị trí trưởng dự án.”
“Ba năm tới.”
“Chúng sẽ tạo một thành quả khiến cả ngành chấn động.”
Ánh mắt Chu giáo sư cùng các thành viên nhóm nghiên cứu lập tức sáng bừng lên.
“Và điều cuối cùng.”
khắp hội trường.
Từng câu từng chữ đều rõ ràng.
“Vở hài kịch .”
“Đến đây kết thúc.”
“Từ hôm nay trở .”
“Tập đoàn Khương thị chỉ năng lực.”
“ quan hệ.”
“Bất kỳ ai chơi hưởng lương.”
“ lợi dụng công ty để trục lợi.”
“ thể đến phòng nhân sự nhận trợ cấp thôi việc ngay từ bây giờ.”
“Còn những ai sẵn sàng cùng công ty vượt qua sóng gió.”
“, Khương Vãn…”
“Xin hứa với .”
“ sẽ bao giờ bạc đãi bất kỳ công thần nào.”
Lời dứt.
Bên im lặng vài giây.
đó.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Mỗi lúc một lớn.
Kéo dài dứt.
Xua tan bộ sợ hãi.
Cũng thắp hy vọng trong lòng mỗi .
cuộc họp.
trở văn phòng CEO.
Nơi vốn dĩ thuộc về .
Chị Trần cho dọn dẹp sạch sẽ từ lâu.
bộ những món đồ phô trương, lòe loẹt đều tháo bỏ.
thứ trở về dáng vẻ ban đầu.
Giống hệt lúc ông ngoại còn ở đây.
Đơn giản.
Điềm tĩnh.
Và đầy khí phách.
bước đến ô cửa kính sát đất khổng lồ.
Lặng lẽ xuống thành phố rực rỡ ngoài .
Khung cảnh .
khác gì ngày đầu tiên trở .
tâm trạng .
đổi.
Ngày đó.
cảm thấy nơi giống như một bàn cờ lạnh lẽo.
Một chiếc lồng giam mà trốn chạy.
Còn bây giờ.
Khi xuống tất cả.
chỉ thấy mắt .
một chiến trường rộng lớn.
Đang chờ chinh phục.
Ông ngoại.
Cảm ơn ông.
Cảm ơn vì dùng cách tàn nhẫn nhất.
Để khiến cháu trưởng thành chỉ một đêm.
Ông trực tiếp trao vương miện cho cháu.
Ông để cháu tự bước qua bùn lầy.
Tự qua máu và nước mắt.
tự tay nhặt lấy nó.
Đội lên đầu .
Vì ông.
Cũng vì chính cháu.
Bài học cuối cùng ông.
Cháu học .
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.