Vết Cắn Của Dã Thú
Chương 1: Rừng Cấm và Vết Máu Định Mệnh
Chương 1: Rừng Cấm và Vết Máu Định Mệnh
Mưa rơi tầm tã, từng hạt nặng trĩu quất lên thân thể nhỏ bé của An Nhiên như trừng phạt. Cô chạy ên cuồng trong rừng, đôi chân trần giẫm lên những nhánh cây, rễ rừng gồ ghề. Phía sau là tiếng chó sủa, tiếng đuổi bắt... Cô là mục tiêu bị săn, bị truy đuổi bởi chính tổ chức mà cô từng tin tưởng.
An Nhiên – nữ đặc vụ bị gài bẫy bởi chính đồng đội, bỏ trốn để giữ l mạng sống. Nhưng cô kh biết rằng đang chạy vào một nơi còn đáng sợ hơn: Rừng Cấm Vực Bắc, nơi lời đồn kể về những sinh vật kh thuộc về nhân loại.
Rầm!
Cô vấp ngã, đập mặt xuống đất bùn lạnh lẽo, cả run rẩy kh còn sức. Máu từ chân cô hòa vào đất, lan ra thành một vết đỏ nhạt...
Gầm gừ…
Một tiếng động trầm đục vang lên. Kh tiếng . Kh thú dữ th thường.
Cô ngẩng đầu và chạm mặt .
Một bóng đen khổng lồ đứng trên vách đá, ánh trăng phía sau lưng khiến cả cơ thể toát ra một thứ khí chất lạnh lẽo, nguy hiểm đến rợn . Đôi mắt vàng rực như sói, dã thú... nhưng mang hình dáng đàn . Cơ bắp, trần trụi, cơ thể ướt sũng vì mưa, mái tóc đen dài ướt sũng ôm sát gương mặt sắc lẹm như tạc.
“Ngươi là… thứ gì...?” – cô thều thào.
kh trả lời. Trong nháy mắt, đã áp sát cô như cơn gió. Móng tay sắc như d.a.o cắm vào bùn đất bên tai cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vet-can-cua-da-thu/chuong-1-rung-cam-va-vet-mau-dinh-menh.html.]
“Ngươi... m.á.u ngươi thơm...” – gầm gừ, giọng nói khàn đục, mùi hoang dã, thô bạo như thể đến từ cổ đại.
“Tránh ra...” – An Nhiên run lẩy bẩy, nhưng thân thể như bị hóa đá.
“Ta đã nhịn lâu ... Đừng trách ta.” – nghiêng đầu, hơi thở nóng rực phủ lên cổ cô.
Cắn!
“Á a…!!!”
cắn vào cổ cô kh nhẹ, kh dịu dàng, mà thô bạo, dữ dội như thú hoang. Răng cắm sâu, để lại hai dấu m.á.u rỉ ra, nóng hổi. An Nhiên rên lên kh biết là vì đau hay vì thứ cảm giác nhột nhạo đang xộc thẳng vào xương sống.
“Tại… lại... cắn ...?”
“Vì ngươi là của ta .”
thô bạo xé toạc vạt áo cô, tiếng vải rách xé tan kh gian yên tĩnh. Hơi thở gấp gáp, ánh mắt hoang dại như con thú vừa giành được con mồi đầu tiên sau nhiều năm nhịn đói. Cô kh còn chống cự được nữa, cơ thể như mềm nhũn dưới sự chiếm hữu bá đạo của .
“Mẹ kiếp... Ngươi ngon đến mức khiến ta phát ên.”
thô bạo xé toạc vạt áo cô, tiếng vải rách xé tan kh gian yên tĩnh. Hơi thở gấp gáp, ánh mắt hoang dại như con thú vừa giành được con mồi đầu tiên sau nhiều năm nhịn đói. Cô kh còn chống cự được nữa, cơ thể như mềm nhũn dưới sự chiếm hữu bá đạo của .
“Mẹ kiếp... Ngươi ngon đến mức khiến ta phát ên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.