Váy Lụa Xanh Giữa Đồng Cỏ Thơm
Chương 8:
Đúng như ta dự đoán, sau khi về lại kinh thành, mẫu thân liền tìm đến bà ngoại, quay lại nghề cũ, tiếp tục ra ngoài làm tiêu cục. Lục Quân Diêu tình cờ gặp được liền nhận ra mẫu thân nên chủ động bắt chuyện. Lúc này mới biết nhà ta thay đổi đến long trời lở đất, cuối cùng chỉ còn lại một ta, giữa một cha vô tình và một mẹ kế đầy tính toán mà xoay sở.
Ta dè dặt hỏi : “ mẫu thân vẫn còn th uất ức vì ta kh?”
Lục Quân Diêu chỉ vào hộp hồng khô: “ biết lúc dì Chu nhờ ta mang hồng khô đến cho , đã nói gì kh? Chỉ riêng tấm lòng và cái , đến ta cũng tự th kh bằng. Bà nói, ‘Khi sinh ra Nguyệt Lâu, ta chỉ mong con bé lớn lên khỏe mạnh, bình an đến già. Nó kh sinh ra để phụng dưỡng ta cả đời, ta kh miễn cưỡng đòi hỏi nó hiếu thuận trọn đời, cũng kh vì những thứ kh thể được mà đau lòng.’”
Nước mắt vốn đã kìm lại được, nhưng khi nghe đến đây, ta lại kh nhịn được nữa mà bật khóc thành tiếng.
Kìm nén quá lâu, đeo mặt nạ diễn kịch quá lâu, ta thật sự đã mệt mỏi .
“Mẫu thân của ta là như vậy đ, bà là phụ nữ tốt nhất, tốt nhất trên đời này…”
Chính bà đã dạy ta cách sống sót trong nghịch cảnh, là bà cho ta niềm hi vọng để tiếp tục sống. Ta thật sự nhớ bà, nhớ đến mức trong mơ cũng th gọi “mẫu thân”…
Khóc đã đời, cũng đã ăn xong hai đĩa chân giò hầm, ta mới nhớ ra một chuyện liền hỏi Lục Quân Diêu: “ đã biết mẫu thân ta gặp chuyện như vậy, lẽ ra căm ghét cha ta mới đúng, bây giờ lại còn muốn giúp ta?”
Ánh mắt Lục Quân Diêu chợt sáng rực: “Nước ấm nấu ếch kh đau, nhưng từ trên cao ngã xuống mới thật sự gãy xương đứt gân.”
Sau hôm , bắt đầu c khai khoản đãi cha ta, khiến hàng xóm đều nh ninh rằng cha ta sắp được triệu hồi về kinh. Lư Th Yên cũng vội vàng tiêu sạch gia sản, sắm sửa quần áo lộng lẫy, chỉ mong ngày về thể nở mày nở mặt.
Lục Quân Diêu thỉnh thoảng lại đến nhà ta, lần nào đến cũng tay kh, chỉ dùng ba tấc lưỡi dỗ cha ta cười tít mắt.
Cha ta bày ra vẻ đạo mạo, kéo ta đứng trước mặt Lục Quân Diêu, nói: “Hai đứa từ nhỏ đã là th mai trúc mã, nếu cháu kh chê, nhận nữ nhi nhà họ Đào ta làm thì cũng là phúc phận của nó .”
Ông kh còn nói đến chuyện “kh vì năm đấu gạo mà khom lưng” nữa. Giờ còn vì năm đấu gạo mà ngay cả nữ nhi ruột cũng đem ra mặc cả.
Nhưng ta lại chẳng vội, là biết đây là một ván cờ lớn của Lục Quân Diêu.
Dưới gốc hồng, ta quay lưng lại, : “Quan viên bị giáng chức, nếu kh thánh chỉ thì kh thể được ều hồi. đến đây nhiều lần như vậy, nói là nhờ giúp đỡ cầu xin, nhưng lại chẳng mang theo thánh chỉ, cũng kh dẫn nào đến.”
thản nhiên ung dung ta, chờ ta nói ra sự thật.
là muốn để cha ta và Lư Th Yên ôm giấc mộng trở về kinh, sau đó mới kéo tụt từ đỉnh núi xuống vực sâu, để những ngày tháng sau này mới thật sự gọi là thống khổ.
