Vợ Câm Đắt Giá: Phu Nhân Dẫn Con Bỏ Trốn Rồi - Lạc San & Tô Tân Thần
Chương 13: Cô muốn cứu anh ta
Tô Tân Thần vậy mà lại chăm sóc cô, giống như hồi nhỏ chăm sóc cô, động tác tỉ mỉ, dịu dàng, kh hề chút mất kiên nhẫn.
Cứ như thể đàn giận dữ lúc nãy là ảo giác của cô.
Lạc San được đỡ súc miệng, uống thêm vài ngụm nước ấm, nằm nửa trên sofa.
“Choáng váng kh?” Tô Tân Thần hỏi.
Lạc San kh mở mắt, gật đầu.
Tô Tân Thần kh nói gì nữa, sau đó bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, là làm đến dọn dẹp sàn nhà, sau đó, Tô Tân Thần bảo quản gia mang đến một cốc sữa nóng.
Được đỡ dậy uống vài ngụm sữa, cơn choáng váng của Lạc San dần thuyên giảm.
[Cảm ơn.]
Cô ra dấu với Tô Tân Thần.
Tô Tân Thần chăm chú một lúc, giơ tay vuốt tóc cô, động tác dịu dàng, giọng ệu cũng ôn hòa.
Nhưng những lời nói ra lại khiến lòng Lạc San lạnh buốt.
“Sau này kh được phép thân thiết quá mức với đàn khác, biết kh? Cô là phu nhân của .”
Cô kh được phép thân thiết quá mức với đàn khác, vậy và Mạnh Nhan An là gì?
Cô trong mắt , lại là gì?
Tô Tân Thần dường như hài lòng với phản ứng của Lạc San, sau đó mới ra lệnh cho làm trả lại đồ ện tử cho cô.
Giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng kh cho phép từ chối: “Cô thể liên lạc với bên ngoài, nhưng đừng gặp lại Khương Cảnh Ngữ.”
“Mọi chuyện hôm nay, chỉ là cảnh cáo, lần sau ta chưa chắc đã may mắn như vậy.”
________________________________________
Một lát sau Lạc San ngồi dậy, cố gắng gượng gửi tin n cho Khương Đình: [ ? Xin lỗi, đều tại .]
Khương Đình nh chóng trả lời: [ lại tại ? Bảo bối đừng tự trách! Kh cứu được tớ còn th áy náy c.h.ế.t được, ở chỗ ta kh chứ?]
Th tin n của Khương Đình, Lạc San càng khó chịu hơn.
Khương Cảnh Ngữ vì muốn giúp cô, kết quả lại bị Tô Tân Thần ném vào sở cảnh sát, đến giờ vẫn chưa ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cam-dat-gia-phu-nhan-dan-con-bo-tron-roi-lac-san-to-tan-than/chuong-13-co-muon-cuu--ta.html.]
Cô tiếp tục gửi tin n: [ ổn, bây giờ kh còn hạn chế nữa, các kh cần bận tâm.]
Do dự một lát, cô đứng dậy lên lầu, định cầu xin Tô Tân Thần lần nữa.
Kh thể để Khương Cảnh Ngữ vì cô mà mang tiền án, Tô Tân Thần trút giận một chút là được .
Trong thư phòng kh ai, Lạc San đẩy cửa phòng ngủ, nghe th tiếng nước ào ào từ phòng tắm.
Tô Tân Thần đang tắm ?
Tối nay cũng ở lại đây ư?
Mạnh Nhan An sẽ kh vui thì ?
Lạc San do dự bước đến cửa phòng tắm, trong đầu nghĩ lung tung, đến cả tiếng nước ngừng lúc nào cũng kh biết.
Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, hơi nóng phả vào mặt cô, cơ n.g.ự.c đẹp của đàn đột nhiên xuất hiện trước mắt cô, hai má Lạc San đỏ bừng lên, kh biết là do hơi nóng hun hay vì lý do gì khác.
“Đợi à? Muốn làm gì?”
Tiếng cười khẽ của đàn vang lên trên đầu, Lạc San kh dám ngẩng lên, nhưng cúi xuống lại th vòng eo Tô Tân Thần quấn khăn tắm, ánh mắt càng thêm né tránh.
Cô theo bản năng lùi lại, nhưng Tô Tân Thần lại bước tới gần.
[ muốn cầu xin một chuyện.]
Kh còn cách nào, Lạc San đành ngẩng đầu ra dấu với Tô Tân Thần.
Sắc mặt Tô Tân Thần trầm xuống: “Chuyện gì?”
[ sau này sẽ kh làm vậy nữa, sau này cũng sẽ kh gặp nữa, đừng làm khó được kh?]
Lạc San cẩn thận hỏi.
Cô biết năng lực của Tô Tân Thần, nếu đã lên tiếng muốn xử lý Khương Cảnh Ngữ, Khương Đình dù cố gắng đến m cũng kh thể cứu ta ra được.
“Cô muốn cứu ta?”
Giọng Tô Tân Thần đột ngột lạnh , đầy vẻ mỉa mai.
[Xin lỗi, đều là lỗi của .]
“Nếu là lỗi của cô, vậy cô xin lỗi .”
Tô Tân Thần đột nhiên quay ngồi xuống giường lớn, hai chân dang rộng, tư thế lười biếng cao quý, muốn Lạc San làm gì thì hiển nhiên kh cần nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.