Vì Tín Chỉ, Tôi Liều Mạng Chém Giết Với Zombie
Chương 8:
Mọi tuy hả giận, nhưng đối mặt với cảnh này, chẳng ai vui lên nổi.
Trên đường quay về, im lặng lâu, cố nghĩ chuyện khác để phân tán đầu óc.
Đột nhiên hỏi Bùi Đình, luôn bên cạnh : “Vì cứ nhất định hơn một bậc?”
Dạo gần đây cảm giác cứ bám theo như cái đuôi nhỏ.
khựng lại: “Vì nói... chỉ thích mạnh hơn .”
ngẩn ra, c.h.ử.i rủa kh ngừng: “Đồ đàn ch.ó c.h.ế.t! Đây chính là lý do hồi cấp ba nhất quyết chuyển vào lớp , lên đại học lại đăng ký chung trường với , đến cả các cuộc thi tham gia cũng chen một chân vào !?”
“Ừ, vài cuộc thi chưa từng tiếp xúc, hồi đó thức trắng đêm học mới dám ra sân.”
Đây là lý do cướp mất hạng nhất của à?
chợt phản ứng lại: “Kh đúng, chẳng nói kh thích yêu đương sớm với ngốc hơn ?”
“ kh …” khựng lại, đột nhiên chằm chằm : “Lúc đó... nghe th à?”
Ánh mắt né tránh, kh .
Sau đó nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ừ, kh chỉ biết vứt thư tình của , còn bị ta mỉa mai một trận.”
Mẹ nó, hại hồi đó cứ th đàn là sợ!
Ánh mắt Bùi Đình sững lại: “Đó là viết cho ?”
như nhớ ra ều gì đó.
Sắc mặt tái nhợt.
“Xin lỗi, kh biết đó là đưa.”
Lúc đó, vứt thư tình của , còn nói dù yêu sớm thì cũng kh yêu sớm với ngốc hơn .
Vậy nên phấn đấu ên cuồng, chính là để vượt qua , đ.á.n.h bại !
Kết quả giờ đột nhiên nói với tất cả chỉ là hiểu lầm?
“Cút!”
Trần Văn cũng chạy tới góp vui, vừa định mở miệng.
quay đầu lại: “ cũng cút.”
“Rõ!”
ta chạy một mạch trốn sang bên cạnh Giai Giai.
Bùi Đình bỗng nhiên xin lỗi : “Xin lỗi.”
Điện thoại vang lên tin n trong nhóm lớp.
Cố vấn học tập: [Mời các bạn hoàn thành ểm d sức khỏe hằng ngày, nhà trường sẽ thống kê tình trạng sức khỏe sinh viên mỗi ngày, đồng thời phát vật tư theo số lượng . @Tất cả mọi .]
:...
Bùi Đình:...
Zombie biến mất .
Tổng cộng kéo dài mười ngày.
Zombie đột nhiên biến mất kh dấu vết, kh ai th chúng biến mất kiểu gì.
Giống như dịch bệnh năm đó, đến vội vã cũng vội vã.
lẽ đây là kế hoạch tự cứu của Mẹ Trái Đất.
Cuối cùng chúng cũng chờ được mây tan trăng sáng, tận thế trong khuôn viên trường khép lại.
Lãnh đạo bí mật trao gi chứng nhận và phần thưởng cho chúng .
Còn những bạn học nhân cơ hội làm m trò mờ ám, thậm chí đ.â.m sau lưng chúng , đều bị tống vào nhà giam.
Án tù dài ngắn khác nhau.
Mọi chuyện kết thúc, đến lúc tổng kết thành quả.
Giai Giai mặt mày ủ rũ: “A, chỉ nhận được suất học tiếp thôi…”
Trần Văn thở dài: “Haiz, kh chỉ được học tiếp, mà còn kh viết luận văn tốt nghiệp, tiếc thật đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vi-tin-chi-toi-lieu-mang-chem-giet-voi-zombie/chuong-8.html.]
ngẩng đầu lên bốn lăm độ, u sầu trời: “Haiz, sau này quay lại trường làm giáo sư cao cấp, thể cân nhắc kéo các một phen, đem năm căn nhà đó cho thuê lại cho m đứa ôn thi cao học xui xẻo.”
