Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vào Ngày Huỷ Hôn Tên Chú Khốn Nạn Véo Eo Anh Đòi Dụ Dỗ -Thẩm Kim An &Trì Ngạn Chu

Chương 316: Giải Cứu

Chương trước Chương sau

"Liệu chúng ta thể bình tĩnh thảo luận từng phương án thỏa hiệp kh? Sau đó, hãy cứ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, cô th thế nào..."

Nghe Giang Tiểu Thiên bắt đầu mở lời nhận thua, Thẩm Cẩn An kh hề bu lỏng cảnh giác. Cô siết chặt mảnh chai vỡ trong tay, gằn giọng với gã: "Tốt nhất nên cư xử cho phép vào."

"Cô Thẩm, xin hãy nương tay!" Giang Tiểu Thiên cảm nhận được cạnh thủy tinh sắc lẹm đã bắt đầu lún sâu vào da cổ , một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Đến lúc này, gã mới kinh hoàng nhận ra Thẩm Cẩn An kh hề nói đùa, cô thực sự thể ra tay.

Gã tái mặt vì sợ hãi, vội vã xuống nước: "Cô Thẩm, chúng ta hãy bàn bạc lại. Thêm một bạn là thêm một con đường, kh cần đẩy mọi chuyện đến mức cực đoan như vậy, cô kh nghĩ thế ?"

Thẩm Cẩn An đáp lại bằng gương mặt kh cảm xúc: "Vừa nãy Giang đâu nói như vậy. Ông hoàn toàn kh ý định để lại lối thoát cho và Phán Phán cơ mà?"

"Đó là hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm thôi..." Giang Tiểu Thiên, một kẻ to béo hung hãn thường ngày, giờ đây đang run rẩy như cầy s. "Cô Thẩm, hay là chúng ta đặt mảnh chai xuống nói chuyện? Tư thế này mệt mỏi lắm, lỡ tay cô bị thương thì kh tốt chút nào."

" đã bảo là đứng im!" Thẩm Cẩn An kh tin bất cứ lời nào của gã, cô bực bội quát: "Ông kh muốn nói chuyện với cũng được, nhưng hãy để Phán Phán trước. Sau khi cô an toàn, sẽ tự khắc 'nói chuyện' với ."

"Cô ta ..." Giang Tiểu Thiên khẽ nhíu mày. Gã đã tốn bao c sức mới bẫy được con mồi béo bở này, thể cam lòng để Trì Phán Phán rời dễ dàng như vậy? Nhưng cảm giác lạnh lẽo từ mảnh thủy tinh đang đè nặng lên động mạch khiến gã kh còn lựa chọn: "Được, ta thể thả Trì Phán Phán , nhưng... ta chỉ thể để một trong hai rời khỏi đây thôi."

"Cứ thử ," Cẩn An lạnh lùng đáp trả. "Đừng quên, mạng sống của vẫn đang nằm trong tay ."

"Cô Thẩm, chúng ta cũng nên thực tế một chút." Giang Tiểu Thiên đột ngột cười khẩy, cố l lại chút uy thế. "Cô sự chênh lệch cân nặng giữa chúng ta xem? Nếu liều mạng vùng ra, vẫn cơ hội tg. Hơn nữa, cho dù c.h.ế.t, đám em ngoài kia cũng sẽ kh bao giờ để hai thoát thân. Được c.h.ế.t cùng hai đại mỹ nhân, dù làm ma cũng th mãn nguyện."

Thẩm Cẩn An khẽ nhíu mày. Cô biết gã nói đúng. Tất cả những gì cô đang làm chỉ là kế hoãn binh để câu giờ. Trì Phán Phán hiện đang trúng thuốc, hoàn toàn mất khả năng tự vệ, nếu cứ giữ cô bé lại đây thì cả hai sẽ cùng c.h.ế.t chùm.

Sau một thoáng suy tính, cô nói với Giang Tiểu Thiên: "Thế này , thả Phán Phán ra trước. Sau khi cô an toàn, chúng ta sẽ 'bàn' tiếp chuyện của ."

"Chốt hạ." Giang Tiểu Thiên nh chóng đồng ý. "Ta thả cô ta , nhưng cô ở lại. Và tuyệt đối đừng chọc cái chai đó vào cổ ta nữa."

"Được."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cẩn An quay sang phía sau, khẽ hỏi: "Phán Phán, em th thế nào? Cố gắng chịu đựng thêm một chút nữa được kh?"

"Thẩm Cẩn An... còn chị thì ?" Trì Phán Phán lo lắng chị dâu. "Kh được, chúng ta cùng !"

"Nghe lời chị, em trước ," Cẩn An gắt nhẹ. "Chị sẽ tự cách thoát thân."

"Nhưng mà..."

"Biến khỏi đây ngay!" Cẩn An đột ngột đổi giọng c.h.ử.i rủa: "Chẳng em ghét lắm ? Nếu mệnh hệ gì, chẳng đúng ý em à? Việc gì giả vờ tình nghĩa vào lúc này? Cút ngay cho khuất mắt !"

"Đừng tưởng bở, kh cao thượng đến mức liều mạng vì em đâu. Nếu em cứ chần chừ, cả hai chúng ta sẽ cùng c.h.ế.t ở đây đ!"

Lời lẽ của Cẩn An vô cùng cay nghiệt khiến Trì Phán Phán cảm th nghẹn đắng. Cô thừa hiểu Cẩn An đang cố tình nói vậy để cô dứt khoát rời . Một vốn ghét lại đang đ.á.n.h cược mạng sống để cứu , nếu cô còn ở lại làm gánh nặng thì đúng là quá bất nghĩa.

"Chị... chị nhất định đợi đ, sẽ gọi trai đến cứu chị ngay!" Phán Phán nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng gượng đứng dậy.

Th bóng dáng Phán Phán loạng choạng tiến về phía cửa nhưng bị đám vệ sĩ chặn lại, Cẩn An gằn giọng: "Ông Giang, bảo của tránh ra. Ngay lập tức!"

"Tránh đường cho cô ta ," Giang Tiểu Thiên lạnh lùng ra lệnh.

Đám mặc đồ đen tản ra. Trì Phán Phán Cẩn An lần cuối, th sự quyết tâm trong mắt chị dâu, cô mới c.ắ.n môi bước ra khỏi phòng bao.

Điện thoại đã bị tước mất, Phán Phán hoảng loạn muốn tìm giúp để báo tin cho Trì Diễm Chu. Đúng lúc đó, cô va Mạc Ly – đang lo lắng tìm Thẩm Cẩn An.

"Làm ơn... cho mượn ện thoại một lát!" Phán Phán túm chặt l tay .

"Trì tiểu thư?" Mạc Ly sững sờ. nhận ra trạng thái bất thường của cô, vội vàng hỏi: "Cô vậy? Sư phụ đâu?"

Phán Phán run rẩy chỉ tay về phía căn phòng vừa thoát ra, khóc nấc lên: "Cứu chị ! Mau cứu chị với!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...