Vân Tay Bị Xóa Khỏi Chính Nhà Mình
Chương 5
Thấy thái độ mềm xuống, ánh sáng trong mắt cũng sáng lên.
“Chỉ làm hình thức thôi, nhiều nhất một tháng.”
lật tài liệu đến trang cuối cùng, cầm bút lên, dừng .
“Trang nhiều chữ quá, em đau đầu. cứ để đó, ngày mai ký .”
Chu Tự Bạch sững một chút, đó an ủi :
“, vội.”
Bạn thể thích: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
vội.
Bởi vì cho rằng chui bẫy.
Tối ngày thứ tư, về nhà sớm hơn nửa tiếng.
khỏi thang máy, thấy cửa một thợ khóa mặc đồ công nhân đang xổm.
Bên chân đặt hộp dụng cụ, trong tay cầm lõi khóa mới.
Dì Vương một bên, đang giục nhanh lên.
“ Chu tối nay nhất định đổi xong, nhất ngay cả chìa cơ cũng phối .”
Bước chân khựng .
Dì Vương ngẩng đầu thấy , sắc mặt lập tức đổi.
“Phu nhân, hôm nay cô…”
bước tới.
“Hôm nay về sớm nữa, ?”
Thợ khóa dậy, lúng túng.
“Chào cô, …”
“ cứ tiếp tục.”
ổ khóa tháo một nửa.
“ chỉ hỏi, nửa tháng nay tới mấy ?”
thợ theo bản năng dì Vương một cái.
Dì Vương sốt ruột:
“ làm việc, hỏi nhiều thế làm gì?”
lấy điện thoại trong túi , bật video.
“ chỉ cần trả lời .”
thợ khóa lẽ cũng gì đó , dứt khoát thật:
“Tính cả hôm nay, thứ sáu.”
“Mỗi đều cùng một gọi tới?”
“ nam Chu, nữ lúc dì , lúc một cô trẻ hơn, cũng nữ chủ nhân nhà .”
Lồng ngực mạnh mẽ trầm xuống.
“Cô tên gì?”
“Hình như tên … Lâm Mạn.”
Mặt dì Vương trắng bệch.
Bà đưa tay định giật điện thoại , nghiêng tránh , lạnh lùng bà .
“Đừng chạm .”
Tay bà cứng đờ giữa trung, ánh mắt bắt đầu hoảng hốt.
bà , gằn từng chữ hỏi:
“Khi ở nhà, cô tới bao nhiêu ?”
Dì Vương cắn răng .
nhấc chân bước qua bà , trực tiếp đẩy cửa nhà.
bàn trong phòng khách đặt sách tranh thiếu nhi còn dọn .
Một góc sofa vắt một chiếc khăn màu hồng, đồ nhà .
bàn ăn đặt một tờ danh sách tài liệu nhập học trường tiểu học cộng đồng. Hàng cùng, mấy chữ “giấy chứng nhận bất động sản”, “giấy chứng minh cư trú hộ khẩu”, “giấy chứng minh quan hệ giám hộ” khoanh đỏ.
Tên dùng giấy nhớ che .
Chút may mắn cuối cùng trong lòng biến mất.
Tối hôm đó, khi Chu Tự Bạch trở về, đang trong phòng khách xem tivi.
Dì Vương ở trong bếp, bước cũng nhẹ hơn ít.
Chu Tự Bạch giày, tiên khóa cửa, đó , vẻ mặt tự nhiên.
“Hôm nay về sớm nhỉ.”
“Ừ.”
tùy tiện đáp một tiếng.
“Em khéo gặp thợ đổi khóa.”
Động tác khựng .
“ ? Khóa cũ lỏng, bảo họ tới kiểm tra.”
đặt điều khiển xuống, ngẩng đầu .
“Thợ nửa tháng nay tới sáu .”
Chu Tự Bạch , sắc mặt từng tấc từng tấc trầm xuống.
“ thì ?”
“ nên hỏi .”
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
bình tĩnh đến mức ngay cả bản cũng bất ngờ.
“Từ lúc nào về nhà và một phụ nữ khác đồng ý ?”
chằm chằm , hồi lâu, bỗng .
“Lâm Vãn, em theo dõi ?”
“Trả lời câu hỏi .”
“Em gì?”
ném áo khoác lên sofa, vẻ ôn hòa mặt cuối cùng bóc sạch.
“Lâm Mạn đưa con tới vài , em chịu nổi ? còn em, một năm em mấy ngày ở nhà? Cái nhà ai đang chống đỡ, trong lòng em ?”
suýt nữa làm cho tức .
“ ngoại tình mà còn như đang làm từ thiện?”
“Ngoại tình?”
như thấy một từ buồn , bước về phía hai bước.
“Lâm Vãn, kết hôn với em ba năm, em tự em từng chạm mấy . Mỗi ngày tăng ca thì công tác, về nhà ngã đầu ngủ. Em biến hôn nhân thành ở ghép, bây giờ tới chất vấn ?”
, tim co thắt dữ dội.
Hóa khi con vô liêm sỉ đến một mức độ nhất định, thật sự thể đâm dao khác, hỏi vì cô chảy máu.
“ đứa trẻ con ?”
lập tức trả lời.
Chỉ , trong đáy mắt chút âm trầm khi vạch trần, chút tàn nhẫn kiểu lỡ thì phá luôn.
Vài giây , :
“.”
Khoảnh khắc chữ đó rơi xuống, ngược bình tĩnh.
“Mấy tuổi ?”
“Năm tuổi.”
“ cả khi chúng kết hôn?”
“Lâm Vãn, sự việc như em nghĩ.”
“ như thế nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.