Vào Ngày Huỷ Hôn Tên Chú Khốn Nạn Véo Eo Anh Đòi Dụ Dỗ -Thẩm Kim An &Trì Ngạn Chu
Chương 302: Công Ty Này Là Của Nhà Cô À?
Thẩm Cẩn An đặt bút ký dứt khoát vào bản hợp đồng, khép lại những chuỗi ngày lo âu. Cô mỉm cười nói với trợ lý Chu: "Phiền cô về n lại với cô Tôn Linh rằng mong đợi sự hợp tác lần này. Hy vọng chúng ta sẽ tạo nên một sự kiện bùng nổ."
Cẩn An trao lại một bản hợp đồng đã ký cho đối phương, ra hiệu cho Quách Tần: "Tiểu Tần, em tiễn trợ lý Chu ra ngoài giúp chị nhé."
"Vâng ạ!" Quách Tần hăng hái gật đầu, kh quên ném cho Phàn Mỹ một cái đầy đắc tg trước khi cùng khách rời khỏi phòng.
Trong văn phòng lúc này chỉ còn lại Thẩm Cẩn An và Phàn Mỹ. Bầu kh khí bỗng chốc chùng xuống. Nghĩ đến việc Phàn Mỹ vừa suýt nữa dùng sự cố chấp của làm hỏng cả một đại sự, cơn giận trong lòng Cẩn An bốc lên. Cô vừa định mở lời chất vấn trách nhiệm, thì bất ngờ thay, Phàn Mỹ lại là cúi đầu trước.
"Giám đốc Thẩm, thực lòng xin lỗi." Bà ta hạ giọng, vẻ mặt đầy hối lỗi như thể đã thực sự nhận ra sai lầm của . "Vừa đã quá bốc đồng, thực sự kh ý định phá hoại c việc chung đâu."
Phàn Mỹ nở một nụ cười gượng gạo, tiếp tục bằng giọng bùi ngùi: "Cô biết đ, trước khi cô về đây, đã dồn hết tâm huyết cho dự án Tôn Linh này. bị từ chối quá nhiều lần đến mức nảy sinh tâm lý đố kỵ khi th cô thành c quá nh. thực sự kh hiểu đã sai ở đâu cho đến khi nghe trợ lý Chu nói."
Bà ta thở dài, ánh mắt Cẩn An thêm vài phần "nể phục" giả tạo: " kh ngờ cô lại dám bỏ qua đội ngũ quản lý để trực tiếp thuyết phục Tôn Linh. Sự quyết đoán đó là thứ cần học hỏi. Giờ thì đã tâm phục khẩu phục tại c ty lại chọn cô vào vị trí Giám đốc . nhận thua."
"Nhận thua ?" Cẩn An sững sờ. Cô kh ngờ đàn bà sắc sảo, luôn tìm cách gây khó dễ cho lại thể nói ra những lời này.
"Đúng vậy. Nếu kh cô, vị trí này chắc c là của . Mất cơ hội thăng tiến ngay trước mắt, ai mà chẳng đau lòng?" Phàn Mỹ cười khổ. "Nhưng sau chuyện hôm nay, hứa từ giờ trở sẽ toàn tâm toàn ý hỗ trợ cô, cô bảo gì làm n."
Cẩn An Phàn Mỹ, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Cô vốn định truy cứu đến cùng, nhưng thái độ "biết sai sửa giỏi" và câu chuyện đầy cảm xúc của đối phương khiến cô nhất thời kh biết phản ứng ra . Khi cô còn đang mải suy nghĩ, Phàn Mỹ đã nh chóng chào một tiếng rời khỏi văn phòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
________________________________________
Một lúc sau, Quách Tần quay lại, th Phàn Mỹ đã ung dung ngồi vào chỗ làm việc như chưa chuyện gì xảy ra, cô liền chạy ngay vào phòng Cẩn An: "Chị An An, chị định bỏ qua cho mụ ta thật à? Suýt chút nữa là mụ làm hỏng hết c sức của chúng ta đ!"
Cẩn An cười gượng, thuật lại màn xin lỗi "chấn động" vừa . "Chị cũng kh ngờ cô lại đổi thái độ nh thế. Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, đến lúc chị kịp phản ứng thì cô đã ra . Giờ mà chị đuổi theo đòi kỷ luật thì tr vẻ như chị đang hẹp hòi, cậy thế ép quá kh?"
"Mụ ta chắc c đang âm mưu trò gì đó!" Quách Tần kh tin vào sự lương thiện đột xuất này. Càng nghĩ càng tức, cô dậm chân: "Kh được, chị hiền chứ em kh hiền. Để em ra nói chuyện cho ra nhẽ!"
Quách Tần hùng hổ thẳng đến bàn làm việc của Phàn Mỹ, gõ mạnh xuống mặt bàn: "Phàn Mỹ, bà ý gì đây?"
Phàn Mỹ ngẩng đầu lên, gương mặt lộ vẻ ngây thơ vô số tội: "Tiểu Tần à, chuyện gì mà em nóng nảy thế? Chị làm gì khiến em kh hài lòng ?"
"Bà còn giả nai à? Bà biết vừa suýt làm bay mất hợp đồng của c ty kh? bà thể thản nhiên như kh chuyện gì thế?" Quách Tần gắt lên.
"Chị chẳng hiểu em đang nói gì cả," Phàn Mỹ lạnh lùng đáp, tay vẫn thoăn thoắt gõ phím. "Hợp đồng đã ký xong, giờ là lúc tập trung cho sự kiện Kinh Hà cuối tuần. Chị đang bận, em kh việc gì thì đừng đứng đây làm loạn."
"Bà...!" Quách Tần nghẹn họng vì sự tráo trở này. "Bà nên th may vì hợp đồng đã ký. Nếu Tôn Linh vì bà mà đổi ý, dù bà bán cả gia sản cũng kh đền nổi đâu. Đừng tưởng giở trò mèo mà qua mắt được . Nếu th bà còn lén lút phá hoại lần nữa, chắc c sẽ kh để bà yên!"
Phàn Mỹ bỗng dừng tay, bật cười khẩy, ánh mắt trở nên sắc lạnh: "Đòi đuổi việc ? Cô cũng tự tin quá nhỉ. làm ở đây bao nhiêu năm, ngay cả Chủ tịch cũng nể mặt vài phần. Cô chỉ là đứa chân ướt chân ráo mới đến vài ngày mà đã dám đứng đây chỉ tay năm ngón? Cô nghĩ cái c ty này là tài sản riêng của nhà cô à?"
Bà ta đứng dậy, tiến sát lại gần Quách Tần, giọng đầy thách thức: "Đừng quên, vẫn là Phó giám đốc cái phòng này. Cô và vị 'Giám đốc' kia định hợp sức bắt nạt ? Để xem ai mới là cuốn gói trước!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.