Vào Ngày Huỷ Hôn Tên Chú Khốn Nạn Véo Eo Anh Đòi Dụ Dỗ -Thẩm Kim An &Trì Ngạn Chu
Chương 446: Những Rung Động Dưới Màn Mưa Thu
Trong căn bếp nhỏ, Trần Lệ Vũ khẽ tựa vào kệ bếp, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi bóng dáng cao gầy ngoài sân của Tô Minh Kim. Cô tặc lưỡi, giọng đầy vẻ tiếc nuối: "An An, bác sĩ Tô mà xem. Đôi l mày th tú như trăng khuyết, vóc dáng thì thẳng tắp, lại còn thêm cặp kính gọng vàng đó nữa... qua thì cứ như một kẻ 'đạo đức giả' chính hiệu, nhưng thực chất lại là kiểu bác sĩ 'khổ hạnh' ển hình. Tớ cá là phòng khám của ta sạch nhất bệnh viện, còn bệnh nhân nữ đến khám chắc tốn kh biết bao nhiêu khăn gi để lau nước mắt... vì quá đẹp trai."
Thẩm Cẩn An đang dở tay rửa rau, nghe vậy kh nhịn được mà đảo mắt: " bớt si mê được kh?"
"Tớ nói thật mà!" Lệ Vũ phản bác ngay lập tức. " đúng là kiểu đang c.h.ế.t đuối trong khi kẻ khác thì c.h.ế.t khát. Hai đàn cực phẩm như vậy đều xoay qu , vậy mà cứ bình chân như vại. bầu kh khí giữa họ ngoài kia kìa, cứ như chỉ chờ một mồi lửa là lao vào đ.á.n.h nhau đến nơi ."
Lệ Vũ lẩm bẩm tiếp: "Nếu họ đ.á.n.h nhau thật, đứng về phía ai? Dù bác sĩ Tô tốt, nhưng tớ vẫn th Chủ tịch Chi hợp với hơn. Vừa giàu, vừa đẹp, lại còn khí chất 'môn đăng hộ đối'. Nếu là tớ, tớ chọn luôn Chi kh cần suy nghĩ."
" im miệng được chưa?" Cẩn An tức giận vẩy những giọt nước còn vương trên tay vào mặt cô bạn thân. " coi họ là rau củ ngoài chợ chắc mà đòi chọn với lựa? Cẩn thận kẻo họ nghe th thì tớ kh cứu được đâu."
"Nghe th thì đã , tớ chỉ nói sự thật thôi mà..." Lệ Vũ phụng phịu.
Cẩn An nghiêm mặt, hạ thấp giọng: "Tốt nhất là nên giữ mồm giữ miệng. Tối nay kh chỉ là tiệc tân gia của bà nội, tớ còn đang muốn nhân dịp này 'đẩy thuyền' cho bác sĩ Tô và Panpan. Đừng làm hỏng chuyện bằng m lời đùa cợt vô thưởng vô phạt đó."
"Panpan? Em gái Chủ tịch Chi á?" Lệ Vũ sửng sốt. " thân thiết với cô ta từ bao giờ thế? Quên mất trước đây cô ta hành hạ ra à? Tại chuyện tốt thế này kh nghĩ đến tớ mà lại giúp cô ta?"
"Panpan bản tính kh xấu, chỉ là hơi trẻ con và thẳng tính thôi. Chuyện cũ tớ kh để bụng." Cẩn An dừng lại một chút, mỉm cười trêu chọc: "Chẳng chính nói kh muốn kết hôn, chỉ muốn tự do ? Giờ tớ giới thiệu bác sĩ Tô cho , chịu kh?"
"À thì... chắc c là kh!" Lệ Vũ cười hì hì. "Yêu đương chi cho khổ, cứ tự do kiếm tiền là sướng nhất. cứ lo mà chấn chỉnh bản thân , đừng làm việc tùy hứng nữa. Tớ mà mất việc thì biết tay tớ đ."
Cẩn An bật cười, giơ tay đầu hàng: "Được , thưa 'tổ t', con hứa sau này sẽ ngoan ngoãn nhận mọi đầu việc mà giao, được chưa?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
________________________________________
Bên ngoài, một cơn mưa thu vừa dứt để lại cái lạnh se sắt. Tô Minh Kim đứng trong sân, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ đàn bên cạnh, kh khỏi rùng một cái phá tan sự im lặng: "Thời tiết dạo này chuyển lạnh nh thật đ."
Chi Diễm Chu kh đáp lời, đôi mắt vẫn sâu thẳm như mặt hồ đêm. Đúng lúc bầu kh khí đang rơi vào trạng thái đóng băng thì chu cửa vang lên.
"Đến đây!" Tiếng Cẩn An vọng ra từ bếp. Cô ló đầu ra, phớt lờ hoàn toàn vẻ mặt đang cau lại của Chi Diễm Chu, hướng về phía Minh Kim: "Bác sĩ Tô, làm ơn mở cửa giúp với được kh?"
Minh Kim gật đầu bước ra cổng. Cánh cửa vừa mở, một bó hoa khổng lồ đã ập đến trước mặt cùng tiếng reo hò phấn khích: "Bất ngờ chưa! Chúc mừng tân gia nhé!"
Tô Minh Kim nhẹ nhàng đẩy bó hoa đang định dí sát vào mặt ra. Khuôn mặt rạng rỡ của Chi Panpan lập tức hiện ra. khẽ cười: " nhầm . Bó hoa này chắc kh dành cho đâu."
"Ơ, là ?" Mặt Panpan đỏ bừng như gấc chín. Cô lúng túng ôm lại bó hoa, lí nhí giải thích: " cứ tưởng là chị dâu..."
"Hắt xì!"
Mùi hương hoa quá đậm đặc khiến chứng viêm mũi của Minh Kim tái phát, kh kìm được mà quay mặt hắt hơi một tiếng. Panpan cuống quýt đưa bó hoa ra xa: " xin lỗi, Minh Kim, làm khó chịu kh?"
"Kh đâu." Minh Kim l tay che mũi, mỉm cười trấn an: "Ngoài trời lạnh lắm, vào nhà nói chuyện."
Panpan ôm bó hoa lủi thủi sau Minh Kim, gương mặt đầy vẻ hối lỗi và tự trách, đến mức cô nàng hoàn toàn kh nhận ra trai đang đứng sù sụ một góc ngoài sân với gương mặt "đen như nhọ nồi".
Chưa có bình luận nào cho chương này.