Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng
Chương 55:
Tạ tiểu thư đang cúi đầu, kh chớp mắt.
Đây là một tư thế cực kỳ bị động. Mọi biểu cảm, dung mạo, thậm chí cả cái động tác nhỏ mang chút ái này, tất cả đều bị nàng thu trọn vào tầm mắt, kh thể nào trốn tránh.
Bùi Độ sắp kh thể chịu đựng nổi ánh như vậy nữa. Đầu óc cứ nóng bừng lên từng cơn.
Nếu cứ tiếp tục như thế này, nàng nhất định sẽ phát hiện ra đang đỏ mặt.
trên giường xoay vào trong, che nửa khuôn mặt, giọng nói trầm thấp chưa từng : "... Tạ tiểu thư, hôm nay ta th trong kh được khỏe, nàng cũng về nghỉ ngơi sớm ."
Đây là lệnh đuổi khách.
Tạ Kính Từ tự nhiên sẽ kh mặt dày mày dạn ở lại thêm nữa. Nàng ỉu xìu đứng dậy bước ra khỏi cửa. Sau khi đóng cửa lại, ngay cả giọng ệu khi hỏi hệ thống cũng mang vẻ ủ rũ: " đang... kh vui ?"
Hệ thống: [Hửm?]
"Là cái động tác đó ," Nàng dừng lại một lát, nhấn mạnh giọng, khẽ đá nhẹ vào góc tường, " đến mức bài xích như thế kh?"
còn nắm tay nàng nữa cơ mà.
Tạ Kính Từ hoàn toàn lý do để nghi ngờ đây là một sự trả thù. Bởi vì tai nàng quả thực đã nóng bừng lên một cách vô dụng.
Hệ thống cười ha hả: [Thật kh thể hiểu nổi sự d.a.o động cảm xúc của các . Nhưng mà, dựa trên kho dữ liệu khổng lồ trước đây, sau khi tính toán một cách hợp lý, câu trả lời thể rút ra là 'tức giận vì yêu mà kh được' đó nha.]
Nói xong, nó khẽ động đậy, hiện ra một đoạn văn bản hình ảnh trong tâm trí Tạ Kính Từ.
[Trích đoạn 《Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Tài: Tình Nhân Hợp Đồng》:
" kh yêu ?"
Đáy mắt Tạ Kính Từ lóe lên ba phần tức giận, bốn phần ghen tu. Gương mặt tuấn tú dần trở nên vặn vẹo: "Ngay cả chạm một cái cũng kh muốn ? đến mức bài xích như vậy kh? rốt cuộc ểm nào kh bằng phụ nữ đó!"
Bùi Độ bướng bỉnh quay mặt : "Tạ tiểu thư, kh yêu chính là kh yêu, xin cô hãy tự trọng."]
Cái kịch bản cũ rích giữa một tên phản diện ác bá và một nhân vật chính ngây thơ yếu đuối. Lời thoại thể khiến trái tim ta đập loạn nhịp ngừng đập ngay tắp lự, chỉ ều tên nhân vật đã bị đổi thành nàng và Bùi Độ.
Tạ Kính Từ xem mà da đầu tê rần, tức đến mức muốn nổ tung hộp sọ ngay tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vi-hon-the-vai-ac-luon-thay-doi-hinh-tuong/chuong-55.html.]
Tạ Kính Từ: "Ta cảnh cáo mi, đừng bắt ta xem lại m thứ này thêm lần nào nữa."
Nàng dừng lại một chút, nhớ tới câu lệnh đuổi khách của Bùi Độ, nghiêm túc cau mày: " ta đã chọc tức giận kh?"
Do nàng đã vượt quá giới hạn trước, quả thực nên nghĩ cách để dỗ dành .
Nhưng dỗ dành khác khó quá mất, đau đầu thật sự.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cùng lúc đó, bên trong phòng ngủ, Bùi Độ đột nhiên trở .
Hôm nay việc nối mạch đã thành c. Tuy tu vi hiện tại chẳng đáng là bao, nhưng sẽ một ngày, thể một lần nữa đứng ở vị trí sánh vai cùng Tạ tiểu thư.
đã khổ luyện suốt bao năm vì mục tiêu này, giờ chỉ là bắt đầu lại từ đầu mà thôi.
biết bản thân đủ mạnh mẽ.
Ban đầu Bùi Độ cuộn tròn trong chăn. Nhưng lớp chăn b quá dày, kh gian bên trong lại chật hẹp và ngột ngạt. Hơi nóng hầm hập bốc lên, khiến cơ thể càng thêm nóng ran.
Vì vậy, đành thò đầu ra khỏi lớp chăn, hít thở cái kh khí buốt giá của mùa đ khắc nghiệt, cố gắng để sự lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.
Lúc nãy, khi ở khoảng cách gần trong gang tấc với Tạ tiểu thư... suýt chút nữa đã ngạt thở đến c.h.ế.t.
Ai ngờ nàng lại còn dùng ngón tay chạm vào , mỉm cười dịu dàng với .
Ánh mắt của Tạ tiểu thư từ đầu đến cuối đều vô cùng trong trẻo và sáng ngời, kh hề mang chút tạp niệm hay mờ ám nào. Chắc c nàng chỉ thật lòng muốn chăm sóc cho . Nhưng lại kh kìm được mà liên tưởng đến những chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Thật sự là...
Mái tóc đen rối bời, mềm mại vương vãi trên gối. Khi chạm vào sườn mặt và cổ, nó mang lại một cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.
Nơi này chỉ còn lại một . Bùi Độ lại bất giác cảm th chột dạ, vùi má vào gối, mím chặt đôi môi mỏng.
khô, nứt nẻ thành những đường hằn tinh vi. Khi đầu lưỡi chạm vào, chỉ cảm nhận được vị rỉ sét thoang thoảng.
Chắc hẳn Tạ tiểu thư sẽ kh thích cảm giác này, nhưng nàng cũng kh lập tức bu tay ra.
Hơi ấm từ đầu ngón tay nàng lưu lại dường như vẫn chưa tan biến. Bùi Độ thầm mắng bản thân đã hết t.h.u.ố.c chữa, nhưng nhịp đập của trái tim lại dần trở nên sống động, tựa như bị một bàn tay lớn nắm l, đập thình thịch từng hồi.
còn nắm tay nàng nữa chứ.
Lần đầu tiên chạm vào tay nàng. Nó nhỏ hơn tưởng tượng nhiều. Lúc đó đầu óc hoàn toàn trống rỗng, và nàng cũng kh hề né tránh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.