Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vết Sẹo Sau Lưng

Chương 5: Sợi dây vô hình

Chương trước Chương sau

Chương 5: Sợi dây vô hình

Đêm xuống, phủ Tạ gia chìm trong tĩnh mịch. Ánh trăng treo lơ lửng ngoài song cửa, đổ bóng dài trên nền đá lạnh, phủ một sắc u tịch lên gian phòng lớn nơi Lâm Y đang ở.

Nàng ngồi trên giường, mắt vào khoảng kh vô định. Dù Tạ Du đã kh ép nàng chia sẻ phòng tối nay, nhưng từng lời nói ban chiều của vẫn vang lên bên tai: "Từ nay… mọi thứ của em đều thuộc về ta."

Lâm Y siết chặt tấm chăn mỏng. Nỗi sợ hãi, nghi hoặc và cả chút bối rối cứ chồng chất trong lòng. Cuối cùng, nàng kh kìm được, bước xuống giường, khẽ hé cửa sổ ra ngoài sân. Ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ trong phủ, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo vô cùng.

Tiếng bước chân vang lên sau lưng khiến nàng giật quay lại. Kh ai khác… chính là Tạ Du.

kh gõ cửa, kh báo trước, cứ thế xuất hiện lặng lẽ như một bóng ma.

“Kh ngủ được ?” Giọng khẽ vang lên, đầy bình thản, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt nàng.

Lâm Y bối rối cúi đầu: “ chỉ… chưa quen…”

Tạ Du bước tới gần hơn, hơi thở phả nhẹ vào tóc nàng khiến nàng cứng đờ. Tay bất ngờ nâng cằm nàng lên, bắt nàng đối diện với đôi mắt sâu thẳm : “Chưa quen hay kh dám ngủ?”

Lâm Y kh đáp được, ánh mắt lảng tránh. Trong khoảnh khắc im lặng đó, bàn tay ấm áp của Tạ Du lướt nhẹ xuống cổ nàng, dừng lại nơi vết sẹo lồi lõm bên vai. Ngón tay khẽ chạm, mang theo một chút run rẩy… khẽ.

“Những vết này… ai đã để lại?” hỏi, giọng trầm thấp, kh hẳn là dịu dàng, nhưng cũng kh mang vẻ lạnh lùng thường th.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lâm Y bặm môi, siết chặt tay: “Kh quan trọng nữa .”

Tạ Du nhíu mày. ghét cách nàng nói câu đó… như thể vết thương chẳng là gì, như thể bao nhục nhã nàng từng gánh chịu chỉ đáng bị lãng quên. Nhưng biết rõ… những vết sẹo trên da chỉ là phần nổi những vết sẹo trong tim nàng mới là thứ kh thể chạm tới.

“Em thể quên,” chậm rãi nói, bàn tay nắm l cổ tay gầy guộc , “Nhưng ta kh quên được. Những kẻ từng làm tổn thương em… ta sẽ bắt chúng trả giá.”

Câu nói khiến tim nàng khẽ run lên, đôi mắt ươn ướt. Lần đầu tiên nói sẽ thay nàng đòi lại c bằng… nhưng nàng kh dám tin.

“Ngài nói vậy… để làm gì chứ?” Lâm Y khẽ thốt lên. “Chẳng chỉ là một mà ngài nhất thời hứng thú thôi ?”

Tạ Du khựng lại. nàng lâu, đôi mắt tối sầm xuống: “Em nghĩ vậy thật ? Lâm Y, một khi đã bước chân vào phủ Tạ gia… đã mang d nghĩa ‘ của ta’… thì cả đời này em kh thể rời . Đây kh nhất thời.”

dứt lời, cúi xuống… khoảng cách chỉ còn một hơi thở.

Hơi ấm từ lan tỏa qu nàng, bao bọc l từng run rẩy trong lòng nàng. Tạ Du kh hôn, chỉ khẽ thì thầm bên tai:

“Đêm nay, cứ ngủ yên. Ta kh để ai chạm vào em nữa… kể cả chính bản thân ta.”

Lâm Y ngẩng lên, ánh mắt hoang mang. đàn này… là loại gì vậy? Lạnh lùng, tàn nhẫn, đầy quyền uy… nhưng lại dịu dàng theo một cách khiến tim nàng kh thể kháng cự.

Khi bóng khuất dần sau cánh cửa khép lại, nàng mới nhận ra: một sợi dây vô hình… đã âm thầm trói buộc l trái tim .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...