Về Nhà Thôi Chàng Sĩ Quan Của Em
Chương 1:
sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Những vất vả thường ngày khiến suy nghĩ cố gắng học thật tốt để sau này một cuộc sống khấm khá hơn, vì vậy quyết tâm thi vào một trường đại học tiếng ở thủ đô Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, mọi thứ như mở ra trước mắt. đỗ vào đại học mà mơ ước b lâu, kh những thế, tại thành phố này, đã quen và yêu Việt - đáng lẽ trở thành chồng của .
Trong một lần bị những kẻ lạ mặt tấn c tại một con hẻm nhỏ gần trường đại học, chính Việt là đã giải cứu cho . Trên đường đưa về ký túc xá hỏi:
“Muộn như vậy em còn đâu?”
thành thật trả lời:
“Bạn cùng phòng của em bị ốm. Em ra ngoài mua thuốc cho cô .”
nói:
“Lần sau ra ngoài muộn như vậy em nên nhờ bạn trai cùng, hoặc ít nhất là rủ thêm các bạn khác trong khu ký túc. Gần đây an ninh khu này kh được tốt.”
khẽ gật đầu:
“Em chừa . Lần sau em sẽ rủ thêm bạn cùng phòng.”
Việt chút ngạc nhiên:
“Em chưa bạn trai ?”
mỉm cười:
“Kh ai để ý tới con bé nhà quê như em đâu.”
Nói xong ngước bằng ánh mắt hiện rõ sự ngưỡng mộ:
“ là cảnh sát ạ?”
Việt mỉm cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ve-nha-thoi-chang-si-quan-cua-em/chuong-1.html.]
“Là sinh viên năm cuối học viện Cảnh sát.”
Th nụ cười của , nhịp tim đột nhiên tăng vọt. kh biết nói thêm ều gì nên lặng lẽ bên . Chẳng m chốc cả hai chúng đã tới cổng khu ký túc xá.
Dường như Việt cũng bị ấn tượng bởi vẻ ngoài dễ thương của cô sinh viên năm thứ nhất là nên chủ động xin số ện thoại để tiện liên lạc.
“Nhớ lưu số của vào đó.” Việt vừa cười vừa bấm ện thoại gọi sang máy của .
ngượng ngùng, khẽ gật đầu:
“Vâng.”
Những ngày sau đó, sinh viên năm cuối học viện cảnh sát thực sự để lại trong lòng những nhung nhớ, bồi hồi. và n tin với nhau, kể cho nhau nghe những chuyện thời thơ ấu hay đơn giản chỉ là những việc xảy ra ở trường. Cứ như vậy, thế giới nhỏ bé của bỗng tràn ngập màu hồng - màu của tình yêu mới chớm nở.
đã dần quen với nhịp sống nơi đây, những bạn thân thiết tại trường đại học và - hiểu và yêu thương hết mực.
Do trường Việt học tính chất đặc thù nên chúng kh thể gặp gỡ hàng ngày như các cặp đôi khác. Mặc dù quãng thời gian bên nhau vô cùng ít ỏi nhưng chúng thực sự trân trọng từng phút giây .
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. lẽ trời vẫn còn muốn thử thách tình cảm của hai chúng .
Sau khi tốt nghiệp, Việt nhận nhiệm vụ tại quê - nơi cách xa thủ đô cả trăm cây số. Từ lúc này chúng mới chính thức hiểu thế nào là yêu xa.
Yêu xa là khi nhớ nhung ai đó bạn kh thể gặp mặt, là khi cần một bờ vai để dựa vào lại chẳng th ai kề bên, tất cả những vui buồn chỉ diễn ra xung qu màn hình ện thoại.
Kh những thế, cũng đâu cứ nhớ là thể n tin, gọi ện cho nhau. Nếu như n tin kh th hồi đáp ắt hẳn đang chuyên án cần được giải quyết. đã quen và kh hề giận dỗi mỗi lần như vậy. Thứ lo kh là khi xa nhau sẽ lừa dối mà ều duy nhất khiến chẳng thể an tâm là Việt thể gặp nguy hiểm khi tham gia phá án. Ở nơi xa chỉ biết cầu cho luôn mạnh khoẻ, bình an.
ta thường ví, yêu xa giống như ngọn lửa trong gió. Gió sẽ thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên những ngọn lửa lớn. Quả thực trong tình yêu của và cũng vậy, xa nhau làm cho ngọn lửa bùng cháy dữ dội, để mỗi khi gặp mặt lại là những cái nắm tay, lưu luyến chẳng muốn rời.
Còn nhớ kỳ nghỉ sau khi năm thứ hai đại học kết thúc, trở về quê mà kh tránh khỏi cảm giác hồi hộp. làm gì dám nói với bố mẹ chuyện hẹn hò với Việt , chỉ dám lén lút gặp ta mà thôi. Bố vốn kh thích cảnh sát, nói đúng hơn là sợ con gái khổ khi yêu làm nghề này.
Chỉ ều cái kim trong bọc ắt ngày lòi ra, một lần bố mẹ bắt gặp Việt đưa về nhà. Ngày hôm đó Việt mặc thường phục nhưng bố nhận ra vì trước đó đã từng giúp khi xe bị hỏng giữa đường.
Thì ra cảnh sát từ thành phố mới về xuất hiện trong câu chuyện của bố lại chính là Việt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.