Hai kia đồng loạt chửi: “Mẹ nó còn là kh vậy?”
th “kh ” hơn cả là Bùi Đình.
Lần này kh tr hạng nhất nữa.
Ừ, ngang hàng với , số lượng tinh hạch của và bằng nhau!
Sau khi nhận chức, đăng một bài lên mạng xã hội.
Bạn thân ngày trước th bài đăng nhận chức của liền n tin riêng.
[Kh chứ chị em, mới bao lâu mà làm gì vậy? Từ sinh viên đại học còn chưa tốt nghiệp lên thẳng giáo sư cao cấp của trường đại học top đầu? Mẹ nó kéo với!]
: [Chỉ đ.á.n.h zombie thôi, cũng chẳng làm gì nhiều.]
Cô : [ kh tin.]
: [...]
kh để ý đến cô nữa, dù chuyện này cũng đã bị bưng bít, sẽ kh ai nói ra ngoài.
Hậu quả nghiêm trọng cỡ nào chúng đều biết.
Kh biết tương lai zombie quay lại tràn lan hay kh, nhưng ít nhất bây giờ đời sống giáo sư cao cấp của sướng muốn c.h.ế.t.
Cô giáo hồi trước hay làm khó luận văn của , giờ chức d còn thấp hơn .
đưa tay vỗ vỗ vai cô : “Cô Triệu à, đến giờ họp , thôi, chúng ta cùng .”
Cô Triệu mặt mày khó coi, nhưng vẫn miễn cưỡng cười đáp: “Được.”
Năm đó cô làm khó , giờ cười lại cô.
Chúng ta huề nhé!
th bóng dáng Bùi Đình, bỗng cong môi cười, vẫy tay về phía .
“À đúng , cô Triệu còn chưa biết nhỉ? Đây là yêu của , Bùi Đình.”
Năm đó cô coi trọng Bùi Đình.
là hạng nhì vạn năm còn bị khinh thường, đến Bùi Đình thì cô lại hòa nhã như vậy?
Chẳng cô coi trọng Bùi Đình nhất ?
Đáng tiếc, bị cuỗm mất !
Cuối cùng cũng hả dạ được một lần.
Bùi Đình hơi cúi xuống, hơi thở khiến má tê tê ngứa ngứa.
Giọng nói trong trẻo mang theo ý cười: “Hài lòng chưa?”
gật đầu, đưa tay xoa xoa tóc : “Hài lòng , nhưng em vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho đâu!”
Chấp nhận thì chấp nhận.
Nhưng lãng phí ngần năm tháng, cũng bù đắp chút gì đó chứ?
Vậy thì dùng cả đời để bù đắp cho .
kh biết tương lai còn xảy ra chuyện như thế kh.
Nhưng nếu , thì dù ở đâu, lẽ cũng sẽ kh do dự mà lao tới.
Vì kh ai hiểu rõ hơn chúng cảnh cô lập kh nơi nương tựa ngay từ ban đầu.
Khai giảng xong, Trần Văn th thì sụp đổ: “Thầy hướng dẫn của đâu?”
mỉm cười: “Dạo này cô bị bệnh, dạy thay cô m tiết.”
ta nịnh nọt cười cười: “Hứa Kiều, chúng ta thương lượng chút , tha cho một lần được kh?”
Nụ cười càng rạng rỡ hơn: “Kh được! từng bị dầm mưa , nên cũng xé nát ô của !”
ta tinh mắt th Bùi Đình đứng ngoài cửa , như th được cọng rơm cứu mạng.
“Bùi Đình! quản !”
Bùi Đình cũng cười nói: “ lại càng muốn cô quản hơn.”
“Trời ơi!! Lúc được học tiếp đâu nói sẽ thành ra thế này đâu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.