Váy Lụa Xanh Giữa Đồng Cỏ Thơm
Chương 1:
Kể từ khi ta nhớ được mọi chuyện, ta nhớ Th di nương đã đến nhà ta ba lần.
Lần thứ nhất là đến chúc mừng cha ta thăng quan. Bà ta uống say, kéo cha ta lên lầu cao thì thầm suốt một đêm.
Lần thứ hai là khi bà ta bị cô cô làm khó, giữa đêm mưa đến tìm cha ta khóc lóc kể lể. Sau đó, ở lại gần nửa tháng, cha liền nghiêm khắc dặn dò ta: “Chuyện của Th di nương cũng là chuyện nhà chúng ta. Con đối xử với Th di nương như đối với mẫu thân ruột.”
Lần thứ ba lại là nửa tháng trước. Mưa thu lất phất, mẫu thân đang cài hoa cho ta, cha thì ngồi bên cửa sổ vẽ hoa cúc. Ta nũng nịu với cha: “Trước khi thành thân thì phụ thân và mẫu thân là d họa nổi tiếng thiên hạ, giỏi nhất là vẽ . Cha vẽ một bức chân dung cho con và mẫu thân !”
Đây chẳng là lần đầu ta nài nỉ nên cha cũng chẳng buồn ngẩng đầu, chấm bút vào màu vàng nghệ, vẫn từ chối như cũ: “Nguyệt Lâu, cha từng nói , sau khi thành thân sẽ kh vẽ nữa.”
Ta kh hiểu: “Cha thành thân hay kh thì liên quan gì đến việc vẽ hay kh?”
Mẫu thân thản nhiên, dịu dàng cười: “ muốn vẽ thì đã vẽ , kh vẽ nữa cũng kh cả.”
Cha ta một quyển tập tr, trong đó chỉ một trang vẽ bóng lưng một mỹ nhân, váy lụa x, trâm ngọc trắng, dáng uyển chuyển.
Mẫu thân từng kể, chiếc váy và cây trâm là quà cha tặng , hôm bà mặc lên nó, chính đã vẽ bức tr . Ngày hôm sau, hai đã định ngày thành thân, từ đó cha ta chỉ vẽ vật, kh vẽ nữa.
Ta chỉ đành xoa cổ đang mỏi nhừ: “Tác phẩm cuối cùng của phụ thân là vẽ mẫu thân, thật khiến con ngưỡng mộ một mối lương duyên sâu đậm.”
Mặt mẫu thân hơi ửng hồng, nhẹ nhàng chọc trán ta, vừa bảo ta nói nhỏ thôi lại vừa lén cha, vẫn là ánh mắt thẹn thùng của thiếu nữ thuở ban đầu. Ông vẫn chuyên chú vào tr, kh ngẩng đầu, cũng chẳng nói thêm câu nào.
Cho đến khi tiếng đập cửa vang lên, kèm theo tiếng khóc nghẹn: “Đào lang...”
Mặt cha thoáng sượng, tay khựng lại. Một giọt màu vàng nghệ nhỏ xuống phá hỏng cả bức vẽ. Nhưng cha lại kh để tâm đến nó nữa, cũng kh để tâm đến cơn mưa lạnh cắt da. Ông lao ra ngoài trong mưa, lảo đảo chạy .
Lúc ngang qua mẫu thân, giẫm vũng nước, làm bùn văng tung tóe bẩn cả váy bà.
Th di nương đến . Tay trái cầm hưu thư, tay dắt theo một tiểu nữ nhi nhỏ. Mưa gió như trút nước, họ đứng ngoài cửa kh biết nói gì, hoặc chẳng nói gì cả. Bà ta được cha mời vào nhà, ngồi bên bếp lửa.
Cha cưng chiều nữ nhi của Th di nương, mang cả bát thịt kho mới nấu lên đưa cho bọn họ. Đó là món mẫu thân ta dành dụm tiền hơn nửa tháng mà nhân dịp Trung Thu, bà mới nấu cho cả nhà ăn.
Mẫu thân ta sợ cha mất mặt liền nhỏ giọng ngăn cản: “Phu quân, để lại chút cho Nguyệt Lâu.”
