Vé Máy Bay Đến Vân Châu
Chương 11
Cuối cùng trả lời :
“Ăn cơm , đừng chỉ ăn sườn bố gói cho.”
nhanh trả lời:
“ em đang ăn sườn?”
gõ chữ:
“ đây gắp sườn xào chua ngọt, nào cũng chọn miếng bên rìa lớp giòn .”
Đối phương hiển thị đang nhập, dừng lâu.
trả lời:
“Trong hộp chỉ còn miếng ở giữa thôi.”
dòng chữ , khóe miệng khẽ động.
Như tính hòa giải.
Chỉ mặt băng nứt một khe nhỏ, nước bên vẫn lạnh, ít nhất thể thấy chút chuyển động.
Một tuần , Thẩm Dư Niên hẹn ăn cơm.
Địa điểm quán nhỏ mà ngày đăng ký kết hôn đặt.
Chỗ ngày đó quá hạn từ lâu. đặt vị trí cạnh cửa sổ . Khi gửi ảnh chụp màn hình tin nhắn đặt bàn cho , chỉ một câu:
“ bù bữa cơm đó, yêu cầu em nhất định đến.”
.
vì mềm lòng, mà cũng , bữa cơm ngày đó ăn , rốt cuộc còn bao nhiêu hương vị.
Quán nhỏ khuất trong ngõ phố cũ, mặt tiền lớn, bên trong luôn mùi dầu nóng trộn với rượu nếp hoa quế. đây chúng thường tới, bà chủ nhận Thẩm Dư Niên, thấy chúng cửa liền chào:
“Lâu tới, vẫn như cũ ?”
Thẩm Dư Niên một cái.
:
“Ít hành.”
Bà chủ :
“Nhớ nhớ, Tiểu Quý ăn hành mà.”
Thẩm Dư Niên mím môi.
khi xuống, đẩy thực đơn cho :
“Hôm nay em gọi món.”
“ ghét nhất gọi món ? chỉ gọi những món an .”
“Hôm nay an một chút cũng .”
lật thực đơn, gọi ba món, một phần canh.
chen lời.
Trong lúc đợi món, ngoài cửa sổ bắt đầu mưa nhỏ.
Mưa ở Nam Thành gấp gáp như Vân Châu, rơi lất phất kính, làm bảng đèn bên đường nhòe thành một cụm ánh sáng ấm.
Thẩm Dư Niên đặt một túi hồ sơ lên bàn.
nhíu mày:
“Ăn cơm còn mang việc theo?”
lắc đầu.
“ đồ chúng .”
Trong túi hồ sơ biên lai hủy đặt tiệc cưới, đơn hủy kẹo cưới, ghi chép hủy lịch chụp ảnh cưới, còn một danh sách tay.
đẩy danh sách đến mặt .
đó tất cả chi phí liên quan đến hôn lễ trong thời gian , khoản nào , khoản nào trừ, khoản nào chịu.
Chữ ngay ngắn, phía mỗi mục đều ghi chú.
một cái, ngẩng đầu hỏi:
“ ý gì?”
“Những khoản thể để em chịu hết.” . “ đây luôn cảm thấy em xử lý những chuyện chuyện đương nhiên. Đặt khách sạn em chạy, sửa thẻ bàn em chạy, trao đổi với họ hàng hai bên cũng em chạy. chỉ phụ trách chỗ nào .”
dừng một chút.
“Bây giờ cầm lên phần nên gánh.”
đặt danh sách bàn.
“Dư Niên, tính toán tiền bạc với .”
“ .” . “ thể vì em tính, mà tiếp tục giả vờ .”
Bà chủ bưng món tới, cắt ngang bầu khí nặng nề .
Món đầu tiên sườn non xào chua ngọt.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi đang nhiều độc giả săn đón.
Đĩa đặt xuống, mùi chua ngọt bốc lên.
Thẩm Dư Niên theo bản năng gắp miếng bên rìa, đũa đưa tới nửa đường dừng, đó gắp miếng ở giữa bỏ bát .
.
chút tự nhiên:
“Miếng ở giữa cũng ngon.”
gắp lên ăn.
Quả thật cũng ngon.
Bữa cơm đó quá nhiều chuyện tình cảm.
công ty gần đây một dự án mới, chủ động từ chối chuyến công tác Vân Châu. phương án văn hóa sáng tạo qua vòng đầu, tổng giám đốc Trang khen “ lửa cháy nhà”.
Thẩm Dư Niên xong :
“ giống cô .”
hỏi:
“Giống chỗ nào?”
“Đều chuyện đâm .”
“ còn dám đắc tội ?”
nghiêm túc suy nghĩ một chút:
“ cố gắng bớt đắc tội.”
Bà chủ ngang qua, hai chúng :
“Hôm nay hai đứa chuyện khách sáo quá, đây thế .”
còn gì, Thẩm Dư Niên :
“Đang học cách chuyện.”
Bà chủ sững , :
“Còn nghiêm túc nữa.”
Ăn xong, mưa vẫn tạnh.
Thẩm Dư Niên đưa ô cho .
nhận lấy, bung , phát hiện chiếc ô chiếc ô đen ở Vân Châu.
một chiếc ô màu xanh đậm, cán ô chút xước, chiếc hồi chúng để trong cốp xe.
:
“ lấy từ xe em, hôm đó em quên mang.”
“ừ” một tiếng.
Chúng mái hiên quán nhỏ. Mưa rơi mặt đường, đèn xe kéo vệt sáng dài.
Thẩm Dư Niên hỏi:
“ thể tiễn em về ?”
:
“ cần.”
gật đầu, ép.
“ em đường cẩn thận.”
cầm ô hai bước, đầu.
vẫn tại chỗ, , đuổi theo.
:
“Thẩm Dư Niên.”
lập tức ngẩng đầu.
“ ăn cơm, đừng đặt chỗ cửa sổ.”
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
ngẩn :
“Tại ?”
“ thích lúc nào cũng đường bên ngoài.”
lâu, khóe mắt chậm rãi cong lên.
“.”
Một tháng , bố nhập viện kiểm tra.
bệnh cũ, tính nghiêm trọng, cần viện hai ngày.
kết thúc cuộc họp chạy tới bệnh viện. đến cửa phòng bệnh, liền thấy Thẩm Dư Niên đang giúp bố chỉnh giường.
Bố giường bệnh, miệng còn đang bảo:
“Cao thêm chút nữa. cao như , cổ sắp gập . , thấp xuống một chút.”
Thẩm Dư Niên hề thiếu kiên nhẫn, chỉnh từng chút một.
bên cạnh gọt táo, vẻ mặt như miễn cưỡng cho thêm điểm.
ở cửa một lúc.
Thẩm Dư Niên thấy .
buông tay:
“Em tới .”
hỏi:
“ ở đây?”
chen :
“Bố con cho gọi con, con đang họp. tìm ai, đành gọi nó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.