Ta nghi hoặc hỏi : “ định làm cha ta thân bại d liệt, l lòng ta, đưa ta về kinh ?”
Lục Quân Diêu lại thẳng t gật đầu: “Đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vay-lua-x-giua-dong-co-thom/chuong-8.html.]
Ta ngẫm nghĩ một lát lại hỏi: “Hồi nhỏ ta từng cứu , ơn cứu mạng nên báo đáp kh?”
Th gật đầu, ta giơ hai ngón tay ra trước mặt lắc lư: “Một, kh được cưới ta. Hai, đưa ta về kinh miễn phí, tiến cử ta vào nhà quyền quý để làm nha hoàn, được kh?”
Lục Quân Diêu ngẩn hồi lâu, bật cười kh thành tiếng.
xắn tay áo lên, chống tay vào h, nhưng vẻ kh biết làm với ta.
“ biết, để đưa cả nhà trở lại kinh, m năm nay trong quan trường ta đã bỏ ra bao nhiêu c sức kh? Cha ta ra tâm tư của ta, sợ ta bị cuốn vào án cũ, nên đã âm thầm thay ta bàn chuyện hôn sự, mới cuộc hôn nhân kia. Ta vốn định sau khi hủy hôn, cầu được thánh chỉ, đón cả nhà về kinh mới bàn đến chuyện cưới xin. Nhưng gặp được mẫu thân , biết nhà gặp biến cố nên ta mới gấp gáp chạy tới.”
Hiện giờ đã cao hơn ta nửa cái đầu, hơi cúi xuống, để ánh mắt ta thẳng vào mắt .
muốn ta rõ vẻ uất ức trong mắt : “Vậy mà, vẫn thà làm tỳ nữ nhà quyền quý, cũng kh muốn làm thê tử của ta ?”
Ta chớp mắt: “Nam tử chưa đính hôn trong thiên hạ còn đầy ra, lẽ nào ta làm vợ hết?”
Thân phận trong sạch là ều căn bản , gì đáng để kiêu ngạo?
Lại th Lục Quân Diêu chẳng hề nản lòng, mỉm cười hỏi ta: “Vậy giờ còn tránh ta như tránh ôn dịch nữa kh?”
Ta bình tĩnh nói: “Kh đến mức đó. Chuyện hiểu lầm đã nói rõ . còn giúp ta mang đồ từ xa tới, đương nhiên ta vẫn xem là bằng hữu.”
“Chỉ là, Lục Quân Diêu, hai việc ta vừa nhờ làm, đến giờ vẫn kh thay đổi. Làm thê tử của ta, sống dựa hơi kẻ khác, chẳng bằng thật sự kiếm chút bạc trong tay còn hơn. Mẫu thân ta năm xưa cũng chính vì tự kiếm được tiền, nên mới thể nói là . Nếu kh tiền xe ngựa để trở về kinh, cha ta tuyệt đối sẽ kh cho. Bà giờ vẫn sẽ bị mắc kẹt trong vũng lầy này.”
Lục Quân Diêu nghe liền hiểu ý ta, thu lại nụ cười, trong mắt hiện lên vẻ tôn kính.
“Nguyệt Lâu, ta và là quân tử chi ước. Dù thế nào, ta cũng hy vọng sau này sống tốt, cho dù kh làm thê tử của ta.”
Những ngày tái ngộ cùng Lục Quân Diêu, gần như mỗi ngày đều treo chữ “muốn cưới ta” trên miệng.
Nhưng chỉ duy nhất một câu: “cho dù kh làm thê tử của ta”, lại khiến ta cảm động đôi chút.
Chỉ khi thật sự tôn trọng ta, ta mới thể bu bỏ đề phòng và chỉ trích, thẳng vào một lần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.