Ông kh nghe: “Nguyệt Lâu sắp đến tuổi xuất giá , nên nhường nhịn một chút.”
Ta lẩm bẩm: “Con là con một trong nhà, l đâu ra ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vay-lua-x-giua-dong-co-thom/chuong-1.html.]
Cha lạnh lùng liếc ta một cái. Nhưng Th di nương lại đột ngột đứng bật dậy, làm như muốn dắt nữ nhi kia : “Đào lang, nếu kh hứa với ta rằng nơi này mãi mãi là nhà ta, ta tuyệt đối sẽ kh qu rầy gia đình .”
Th di nương nhỏ hơn mẫu thân ta năm tuổi, da trắng tay ngọc. Bà ta vén tóc ướt sau tai, cúi đầu ấm ức, khiến cha ta mềm lòng.
“Đào lang, ta và Tú Tú kh cần thức ăn của .” Bà ta giật l bát thịt từ tay nữ nhi đặt lại lên bếp, ngẩng đầu đầy u uất: “Đào lang, ta chỉ vì tình nghĩa th mai trúc mã mà đến thăm một chút thôi. Từ nay núi s xa cách, cứ xem như ta đã chết...”
Miệng nói chia tay, nhưng ta đã ra, một cọng tóc của bà ta cũng chẳng muốn rời.
Cha liền l thẻ tre, quất thẳng vào ta. Đây là lần đầu tiên cha đánh ta, kh rõ là vì bát thịt kho hay vì những kh liên quan này.
Mẫu thân liều c trước, gánh hết roi thay ta. Bà ấm ức bật khóc: “Đánh con làm gì? Ta mua ít thịt khác là được .”
Lúc đó cha mới bu tay, ném thẻ tre lên bàn. Ông từng là học trò của Lương lão phu - một d nho nổi tiếng, mà e rằng chưa từng được dạy rằng: Sách thánh hiền, kh thể dùng để đánh thê tử và con.
Mẫu thân ta đeo giỏ tre, dầm mưa mua thịt. Trước khi còn dặn ta quét sạch sân dưới mái hiên. Ta cúi đầu thì mới phát hiện, trong lúc hỗn loạn, hoa mẫu thân cài cho ta đều rơi cả, bị bùn đất làm bẩn.
Mẹ con Lư Th Yên an ổn dọn đến nhà ta ở.
Thịt kho ưu tiên phần họ trước, quần áo cũng cắt may cho họ trước, ngay cả than sưởi vốn đã kh đủ dùng, cũng dành cho họ dùng trước.
Cha giận ta vô lễ lại trách mẫu thân nu chiều nên dọn sang phòng sách ngủ luôn.
Dưới sự sắp xếp của , Lư Th Yên và tiểu nữ nhi Tú Tú của bà ta được ở trong gian chính vốn là chỗ ở của nhà ta trước đây. Còn ta với mẫu thân thì đành dọn tạm sang căn phòng phụ dột nát, chịu cảnh sống tạm bợ qua ngày.
Ta lầm bầm than: “Thật chẳng hiểu nổi, ta đang chịu cái khổ gì đây?”
Mẫu thân dỗ ta, bảo thời thế khác xưa , giờ kh thể so với lúc còn ở kinh thành.
Hồi đó, cha ta chỉ là một tiểu quan nhàn chức, nhưng nhà ta cũng coi như nhà viện, chút ruộng vườn cửa hàng, chẳng lo ăn mặc.
Nhưng ba năm trước, quyền thần tr đấu lại vạ lây kẻ vô can.
Thái sư đương triều kết đảng mưu lợi, bị lộ chuyện. Mà chỉ vì trong tay ta vài bức tr của cha nên cũng bị liên lụy, bị giáng chức.
Cha ta vốn tự xưng th liêm, tính tình cao ngạo, khi bị đày thì kh mang theo l một đồng, giao hết gia sản cho bằng hữu. Chỉ mang theo một quyển tập tr.
Từ phồn hoa đế đô lại bị đày đến một thị trấn nhỏ xa xôi, đương nhiên ta và mẫu thân kh thể quen ngay được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.