Vợ Béo Của Lục Tổng
Chương 4: SÁNG ĐẦU TIÊN VÀ MÙI GATO TỪ BẾP LỤC TỔNG
Tô Thiên Như mở mắt dậy với cảm giác… ấm áp lạ thường.
Cô ngó trái.
Cô ngó .
Và... tim muốn rớt ra ngoài.
Trên giường nơi tối qua chỉ cô bây giờ lại thêm một đàn cực phẩm, ôm ngang h cô, ngủ say như chết.
Lục Mặc Thâm. Tổng tài Lục. Chồng trên gi tờ của cô.
"ÁÁÁÁ!"
Cô suýt hét lên, may mà kịp l tay bịt miệng.
Nhưng đã mở mắt.
Ánh nửa tỉnh nửa mê đó làm cô th... tim hẫng một nhịp.
Nhưng sau đó, cau mày, giọng khàn khàn:
“Cô ngủ như lăn xả chiến trường vậy? Cả đêm đá rớt sofa m lần.”
Cô: “Ủa? Vậy là... là tự chui lên giường?”
“Kh. Là cô kéo .”
Cô c.h.ế.t trân. Tối qua ăn bánh tráng xong buồn ngủ, ngủ lúc nào còn kh nhớ, kéo ta lúc nào nữa?
“ làm gì kh?” – cô nghiêm túc hỏi, tay túm chăn như đang bảo vệ tiết hạnh.
liếc cô từ đầu đến chân: “Cô nghĩ thể làm gì một đống… mỡ di động?”
Cô: “…”
“Tổn thương nhưng kh phản bác được.”
30 phút sau.
Lục Mặc Thâm mặc vest chuẩn chỉnh xuống phòng khách thì nghe tiếng loảng xoảng trong bếp.
“Kh bảo bếp trưởng chuẩn bị bữa sáng ?”
bước tới. Và hình ảnh đập vào mắt khiến sững :
Tô Thiên Như – trong tạp dề màu hồng in hình gà con – đang hì hục chiên xúc xích, làm bánh pancake, đun sữa… và hát nhạc thiếu nhi.
“Bé bé bé, cái m.ô.n.g tròn tròn~~♪”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-beo-cua-luc-tong/chuong-4-sang-dau-tien-va-mui-gato-tu-bep-luc-tong.html.]
đứng đó… như bị đóng băng.
Cô quay lại, cười tươi rói: “A, chồng dậy ! Em nấu đồ ăn nè! Hôm nay ăn gì? Cháo hay là bánh cuốn?”
nheo mắt: “Cô... vào bếp làm gì?”
“Thì làm vợ , ít nhất để nhà biết em kh chỉ biết ăn mà còn biết nấu chứ!” – cô hăng hái nói.
Lúc này, dì quản gia hoảng hốt chạy vào: “Cô Tô! Kh cần đâu, nhà đầu bếp”
ẦM!
Tiếng nổ nhỏ vang lên. Cái nồi sữa trào. Xúc xích cháy đen.
“Ối trời ơi!” – cô vội chạy tới cứu bữa sáng.
Lục Mặc Thâm đưa tay bóp trán.
Một buổi sáng yên bình? Kh. Từ khi cưới cô, mỗi sáng là một… chiến trường.
Bữa sáng được dọn ra bàn.
Cô ngồi đối diện , cười như được mùa: “Nè, nếm thử cái pancake em làm ! Hơi cháy chút nhưng tâm!”
đĩa bánh đen thui, im lặng. Nhưng đúng lúc đó…
Tiếng chu cửa vang lên.
Một cô gái cao ráo, th thoát bước vào. Mái tóc uốn nhẹ, váy trắng tao nhã, môi son hồng nhạt.
“Chào Thâm. Em mang ít bánh ngọt mới làm qua cho .”
Tô Thiên Như ngẩng đầu, nheo mắt : Địch thị… tiểu mỹ nhân!
Còn Lục Mặc Thâm thì khẽ chau mày: “ em lại tới?”
Cô gái kia cười: “Nghe nói cưới vợ, em tò mò nên… muốn gặp thử một chút.”
Ánh mắt mỹ nhân nhẹ lướt qua cô. Kh nói ra, nhưng rõ mồn một ánh khinh miệt kiểu “ lại là cô?”
Tô Thiên Như cười khẩy trong đầu.
Chờ đó. Đừng tưởng cô béo là dễ bắt nạt!
Cô liền đứng dậy, kéo ghế cho mỹ nhân kia, giọng ngọt như mía lùi:
“Chị ăn thử pancake em làm kh? Cẩn thận nha, bánh của em nóng bỏng tay lắm đó!”
Cô gái sững lại, còn Lục Mặc Thâm… lần đầu tiên th cô vợ béo của “nhỏ mỏ” mà cũng chiêu ghen lồng lộn đầy duyên dáng như vậy.
liếc cô một cái, … khẽ cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.