Về Nhà
Chương 1:
1
Nụ cười trên mặt cứng lại ngay lập tức, một luồng khí lạnh chạy khắp .
Con gái Chu Hy Hy mặc chiếc váy trắng nhỏ, đứng trên một tảng đá sát mép vực, chắp tay sau lưng mỉm cười .
con bé lại nói câu này?
vô thức lùi lại hai bước, mồ hôi lạnh túa ra.
Mười năm trước, cũng tại mép vực này, đã tận tay đẩy đứa con gái 6 tuổi của xuống, con bé c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Sau đó báo cảnh sát, nói rằng con gái bị trượt chân ngã xuống.
Trong sở cảnh sát, khóc đến xé lòng xé phổi, kh ai nghi ngờ , trên đời này làm gì mẹ nào lại tự tay hại c.h.ế.t con gái cơ chứ?
Cuối cùng, vụ án được kết luận là tai nạn, từ đó bắt đầu cuộc sống mới của .
Đúng lúc chìm trong ký ức kinh hoàng.
Chu Hy Hy từ từ về phía , thẳng vào mắt , hỏi lại: "Lần này mẹ còn đẩy con xuống kh, mẹ? Rốt cuộc con đã làm sai chuyện gì?"
khuỵu xuống đất, hai chân kh ngừng run rẩy, kinh hoàng chằm chằm vào con bé.
Hồn phách của con bé đã trở về ? Nó về để báo thù ư?
nghiến răng, chằm chằm vào đứa con gái vừa quen thuộc vừa xa lạ này, nhớ lại hình ảnh đứa con gái mười năm trước rơi xuống vực, nằm trong vũng máu, tuyệt vọng .
Lúc này, Chu Hy Hy đột nhiên cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.
"Con làm mẹ sợ , mẹ?"
"Đây là con học từ trên TV đó, con diễn giống kh ạ?"
Đầu ong lên một tiếng, vô thức thở phào nhẹ nhõm.
"Thì ra là diễn kịch à..."
Chu Hy Hy là con gái của với chồng hiện tại, con bé hoàn hảo thừa hưởng những ưu ểm của cả và ta, vô cùng đáng yêu và th minh.
Cộng thêm việc từ nhỏ con bé đã bộc lộ năng khiếu bắt chước và diễn xuất đáng kinh ngạc, nh chóng trở thành một ngôi nhí được săn đón.
cảm th tự hào về con bé.
"Chúng ta xuống núi mẹ, Chu Hy Hy mệt , ôm con ."
Con gái ôm l cổ nũng nịu, trong lòng cũng dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, mặt trời lặn đỏ như m.á.u phía chân trời.
Là quá nhạy cảm , con bé đã c.h.ế.t mười năm , đáng lẽ đã biến mất khỏi thế giới của từ lâu.
Con bé sẽ kh quay lại đâu.
lắc lắc đầu, ôm Chu Hy Hy lên, chuẩn bị xuống núi.
Khuôn mặt nhỏ của con bé áp vào tai , từ từ cất tiếng:
"Mẹ ơi, tại mẹ lại g.i.ế.c con? Tại ? Con hận mẹ!"
2
cố gắng giả vờ bình tĩnh về nhà, con gái đang chơi đồ chơi trong phòng nó.
bóng lưng con bé, trong mắt dần hiện lên vài phần tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ve-nha/chuong-1.html.]
Chu Hy Hy kh đúng, kh đúng.
Những lời con bé nói tuyệt đối kh lời thoại, gần đây con bé cũng kh xem qua bộ phim truyền hình nào tương tự.
lại trùng hợp thế, đúng lúc đưa con bé lên núi thì lại nói với những lời như vậy.
Từ trước đến nay kh tin trên đời ma quỷ, sau khi g.i.ế.c con gái, chưa từng cảm th sợ hãi.
Thậm chí giờ đây còn quên cả tên con bé.
Rốt cuộc cô bé trước mắt là ai? Thật sự vẫn là Chu Hy Hy của ?
Cạch, cửa mở ra, là chồng đã về.
"Vợ ơi, Hy Hy ơi, về ."
"Bố!"
Chu Hy Hy bỏ đồ chơi xuống, lập tức nhào vào lòng chồng .
Chồng bế con bé lên xoay hai vòng, hôn lên má con bé.
x tới, kéo chồng là Hàn Bân vào phòng, đóng sập cửa lại.
" thế vợ?"
ta đầy nghi hoặc.
hạ giọng kể cho ta nghe chuyện xảy ra trên núi hôm nay.
Chồng nghe vậy thì kinh hãi, mặt đầy sợ hãi.
"Làm thể, lẽ nào con bé đã trở về?"
lắc đầu: "Em kh tin, con bé đã c.h.ế.t mười năm , tuyệt đối kh thể."
"Em nghi ngờ, cô bé đang ở nhà này hoàn toàn kh là Chu Hy Hy!"
Chồng vùng dậy đứng lên, kinh hoàng :
"Vậy con bé là ai, Chu Hy Hy thật đâu ?"
lườm ta, đầu vô thức quay ra phía cửa, ra hiệu cho ta im miệng.
"Bây giờ en vẫn chưa biết rốt cuộc là chuyện gì, nhưng em sẽ làm rõ."
"Bây giờ, trước tiên hãy ổn định con bé đã."
Trong bữa tối, ba chúng im lặng như tờ, cứ như thể là lạ.
Hàn Bân bưng bát, thẳng vào Chu Hy Hy.
Chu Hy Hy đặt đũa bát xuống, Hàn Bân:
"Bố ơi, hôm nay mẹ đưa con lên đỉnh núi, đẹp thật bố ạ."
"Thế à, con vui là được."
Chồng đối phó, thất thần bới cơm.
"Chỉ là, ở đó cao quá, nếu mà rơi xuống thì chắc c sẽ đau lắm nhỉ."
run b.ắ.n cả , cảnh tượng mười năm trước lại lóe lên trong đầu.
Con gái nằm trong vũng máu, nói: "Mẹ ơi, con đau."
Chưa có bình luận nào cho chương này.